Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 169
Phần 169

– Anh đến đây làm gì?

Cổ Hiểu Manh vừa xuống lầu, vừa vặn trông thấy Đinh Nhị Cẩu đang ngồi ở trong phòng ăn cùng với cha mình uống rượu, hỏa khí của nàng thoáng cái liền bộc phát.

Hiện nay người Cổ Hiểu Manh không muốn nhìn thấy mặt chính là Đinh Nhị Cẩu, bởi vì ngoại trừ người đàn ông nhìn thấy thân thể của nàng đã bị bắn chết, thì Đinh Nhị Cẩu lại vô tình trở thành người duy nhất thấy qua thân thể nàng, mà mỗi lần nhìn thấy gã thanh niên này, thì nàng lại nhớ đến sự việc đáng sợ kia, nói thật, nàng mang ơn hắn, nếu là không có hắn, thì nàng nhất định sẽ bị cưỡng gian mất đi trinh tiết, nhưng Đinh Nhị Cẩu lại hoàn toàn nhìn thấy thân thể trần truồng của nàng, nghĩ tới đây, nàng cảm thấy như là bị sỉ nhục.

– Cổ Hiểu Manh, con qua đây, cha có chuyện muốn nói.

Cổ Thanh Sơn chỉ chỉ chỗ ngồi, làm cho Cổ Hiểu Manh định quay người rời đi rất khó chịu, nàng không muốn nhìn mặt Đinh Nhị Cẩu, còn cha mẹ thì hết lần này tới lần khác cứ muốn mời Đinh Nhị Cẩu đến nhà, chuyện rất rõ ràng, nếu cha mẹ mình không ngỏ lời, thì Đinh Nhị Cẩu dứt khoát sẽ không đến nhà mình, trước đây Cổ Hiểu Manh cho rằng Đinh Nhị Cẩu sẽ đưa ra yêu cầu gì đó để đòi hỏi, nhưng hắn vẫn không có mở lời.

Nhìn thấy Cổ Hiểu Manh bị cưỡng ép gượng gạo ngồi xuống, Cổ Thanh Sơn xoay mặt nhìn Đinh Nhị Cẩu hỏi:

– Tiểu Đinh, trong nhà cháu còn có ai vậy?

Đinh Nhị Cẩu sững sờ, chuyện gì vậy? Hình như mình đã đã từng nói sơ qua hoán cảnh gia đình với Cổ Thanh Sơn rồi, vì sao giờ lại hỏi nữa.

– Thưa chủ nhiệm, trong nhà của cháu giờ chỉ còn lại có mình cháu, không còn ai khác nữa.

– Ừ, chuyện cháu cũng đã từng nói qua, nhưng chú không nhớ rõ, giờ muốn hỏi lại lần nữa, để xác định mà thôi.

Đinh Nhị Cẩu nhìn Cổ Thanh Sơn, chờ câu nói sau của ông ta, có lẽ không phải chỉ la câu hỏi hỏi đơn giản như vậy, Dương Hiểu cũng không đoán ra được chồng mình có ý tứ gì, cho nên đem đôi đũa bỏ trên mặt bàn, Đinh Nhị Cẩu chú ý tới biểu lộ của Dương Hiểu, hắn cảm giác việc này hình như là Cổ Thanh Sơn chỉ là hỏi cho có chuyện…

– Trường Sinh, chú và dì chỉ có một mình Cổ Hiểu Manh, nói thật, chú thích con gái, ai nói là con gái sau này lấy chồng thì hướng về người ngoài, thật ra thì không đúng, con gái là nguồn ấm áp nhỏ bé của cha mẹ, chú và dì cũng đã lớn tuổi…

Cổ Thanh Sơn cầm chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, tạm ngừng câu nói…

– Dừng lại, cha.. đây là ý gì? Đừng nói là cha định đem con gả cho hắn chứ?

Cổ Hiểu Manh nghe qua thấy có gì không đúng, lật đật thoáng cái đứng lên, tay chỉ vào Đinh Nhị Cẩu lớn tiếng hỏi.

– Ái dà… con cũng lớn rồi chứ đâu phải là đứa con nít, chưa biết đầu đuôi tai nheo thì đã nháo nhào rồi vậy hả?

Cổ Thanh Sơn mặt đỏ lên, xem ra là đã thấm rượu lên mặt, Đinh Nhị Cẩu cũng cảm thấy giọng của Cổ Thanh Sơn có gì không đúng, nhưng hắn vẫn phải lắng nghe Cổ Thanh Sơn, nếu là quả thật như là Cổ Hiểu Manh lo lắng, thì hắn sẽ cương quyết từ chối đấy, Cổ Hiểu Manh cũng không phải là không tốt, nhưng hắn đã đáp ứng Vương Gia Sơn khi nào thích hợp thì sẽ trở về lấy Phương Lệ Hồng làm vợ, hiện giờ hắn cũng chẳng muốn thay đổi..

– Lão Cố, ông định…

Dương Hiểu thì cũng có chút không vững tâm rồi, việc này chồng mình cũng chưa có thương lượng với mình, tuy cô cảm thấy Đinh Nhị Cẩu đứa nhỏ này không tệ, nhưng vẫn còn còn lâu mới đạt yêu cầu làm con rể của cô, cho nên bây giờ đang đối với mặt với Đinh Nhị Cẩu, lời này thật đúng là khó mà nói ra.

