Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 185
Phần 185

– Mày nói cái gì, Cát Hổ đến đây? Hắn tới đây làm gì?

Triệu Khánh Hổ đương nhiên cũng biết Cát Hổ là đàn em của Tương Hải Dương thuộc loại liều mạng, cho nên vừa nghe Triệu Cương nói Cát Hổ tới đây, Triệu Khánh Hổ rất quan tâm đến, mặc dù lão và Tương Hải Dương không trực tiếp đối nghịch, nhưng dù sao Tương Hải Dương tại thành phố Hồ Châu là nhân vật có mặt mũi, con trai của Triệu Khánh Hổ kết hôn, chính lão còn phái người đi đưa thiệp mời, nhưng Tưởng Văn Sơn rốt cuộc cũng không có nể mặt hắn, cũng chẳng có đến, bây giờ thì nhìn Triệu Cương biểu hiện, dường như Cát Hổ này đến không phải là để chúc mừng.

– Hắn nói là vì Hách Giai nên mới đến.

Triệu Cương thấp giọng nói.

– Hách Giai? Việc này và Hách Giai thì có quan hệ gì? À… đúng rồi, tao nhớ tới trước đây Đàm Quốc Khánh cũng đã tới, cũng đòi cần có Hách Giai… Hừm… người đàn bà này trên người có cái gì đáng giá mà Tương Hải Dương năm lần bảy lượt cứ tìm đến đòi người?

Triệu Khánh Hổ lẩm bẩm.

– Hay là giờ cứ gọi Hách Giai tới hỏi?

Triệu Cương nhắc.

– Quên đi, đã tối rồi, ngày mai rồi tính sau, mày nhớ chú ý đến Cát Hổ một chút, thấy có cái gì không đúng thì lập tức nói cho chú biết, ngày mai chú sẽ đi gặp bí thư Tương.

Triệu Khánh Hổ cầm một ly rượu sâm bổ dương pha huyết nhung nai uống sạch, rồi cầm lấy cái khăn tay màu lau miệng, xong ném vào trong thùng rác bên cạnh.

– Vậy giờ cháu đi ngủ nhé, nga, quên chứ… hôm nay sau khi tiệc cưới chấm dứt, trong sơn trang có giữ lại một cô gái, cứ luôn mồm nói là bằng hữu của cô dâu, hình như là có ý đến giúp Hà Tình chạy trốn đấy, chẳng qua Hà Tình không có thừa nhận, cô ấy cũng không muốn rời khỏi nơi đây.

– Cô gái này và Hà Tình có quan hệ như thế nào?

– Trước kia là đồng nghiệp, quan hệ cũng khá tốt.

Triệu Cương nói.

– Ừ, nếu cô gái đó tự dấn thân vào hang cọp, vậy thì cứ giữ lại đi, dựa theo quy cũ, thưởng cho các anh em…

Triệu Khánh Hổ sao cũng được không màng đến nói.

– Vậy thì cũng tốt, nhưng cô gái này nói là bạn gái của Đinh Trường Sinh, chuyện này hơi khó xử, cháu có hỏi qua bảo vệ cửa cổng, đúng là Đinh Trường Sinh mang vào, lúc ấy cô gái không có thiệp mời, nên Đinh Trường Sinh đứng ra bảo đảm dẫn vào, về việc này… chắc phải suy tính lại một chút.

Triệu Cương hôm nay đi theo sau lưng Triệu Khánh Hổ mời rượu, cho nên đối với Đinh Trường Sinh thì gã cũng có ấn tượng.

