Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 170
Phần 170

Dương Hiểu lúc này nhận thấy chồng mình xem chuyện này là nghiêm túc chứ không phải là nhất thời nổi hứng rồi, điều cô lo lắng nhất là chồng mình sau khi uống rượu thì đem con gái gả cho Đinh Nhị Cẩu, hiện tại không phải vậy là tốt rồi, rõ ràng chỉ nhận hắn làm con nuôi, chủ ý này thì cô không bài xích, bởi vì Đinh Nhị Cẩu đã không còn có người nào thân thích trong gia đình, nếu đã như vậy thì cũng không có mang đến phiền toái cho bọn họ, trong chốn quan trường, sợ nhất là trong gia đình có quá nhiều người thân thích, hôm nay người này tới, ngày mai người kia nhờ vả, không phải là việc nào cũng xử lý thích hợp được, cho nên về vấn đề này mà nói, thì bản thân Đinh Nhị Cẩu chỉ có một mình thì rất thích hợp.

Còn có một điều nữa, chính là Đinh Trường Sinh dựa vào tài trí bản lãnh của hắn, làm tới thư ký cho chủ tịch thành phố, mặc dù bây giờ là dạng việc làm hầu hạ người sống, nhưng đây chỉ là tạm thời, tương lai tiền đồ của hắn còn phát triễn chưa biết chừng nào…

Chính mình chỉ có một đứa con gái như vậy, tương lai gả cho người nào thì cũng không biết, riêng về trước mắt, nàng hiện tại ngay cả rời khỏi cửa nhà cũng không dám đi ra ngoài, Cổ Thanh Sơn cũng biết nếu tiếp tục như vậy, Cổ Hiểu Manh nhất định sẽ bị bệnh trầm cảm, đến lúc đó thì thêm phiền toái, giờ có thêm Đinh Trường Sinh làm bạn, hy vọng về sau sẽ cải thiện được vấn đề, đây cũng là nguyên nhân thứ hai mà Dương Hiểu tạm thời nghĩ đến.

– Này bà… lên tiếng đi chứ, có đồng ý hay là không?

Cổ Thanh Sơn không có trưng cầu ý kiến Đinh Nhị Cẩu, trước tiên ông phải thống nhất người nhà của mình cái đã, được như vậy thì Đinh Nhị Cẩu mới có thể giảm đi một chút áp lực.

– Lão Cố, nếu ông đã nói như vậy, thì tôi còn có ý kiến gì nữa, tôi đồng ý.

Lúc này Dương Hiểu mới sảng khoái đáp lời.

– Mẹ.. đây là ý gì? Chê con hiếu thuận với các người không đủ sao? Bộ cho rằng trong tương lai con không có năng lực phụng dưỡng hai người à?

Cổ Hiểu Manh không biết phải làm sao nữa, đây là chuyện gì vậy? Không ai báo cho nàng biết trước, bỗng nhiên trong buổi cơm lại có thêm một người em nuôi, đây lại còn là một người đáng ghét nhất đối với nàng.

– Con không đồng ý?

Cổ Thanh Sơn nhíu mày hỏi.

– Hừm.. con chẳng những không đồng ý, mà còn là kiên quyết phản đối.

Cổ Hiểu Manh nhấn mạnh từng chữ, sau đó nàng đứng đứng dậy rời đi.

– Con đi đâu vậy? Còn chưa ăn cơm xong…

Dương Hiểu hỏi.

– Con không ăn nữa, cha mẹ cùng con nuôi của các người ăn đi.

Cổ Hiểu Manh bỏ xuống một câu nói xong, cũng không quay đầu lại, đi thẳng về phòng của mình rồi.

– Thôi được… chúng ta cũng không cần để ý tới nó, Trường Sinh, cho chú biết ý của cháu đi.

Cổ Thanh Sơn gắp cho Đinh Nhị Cẩu thêm một ít thức ăn rồi hỏi.

