Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 114
Phần 114

– Trông nhà của chị đang có ai ở trong vậy?

Khi thấy La Gia Nghi gõ cửa, Đinh Nhị Cẩu mới nhớ lại hỏi có ai ở nhà, để khi vào trong biết đường mà vấn an xưng hô, như vậy mới tránh được làm trò cười hoặc là song phương đều xấu hổ khi gọi nhầm.

– Chỉ có mẹ tôi ở nhà..

– Vậy tôi phải xưng hô như thế nào là dì hay là bác vậy?

– Tùy cậu, xưng hô thế nào cũng đều được, nhà của chúng tôi cũng không có nhiều lễ nghĩa quy củ lắm.

La Gia Nghi vừa mới nói xong, cửa nhà đã mở ra.

– Úi trời, hôm nay như thế nào mà cam chịu giữa trưa trở về nhà vậy, à… còn đây là… ?

Vợ của Tư Bàn Hạ là Trần Gia Lam thấy chẳng những là con gái trở về, mà đằng sau còn đi theo một tên tiểu tử, tuy khuôn mặt có chút trẻ tuổi, nhưng nhìn qua dáng dấp rất đàn ông, mặt trẻ, nhưng phong thái đã rất lão luyện có nhiều, kỳ thật đến lúc này, Trần Gia Lam đã chẳng quan tâm là thanh niên trẻ tuổi hay có kinh nghiệm, chỉ cần là nam nhân, thì Trần Gia Lam đã thật cao hứng khi con gái mình dắt về ra mắt đấy.

– Dạ… đây là Đinh Trường Sinh, là bằng hữu con, đến tìm cha, cha đang họp lát nữa mới về, nên con dẫn Trường Sinh về nhà trước.

La Gia Nghi nói hời hợt, nhưng đối với Trần Gia Lam theo lời con gái thì lại đạt được quá nhiều tin tức.

– Chào dì, cháu là Đinh Trường Sinh, bây giờ đang công tác ở TP Hồ Châu.

Đinh Nhị Cẩu cúi đầu chào, tỏ vẻ kính ý.

– Ừ.. tốt, mau vào trong nhà ngồi, đứa nhỏ này, tới nhà chơi mà còn mang đồ đạc làm gì.

Trần Gia Lam nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu trong tay cầm một cái túi, trách nói.

– Cũng chẳng có gì đâu gì, cháu mang ít đồ biếu La bí thư.

Đinh Nhị Cẩu giải thích nói.

Lúc này La Gia Nghi đã hơi ngại ngùng khi nhìn phía sau thấy Đinh Trường Sinh bị mẹ của mình kéo vào trong nhà, trong nội tâm nàng không được tự nhiên lắm, chỉ cần là mình mang về nhà một người đàn ông, thì mẹ mình cứ như là mẹ vợ đối đãi với con rể vậy, vì thế cũng khiến cho bạn học hoặc là bằng hữu cũng không dám đến nhà mình, nhưng ai biểu nàng đến giờ vẫn còn chưa có tìm được một người bạn trai, mẹ nàng sốt ruột cũng là chuyện bình thường đấy.

– Chàng trai, cháu mới vừa nói đang công tác ở đâu?

– Dì cứ gọi cháu là Trường Sinh là được, cháu đáng công tác ở TP Hồ Châu, tại khu phố hành chính ở tân Hồ khu

– Há, là nhân viên chính phủ sao?

– Vâng.

– Vậy sao dì nghe giọng nói như là ở vùng Hải Dương quá vậy?

Trần Gia Lam đã hoàn toàn quên mất trong phòng này còn có cô con gái mình ở đây, như là đang điều tra xuất xứ của Đinh Nhị Cẩu vậy.

– Dạ… cháu chính là người huyện Hải Dương, đã từng làm việc ở huyện Hải Dương, sau này mới điều đến công tác ở TP Hồ Châu.

– À… vậy chính công tác ở Hồ Châu, cha mẹ cháu ở huyện Hải Dương thì ai chiếu cố…

Trần Gia Lam nóng lòng hỏi tới.

– Ai dà… mẹ… mẹ, mà làm gì như là tra hộ khẩu cuả người ta vậy, con đói lắm rồi, mẹ xem đồng hồ đi, cha của con củng sắp tan việc, mẹ đi làm nhanh cơm đi, bằng không cha về lại nổi đóa đấy.

– Hừ.. xú nha đầu, mẹ đang cùng Tiểu Đinh nói chuyện phiếm, thôi được rồi, Tiểu Đinh ngồi chới nhé, dì đi làm cơm, trưa nay ở lại ăn cơm cùng gia đình nhé.

Trần Gia Lam vẫn chưa thỏa mãn, nhưng đành đứng dậy đi nấu cơm, La Gia Nghi rót chén nước cho Đinh Nhị Cẩu.

– Này uống ly nước đi, mẹ của tôi cứ như vậy, cứ thấy thanh niên nào đến nhà là tươm tướp, làm như sợ tôi lấy chồng không được vậy, cho nên bình thường thì tôi không dám dẫn ai về nhà, sợ mất mặt.

La Gia Nghi nhìn nhìn dưới phòng bếp nhỏ giọng nói.

