Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Tác giả: tài năng | 200 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Chương 4, xem thêm các Chương khác trong bộ “Chinh phục gái đẹp” tại đây: tại nguồn:

Hắn lái xe ra khỏi văn phòng huyện ủy, vốn định trực tiếp quay trở lại thị trấn Lâm Sơn, nhưng chưa có kịp đi xa thì ở bên ngoài thì gặp Điền Thanh Như, Phó kiểm sát trưởng huyện Hải Dương, Đinh Nhị Cẩu vốn định vờ đi qua coi như là xong, nhưng Điền Thanh Như dường như không ý định buông tha cho hắn, ngoắc xe kêu Đinh Nhị Cẩu ngừng lại.

– Đi đâu vội thế, chị không gọi em… thì chắc là chạy mất.

Điền Thanh Như không chút khách sáo mở cửa xe của hắn ngồi xuống chỗ kế bên người lá.

– Hì… làm gì có, chị muốn đi chỗ nào, em cam đoan làm lái xe tiễn đưa chị đến đó.

– Em cứ chạy về phía trước kiếm một chỗ vắng nói chuyện một chút, nếu như không gặp được em, thì chị cũng sẽ không đi tìm em đâu, nhưng nay đã gặp, có vài chuyện cần tâm sự a.

Điền Thanh Như bình thản nói ra, sau đó quay đầu hướng về phía sau, phất phất tay ra hiệu cho chiếc xe của viện kiểm sát vượt qua đi trước.

– Chị à… em không có nghe lầm chứ, phó kiểm sát trưởng tìm em nói chuyện, làm em kinh sợ đấy, em không có phạm sai lầm gì đâu nhé.

– Phạm hay không phạm sai lầm, trong lòng em biết rỏ nhất? Chẳng lẽ còn muốn cho chị vạch trần ra sao?

– Đừng, chị Thanh Như, em đang là lái xe đấy, chị đừng làm em sợ, có an toàn tánh mạng hay không, thì em không có dám bảo đảm.

Sau một hồi chạy quanh co, đến bên ngoài ngoại thành Đinh Nhị Cẩu dừng xe bên một khu đát trống vắng vẻ.

– Vương Lão Hổ chống án đã kết quả ra rồi, vẫn duy mức án như cũ, khẳng định chắc chắn là xử tử hình rồi.

– Vương Lão Hổ? Hắc.. chị không nhắc đến người này, thì em cũng quên mất, nói như vậy, pháp luật của chúng ta vẫn là rất công chính, trừng phạt cái ác biểu dương cái thiện, như vậy cũng tốt, đã cho người nhà Trần Tiêu Tử một cái công đạo rồi.

– Đúng vậy… nhìn bề ngoài là giống như vậy, nhưng điểm cuối cùng đáng ngờ vẫn còn đó, đó chính là vì lý do gì đi mà lão lại giết Trần Tiêu Tử, đây cũng là cho tới nay chúng ta có rất nhiều chỗ không đoán ra, lão cứ nêu lý do đổ là vì nghe xong lời nói của em nên mới đi giết người, cho nên chị lại rất hoài nghi, đến cùng là em có nói hay không câu kia, chỉ là vì một câu nói mà dẫn đến hai tánh mạng con người bốc hơi khỏi thế gian này rồi.

Khi nói xong lời này, nàng để ý nhìn xem phản ứng Đinh Nhị Cẩu.

Nhưng Đinh Nhị Cẩu đối với chuyện này đã sớm có chủ ý của mình, đây là chuyện để trong bụng mình mang theo đến chết cũng không thể nói ra, trên cái thế giới này chỉ có một người biết rõ, đó chính là Dương Phụng Tê, nhìn bề ngoài thì hắn không có biểu lộ gì khác, nhưng trong nội tâm Đinh Nhị Cẩu lại kích động dị thường, bởi vì hắn chỉ cần Vương Lão Hổ chết đi, thì chuyện này sẽ tan thành mây khói, cũng sẽ không bao giờ có người nào nhắc tới chuyện này nữa.

– Bất luận là bởi vì nguyên nhân gì, người bị hắn giết thì mọi người đều thấy là thật, theo em được biết, Trần Tiểu Tử còn có một đứa con gái, tuổi rất nhỏ, sau khi hắn chết, cô bé này này trở thành cô nhi, rất đáng thương a.. cho nên Vương Lão Hổ nếu có chết cũng còn chưa hết tội, do đó lão bị xử tử cũng là đúng, đây cũng là chỗ luật pháp công chính, chị nghĩ sao?