– Cháu.. cháu thì cũng không có vấn đề gì, mà chỉ là lo lắng gia đình của chú sẽ không hòa thuận vì chuyện của cháu, bởi vì chú cũng cũng nhìn thấy vừa rồi thái độ Cổ Hiểu Manh, cho nên…

– Trường Sinh, chuyện của Cổ Hiểu manh thì cháu không cần phải xen vào, chú bây giờ đang hỏi ý kiến riêng của cháu? Rốt cuộc thì cháu cảm thấy sao về chuyện này?

Cổ Thanh Sơn tuy rằng cố gắng trấn định, nhưng trong lòng ông vẫn rất lo lắng, vạn nhất Đinh Nhị Cẩu cự tuyệt, ông sẽ không biết nên kết thúc chuyện này như thế nào, đương nhiên trong nội tâm sẽ có nhiều thất vọng, bởi vì lời nói vừa rồi, thì ông thật sự cũng đã sớm muốn Đinh Nhị Cẩu sẽ trở thành con của mình…

– Chủ nhiệm.. nói thật, mấy năm trước đây, cha mẹ cháu bất hạnh bị lũ lụt càn quét nên qua đời, cháu xem như là đã không còn có gia đình, khi đó cháu thật sự là rất thèm khát được giống như những đứa trẻ khác còn có cha mẹ, nhưng cháu biết, những điều đó đã không còn thuộc về cháu, cho nên từ đó về sau, cháu không còn có hy vọng xa vời về một mái ấm gia đình có cha có mẹ, nhưng hôm nay, chú và dì không chê, muốn cho cháu có lại một gia đình, cháu vô cùng cám ơn hai người.

Đinh Nhị Cẩu lúc này tình cảm xao động, trong đôi mắt đã ngân ngấn lệ.

Sau khi nói xong, hắn đứng người lên, rồi quỳ trên mặt đất:

– Cha nuôi, mẹ nuôi, xin cho con dập đầu hiếu kính.

Đinh Nhị Cẩu dập đầu một lòng thành kính thật sự…

Cổ Thanh Sơn không có kịp lay động, Dương Hiểu thì phản ứng nhanh, cô vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, đến trước mặt Đinh Nhị Cẩu kéo hắn lên, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, Dương Hiểu lại lần nữa dùng sức, Đinh Nhị Cẩu lúc này mới thuận thế đứng lên, Dương Hiểu dáng người hơi đẫy đà mượt mà, mái tóc dài có vẻ phiêu dật gợi cảm, mỗi lần giơ tay nhấc chân luôn toả sáng ra một loại tự nhiên cao ngạo thanh nhã phong tình mê người; Dương Hiểu cũng không khống chế được tình cảm của mình, nhiều năm trôi qua nàng cũng thầm mong mình có một đứa con trai như vậy, rốt cục giờ cũng được hồi báo, lúc này cô cũng hy vọng lấy Đinh Nhị Cẩu có thể tiếp nhận xem cô như là mẹ ruột của hắn, có thể gọi nàng một tiếng “mẹ”, cô xúc động vô cùng, duỗi ra hai tay đem Đinh Nhị Cẩu kéo vào, cô cũng vui đến chảy nước mắt.

Dương Hiểu kéo hắn vào, rồi tựa sát tại trên lồng ngực rộng lớn cường tráng của hắn, nước mắt Dương Hiểu cũng đã nhanh chóng thấm ướt một ít trước ngực áo sơ mi trắng của Đinh Nhị Cẩu, một chốc sau cô đột nhiên phát hiện mình đôi môi mềm mại của mình giống như vướng mắc đụng phải một vật gì nhô lên, lúc này cô mới chú ý tới trước ngực Đinh Nhị Cẩu đang thấm ướt gần như trong suốt một mảng nhỏ, đầu vú của hắn mơ hồ có thể thấy được, vừa rồi trong lúc vô tình bị cô ngậm trong miệng, hơn nữa đầu vú của hắn rõ ràng là đang ở trạng thái đứng thẳng rồi.

Dương Hiểu cuống quít đẩy Đinh Nhị Cẩu ra, đôi bàn tay ngọc thuận vuốt theo thái dương những sợi tóc mềm vương tán loạn, lúc này cô mới lưu ý đến trên người hắn tỏa ra dương cương khí tức của một nam tử, Đinh Nhị Cẩu vội vàng vịn đỡ Dương Hiểu ngồi xuống, sau đó mới chính hắn ngồi trở lại chỗ của mình.