Nếu là tại trước kia, Từ Kiều Kiều nhất định sẽ bị Triệu Cương cưỡng hiếp, sau đó sẽ đưa cho đàn em trong sơn trang chơi, qua một thời gian ngắn, Từ Kiều Kiều bị khuất nhục không còn có ý thức phản kháng rồi, rất có thể sẽ bị đưa xuống phía Nam bán vào một cái kỹ viện nào đó, mặc kệ cho nàng sau này tự sinh tự diệt, để cho chừa cái tội không biết trời cao đất rộng là gì…

Thông qua trước khi hôn lễ tổ chức thì qua đối thoại của hòa Triệu Cương và Hà Tình, hai người đều ngầm hiểu lẫn nhau đã đạt thành một giao dịch, cho nên vì cái giao dịch này, Triệu Cương cũng phải tìm kiếm một chỗ dựa cho mình, trong lúc chưa mọc đủ lông đủ cánh, hôm nay số phận đã sắp xếp cho cho gã một cơ hội tiếp xúc với Đinh Trường Sinh, mặc kệ là Từ Kiều Kiều nói là bạn trai của Đinh Trường Sinh là thật hay giả, đều này cũng không trọng yếu, quan trọng là Từ Kiều Kiều quả thật là đi theo Đinh Trường Sinh vào sơn trang này, như vậy Đinh Trường Sinh và Từ Kiều Kiều dù ít hay nhiều cũng phải có quan hệ, nếu như gã có hành động nể mặt Đinh Trường Sinh lúc này, sau này có lúc thì cần nhờ tới Đinh Trường Sinh, đây cũng là một phần hương khói ân tình a.

– Đinh Trường Sinh là ai?

Triệu Khánh Hổ hôm nay uống rượu hơi nhiều, với lại lúc này máu nhung nai và rượu sâm bổ dương đã phát sinh hiệu quả, tinh lực của lão chủ yếu không phải là tập trung ở câu chuyện của Triệu Cương nữa, mà là đang muốn tìm một cái hang động âm đạo để phát tiết, cho nên trong đầu óc của lão trong lúc này quả thật không nhớ tới Đinh Trường Sinh là ai?

– Chú à… chính là thư ký của chủ tịch thành phố đấy, hôm nay chú đã đưa cho hắn tấm danh thiếp hoàng kim, chú đã quên sao?

– À… nhớ rồi… như vậy đi, chú hơi mệt, mày muốn làm gì thì làm, chú đi nghỉ trước đây…

Triệu Khánh Hổ uể oải nói.

– Vâng… để cháu xử lý chuyện này.

Nói xong Triệu Cương đi ra ra khỏi đại sảnh biệt thự của Triệu Khánh Hổ, bóng dáng gã lập tức biến mất, đứng mé ngoài xa trầm ngâm suy nghĩ một lúc, thì hắn ngạc nhiên khi thấy Triệu Khánh Hổ cũng chưa đóng cửa ngủ, mà là đã mặc bộ đồ ngủ bước ra khỏi cửa, hướng về bên cạnh một gian nhà khác đi đến, dáng đi khỏe khoắn vững chắc, không có dấu hiệu gì là mỏi mệt cả, còn gian nhà bên cạnh kia là nơi phòng tân hôn của Triệu Hằng Bân và Hà Tình…

Triệu Cương thấy kỳ lạ, tại sao chú mình giờ này lại đến phòng tân hôn con trai của mình, vì thế lòng hiếu kỳ trổi dậy, gã lặng lẽ đi dọc theo hàng rào xanh biếc dây leo như một bóng ma, lặng lẽ đến gần gian nhà của Triệu Hằng Bân và Hà Tình, trong lúc này Triệu Khánh Hổ đã bước vào trong gian nhà, không thấy hình dáng đâu cả, gã âm thầm lẻn vào sau…

Sau một lát, từ một căn phòng trên lầu hai truyền đến tiếng nói của Hà Tình sắc nhọn.

– Cha muốn làm gì? Con là con dâu, cưới hỏi đàng hoàng, cha có biết là đang làm gì không vậy… buông… buông ra, nếu cha không thả con ra, con sẽ gọi người, để cho mọi người đến đây nhìn xem… trong đên tân hôn, cha chồng chạy đến phòng con dâu muốn làm gì?