La Gia Nghi bờ mông chưa ngồi ấm chỗ, thì đã bị Trần Gia Lam hô to vào phòng bếp giúp việc bếp núc, trên thực tế là Trần Gia Lam muốn thông qua con gái mình, tiếp tục điều tra về tin tức của Đinh Nhị Cẩu, Đinh Nhị Cẩu ở phòng khách một mình chán đến chết, vì vậy hắn đứng lên thưởng thức bức tranh chữ ở trên tường, hắn không hiểu nhiều cái thú chơi này, cũng không biết những chữ vẽ treo trên tường này thật hay là giả..

Một lát sau, có tiếng mở cửa, Đinh Nhị Cẩu quay đầu lại, thì đã nhìn thấy La Bàn Hạ tự mình vào trong nhà, trong tay còn cầm lấy chìa khóa, La Bàn Hạ cũng nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu đang đứng trong phòng khách nhìn xem chữ vẽ trên tranh.

– Tiểu Đinh đến rồi à.

La Bàn Hạ trên mặt hình như là cố mĩm cười, nhìn về phía trên càng thêm khó coi, bước chân đi lại có chút bất ổn, hiển nhiên là trên đùi bệnh thấp khớp đang hoành hành.

– Xin chào La bí thư.

– Ừ, ngồi đi, trở về đây lúc nào vậy ?

– Dạ mấy mấy ngày hôm trước trở về quê quán thăm, hôm nay chuẩn bị trở lại TP Hồ Châu.

– À.. ra vậy.

La Bàn Hạ thay giày, ngồi vào trên ghế sa lon, nhìn xem Đinh Nhị Cẩu ngồi xuống phía đối diện, ông cũng là rất cảm khái, khi con gái gọi điện thoại báo có một người tên là Đinh Trường Sinh muốn gặp, ông không nhớ ra là ai, đến khi con gái nhắc nhở, nói là Đinh Trường Sinh trước đây công tác ở trấn Lâm Sơn, thì lúc này ông mới nhớ tới chính là Đinh Trường Sinh đã từng cứu con gái của mình.

– La bí thư, cháu có nghe La Gia Nghi nói, là ngài có bệnh viêm khớp mãn tính, cứ đến mùa thu đông là bị tái phát, vừa vặn cháu về nhà lần này, trong nhà có một người thân thích là một lão Trung Y, chính ông bào chế thuốc dán giảm đau, không biết là đối với ngài có hữu dụng hay không, ngài có thể thử qua một lần xem sao, nếu tốt, sau này cháu lại mang đưa cho ngài.

Nói xong Đinh Nhị Cẩu đem túi xách đựng thuốc dán đưa cho La Bàn Hạ

– Được rồi cám ơn.. đều là bệnh cũ lâu năm, nhịn đau một chút thì cũng qua rồi.

La Bàn Hạ tuy rằng tiếp nhận túi xách đựng thuốc, nhưng ông cũng không có lộ ra gì hứng thú, bởi vì khi con gái của ông nói là Đinh Nhị Cẩu muốn gặp mặt mình, nói thật ông có cảm giác rằng rất có thể Đinh Nhị Cẩu có việc gì đó nhờ vả đến mình, mà bây giờ, hắn chưa có nói trước là chuyện gì, mà lại đưa lễ vật, điều này làm cho trong lòng La Bàn Hạ cũng không được tự nhiên, cho nên cũng không có biểu hiện ra ngoài mặt quá nhiều nhiệt tình.

Đinh Nhị Cẩu mỉm cười không nói chuyện, chuyện gì nên làm hắn đã làm, hắn cho mình tự có năm phút, nếu như lúc này La Bàn Hạ không nói thêm gì nữa, như vậy thì hắn có thể đứng dậy đi rồi.

– Tiểu Đinh, cháu hôm nay tới đây, có phải là có chuyện gì muốn nói phải không?

La Bàn Hạ quả nhiên hỏi tới mục đích của Đinh Nhị Cẩu.

– La bí thư, ngoại trừ cháu đến đây gửi thuốc dán, thì không có bất kỳ chuyện gì, hiện tại, thuốc dán đã đưa đến, thì cháu cũng về, giờ cháu còn phải chạy về TP Hồ Châu.

– Uả đã đến giờ cơm, ăn cơm rồi hãy đi a.

La Bàn Hạ không có đứng dậy, nhưng khách sáo nói.

Đúng lúc này Trần Gia Lam cùng La Gia Nghi đang một mực lưu tâm đến động tĩnh phòng khách, khi nghe Đinh Nhị Cẩu nói phải đi, bọn họ đi đến một lượt.

– Tiểu Đinh.. không cho phép đi đâu cả, đến giờ ăn cơm rồi, ăn xong hãy đi.

Trần Gia Lam ngang ngược nói, nhưng Đinh Nhị Cẩu nhìn thoáng qua La Bàn Hạ, ông ta cũng không có nhìn hắn, vì vậy hắn cười cười nói:

– Dì ạ.. cháu cũng đang có chút việc vội, xin hẹn ngày khác đi.

La Bàn Hạ vốn cho rằng Đinh Nhị Cẩu là lạt mềm buộc chặt, nhưng cho đến khi Đinh Nhị Cẩu mở cửa đi ra ngoài, hắn còn từ chối khéo La Gia Nghi tiễn đưa hắn, La Bàn Hạ giờ mới hiểu được, có lẽ thằng này thật sự chỉ là đơn thuần đến đưa thuốc đấy, nhưng ông ta là người ở quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, cho nên có cảm giác việc này không hề có đơn giản như vậy, nhưng vẫn không đoán ra là có chỗ nào không đúng.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200