Đinh Nhị Cẩu trong lúc vô tình bị bờ môi anh đào mềm mại của Dương Hiểu chạm vào như là ngậm lấy đầu vú hắn, cái loại cảm giác lúc này mỹ diệu vô cùng, dù cho trong lúc đang cùng phụ nữ ân ái cũng vô pháp so sánh, hắn tuy cực lực khống chế, nhưng cũng không cách nào ức chế được đầu vú cương lên đứng thẳng, khoảng cách gần như vậy cảm thụ được thân thể Dương Hiểu đẫy đà mượt mà, nhất là đôi bầu vú cao ngất mềm mại với lực đàn hồi mười phần hấp dẫn, hắn biết rõ, nếu như hắn không cực lực khống chế… nếu như Dương Hiểu lại ôm hắn thêm dù là một phút đồng hồ, chỉ sợ không chỉ là đầu vú đứng thẳng…

– Ừ… tốt rồi, cùng cha nuôi uống một chén….

Cổ Thanh Sơn nói liên tục tốt rồi, có thể nói là ông đang được an ủi rất nhiều.

Thời gian còn lại thì chỉ là Cổ Thanh Sơn lôi kéo Đinh Nhị Cẩu uống rượu, Dương Hiểu ngồi một hồi, vẫn có chút lo lắng đến con gái của mình, vì vậy cô lên lầu bước vào phòng ngủ Cổ Hiểu Manh.

– Sao mẹ không ở dưới đó cùng với con nuôi của mẹ, đến đây làm gì?

Cổ Hiểu Manh đang gặm bánh bích quy, tức giận nói với Dương Hiểu.

– Hừ đứa nhỏ này, sao con không hiểu chuyện gì hết vậy, con xem lại cha của con, đã vì con, mà tốn bao tâm huyết, mà con chẳng hiểu gì hết…

Dương Hiểu ngồi ở một bên cạnh con gái, thò tay nắm lấy bả vai Cổ Hiểu Manh, tựa đầu vào nhìn xem xét, lúc này tựa như là một đôi chị em thân thiết vậy, vốn là xuất thân từ diễn viên vũ đạo, Dương Hiểu lại rất chú ý bảo dưỡng mình, cô đã hơn bốn mươi tuổi, mà vẫn vẫn còn xuân sắc xinh đẹp như ngày nào, từ trước đến này Cố Thanh Sơn đối với cô vẫn mê muội không thôi, lúc tuổi còn trẻ cơ hồ mỗi đêm đều phải leo lên người nàng giày vò tưới tắm trong âm đạo cô mấy lần, hiện tại lớn tuổi, mỗi tuần ông cũng đều dùng dương vật cắm vào hang động nàng một, hai lần.. rất có thể đây cũng là một trong những nguyên nhân làm cho Dương Hiểu lộ ra nét trẻ trung xuân thì của mình, đàn bà thì lúc nào cũng cần đàn ông đổ vào bên trong cơ thể đấy.

Dương Hiểu nói tiếp.

– Cha của con chẳng qua là vì con, sợ con sau này bị người khi dễ mới làm như vậy, ngẫm lại sự kiện kia lòng mẹ đây ở bên trong còn sợ hãi, Đinh Trường Sinh bây giờ là thư ký chủ tịch thành phố, tương lai còn có thể lại tăng cao chức vụ, còn cha của con với địa vị này đã đạt đến đỉnh, cũng đắc tội không ít người, nếu như một ngày nào lui xuống, ai sẽ còn nể đến mặt mũi của chúng ta, hiện tại con gái của một chủ nhiệm tổ chức cán bộ thành phố mà còn có người dám bắt cóc, nếu cha của con không phải là cán bộ tổ chức thành phố thì còn tệ đến mức nào cơ chứ? Cho nên, đây là cha con đang trải đường tiếp theo cho chúng ta đấy, con đã hiểu thâm ý của cha con chưa?

Dương Hiểu thong thả thở dài, nói ra tâm sự trong lòng.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200