Hà Tình vẻ mặt không biến đổi, cũng không có ra vẻ nổi giận nói.

Nhưng lập tức một cái tát vang dội cái tát đánh vào mặt Hà Tình.

– Cô mà la lên một tiếng, tôi sẽ đem cô ra phía sau núi cho chó ăn thịt, bộ cô cho rằng lúc trong phòng trang điểm, cha của cho cô trao đổi chuyện gì với cô tôi không biết sao? Tôi cho cô biết, không phải là Hằng Bân thích cô đâu, nó chỉ có nhận thức bằng một đứa trẻ 5, 6 tuổi thì biết cái gì, là chính tôi… tôi xem trọng cô, thật sự là tôi hận trong ngày hôm nay, tại hôn lễ không có được cùng cô bái thiên địa, bất quá chuyện này cũng không tệ lắm, trong đêm động phòng thì tôi đến cũng được…

Triệu Khánh Hổ cười gằn nói.

– Không… không… không… cha không thể làm như vậy, dù nói thế nào đi nữa thì cũng là cha chồng, chúng ta không thể làm chuyện như vậy được, nếu như bị người bên ngoài biết, con không còn cách nào làm người rồi, van cầu cha… hãy tha cho con đi, con nhất định sẽ nghe lời cha sống ở chỗ này, bất cứ giá nào cũng không trốn đi, đúng rồi… còn có cô gái Từ Kiều Kiều vừa rồi đến khuyên bảo con chạy trốn đấy, cô ấy đang bị bắt giữ ở đây, cha đi tìm cô ấy đi, cô ấy cũng là một cô gái xinh đẹp chưa có chồng, van cầu cha… đừng nên động đến con.

Hà Tình lúc này đây thật sự là quá sợ… cực độ sợ hãi.

Trong lòng mỗi người, khi quá sợ hãi thì cố luôn tìm một điều gì đó bám víu vào để cứu mạng, mặc kệ không cần gì đến luân lý đạo đức mà chỉ biết có chính bản thân của mình, cũng như Hà Tình đang bán đứng Từ Kiều Kiều qua câu nói…

– Cha, làm cái gì vậy, đừng đánh vợ của con.

Triệu Hằng Bân đang buồn ngủ quay qua Triệu Khánh Hổ la lên.

– Hừ… cút ra ngoài ngủ, cha và vợ của con có chút việc nhà muốn nói, nêu cha không gọi, con không được vào, xuống dưới lầu ngủ đi.

Triệu Khánh Hổ bình tĩnh nói.

Triệu Hằng Bân vốn là rất sợ Triệu Khánh Hổ, hôm nay nhìn thấy cha mình như hung thần ác sát, hai mắt đỏ ngầu, nên không dám nói câu nào, ôm lấy cái gối liền chạy ra khỏi phòng.

– Không… không…

Hà Tình lui về phía sau, nhưng thối lui đến cuối cùng thì bị cái tủ chặn lại, đã không thể lui thêm được nữa.

– Cô đến đây cho tôi, đừng để cho tôi đánh, không có quả ngọt để ăn đâu.

Triệu Khánh Hổ đưa tay hướng về phía Hà Tình chụp tới, nhưng chỉ nắm được cái váy ngủ, Hà Tình giãy dụa, xoạt một tiếng, cái váy ngủ đã là bị xé rách, nửa người trên Hà Tình chỉ còn có cái nịt vú màu trắng che chở…

– Không… không, cha không thể như vậy… không thể…

Hà Tình đang cố gắng giãy dụa lần cuối cùng, nhưng ly rượu sâm bổ dương hòa huyết nhung nai đã làm cho Triệu Khánh Hổ thành một cây thép thương, gặp long giết long gặp hổ giết hổ, Hà Tình giờ phút này trong mắt hắn chính là một con dê đang đợi làm thịt, một món ăn non tơ ngon miệng, lão làm sao có thể bỏ qua cho nàng.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200