– Các người có thể để tôi nói hết câu được không?

Cổ Thanh Sơn đặt mạnh chén rượu trên mặt bàn, bực bội khó chịu nói ra.

Cổ Hiểu Manh thở phì phì ngồi xuống ghế, đôi mắt tránh nhìn thẳng vào Cổ Thanh Sơn, đương nhiên ánh mắt chạy đến nơi Đinh Nhị Cẩu, nếu như ánh mắt nàng có thể giết chết người, thì Đinh Nhị Cẩu đã sớm chết ngắc rồi từ hồi nào rồi.

– Trường Sinh, chú và dì niên kỷ đã lớn, Cổ Hiểu Manh thì vẫn còn là cô gái trẻ, cháu nghĩ xem, nếu gả nó cho một người có thể bảo vệ thì còn dễ nói, nếu gả nhằm vào kẻ chẳng bạc nhược ra gì, mai sau chú và dì đều chết hết, ai sẽ tới bảo vệ Cổ Hiểu Manh đây?

Cổ Thanh Sơn tửu lượng bình thường cũng không tệ, nhưng hôm nay mới uống một chút rượu như thế, làm sao mà đã nói mê sảng rồi đây? Đinh Nhị Cẩu trong nội tâm âm thầm cân nhắc, Cổ Thanh Sơn rốt cuộc là muốn có ý tứ gì?

– Không sao đâu, Cổ Hiểu Manh nhất định sau này sẽ lấy được một người môn đăng hộ đối, chắc chắn chàng trai đó sẽ bảo hộ nàng.

Đinh Nhị Cẩu chỉ có thể là lựa lời dễ nghe mà nói.

– Đúng đấy, việc này vẫn còn sớm mà, ông mò mẫm lo lắng cái gì vậy.

Dương Hiểu cũng nói theo, trong lòng của cô căng thẳng, cô sợ Cổ Thanh Sơn muốn đem con gái hứa gã cho Đinh Nhị Cẩu, bất luận là bọn họ có thành hay không, thì hiện tại trước mắt mọi người cũng rất là khó coi.

– Không… không phải, các người chưa có hiểu, ý tôi nói, nhỡ mai sau khi vợ chồng chúng ta mất đi, Cổ Hiểu Manh còn trẻ, tương lai sau này nếu ai khi dễ nó… nó bị ủy khuất, thì tìm ai nói đây? Bà nói đi, Cổ Hiểu Manh sẽ tìm ai nói đây?

Cổ Thanh Sơn cầm chén rượu lên cùng chén rượu Đinh Nhị Cẩu chạm vào một cái, rồi chính mình uống một hơi cạn sạch, Đinh Nhị Cẩu cũng vội bưng lên uống một hơi.

– Lão Cố, ông uống nhiều quá, uống ít lại chút được không?

Dương Hiểu cũng bị Cổ Thanh Sơn nói làm cho rối loạn suy nghĩ rồi.

– Không sao, tôi không uống nhiều, lúc này vẫn thanh tỉnh, Trường Sinh, vừa rồi chú hỏi trong nhà cháu còn có người nào, cháu đã nói trong nhà không còn có ai, như vậy đi, chú có một ý, bây giờ chú nói cũng không muộn, nếu cháu cảm thấy không thích hợp, thì cứ xem như là chú say, dì của cháu cùng Cổ Hiểu Manh cũng như là chưa từng có nghe qua, được không?

– Thưa chủ nhiệm… chú cứ nói đi, cháu lắng nghe…

– Chú cũng suy tính lâu rồi, chú muốn nhận cháu làm con nuôi, cháu thấy được không?

Bàn tay của Cổ Thanh Sơn cầm chén rượu có chút run run.

Đinh Nhị Cẩu nghe ông nói như thế, con mắt thoáng cái trợn tròn, miệng ú ớ há thật to, hắn thấy Cổ Thanh Sơn trong ánh mắt tất cả đều là có một sự chân thành thật sự, giờ phút này, Đinh Nhị Cẩu có thể kết luận, đây không phải là Cổ Thanh Sơn mượn rượu mà nói..

Nghĩ tới đây, hắn dùng ánh mắt nhìn xéo qua phía Dương Hiểu cùng Cổ Hiểu Manh, thì thấy hai người bọn họ cũng giật mình ngơ ngác không kém gì Đinh Nhị Cẩu, nhất là Cổ Hiểu Manh, miệng nàng mở to có thể nhét cả cái trứng gà vào.

– Cha uống nhiều quá say rồi… đừng uống nữa.

Cổ Hiểu Manh vội vàng phản ứng ngay, nàng đứng lên giật lấy chén rượu ở trong tay Cổ Thanh Sơn, dằn mạnh trên mặt bàn, nàng thật sự không hiểu cha mình muốn làm gì.

– Con à.. nhìn bộ dạng cha là say rượu sao? Hơn nữa, việc này là chuyện nghiêm túc, đâu phải là để cho say mới nói?

Cổ Thanh Sơn biến sắc, to tiếng trách mắng Cổ Hiểu Manh.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200