– Hừ.. cho tới bây giờ chị là chỉ đứng trên pháp luật, không cân nhắc đến nhân tình, nhưng mỗi lần thẩm vấn Vương Lão Hổ thời điểm, hắn đều một mực khăng khăng là do nghe em nói, rất nhiều người sau đó đều cho rằng hắn nói như vậy là có thể là sự thật, nếu hắn không nghe được ít lời nói châm thọt, có lẽ sẽ không đi giết ngay Trần Tiêu Tử, nhưng về chuyện này, hắn không có chứng cớ, cho nên có một số việc chỉ có thể đành là phải chấp nhận sự việc xảy ra trước mắt.

– Sự thật chính là lão đã giết người, điều này là không có dị nghị đấy, đúng không? Cho nên giết người thì phải đền mạng, đây là đạo lý từ cổ chí kim không hề thay đổi, cũng như chuyện của em đây này, có người báo với Trịnh Lão Tam để lộ vị trí hành tung của em, suýt chút nữa là em bị thủ tiêu chết rồi, mượn đao giết người cũng tốt, tự mình động thủ cũng thế, mục đích đạt tới là được rồi, nhưng cuối cùng kẻ chân chánh chủ mưu thì sẽ không bị khiển trách, bởi vì bọn họ giấu giếm rất kỹ không có chứng cứ, thoạt nhìn qua thì chuyện đối với bọn họ không có một chút nào quan hệ.

– Ý em nói đến là Hoắc Lữ Mậu sao?

– Nói thật, về mối quan hệ cùng em gái của chị, em một mực rất hối hận, tuy nhiên ban đầu là do em gái của chị câu dẫn em, về sau em cũng hõm sâu vào, cho nên em đối với Hoắc Lữ Mậu rất áy náy, đây là thật, dù sao, nhân sinh của em có bước ngoặt thay đổi, đầu tiên cũng là do nhờ hắn giúp đở em đấy, cho nên có một số việc, cái ân tình đó em vĩnh viễn nhớ rõ, nhưng từ khi em biết hắn muốn mượn đao giết người về sau, cái loại này áy náy trước đây cũng đã biến mất, thay vào đó là trả thù, chị suy nghĩ một chút, hắn muốn em chết, mà ta lại thỉnh thoảng chơi lấy vợ của hắn, đây cũng là đàn ông một loại cảm giác thành tựu a.

– Em thật là đồ hỗn đãn, em không biết là Ngạc Như thật sự rất thích em sao?

Điền Thanh Như nghe được Đinh Nhị Cẩu nói như vậy, nàng thật sự rất tức giận, không đáng cho em mình gánh chịu.

– Nàng yêu thích em cái gì? Em có cái gì? Đơn giản là em tuổi trẻ, có thể mang đến cho cái cảm giác người đàn ông khác không thể cho nàng mà thôi, điều em rất rõ ràng, nàng dựa dẫm vào em chỉ là mối quan hệ xác thịt, còn nói về tinh thần, thật xin lỗi, chỗ này không có đâu, nàng cũng không cần dựa dẫm vào em cái gì gọi là tinh thần an ủi..

Đinh Nhị Cẩu có chút tự giễu nói ra.

Điền Thanh Như mặt tức giận tái xanh nói không nên lời, quay người lại bất ngờ đánh hắn một tát tai.

– Cậu… cậu… cậu.. là đồ… vô lại.

Máu nóng bốc lên, hắn lạnh lùng nói:

– Nếu đã là vô lại thì em sẽ là là tên vô lại cho chị xem.

Đinh Nhị Cẩu nói xong liền lấn người tiến lên, ôm chầm lấy Điền Thanh Như.

– Lưu manh, cậu… cậu đừng chạm vào tôi!

Điền Thanh Như xấu hổ và giận dữ đẩy hắn ra đồng thời cũng thay đổi cách xưng hô.

– Hừ… em chỉ chứng tỏ cho chị thấy…..

Đinh Nhị Cẩu hung mãnh nhào qua, một tay ấn ngã nàng dựa vào cái ghế, lời hắn nói còn chưa dứt thì cảm thấy trước mắt hàn quang chợt lóe, âm khí bức người, Điền Thanh Như chụp lấy con dao dùng để gọt trái cây nằm ở trong hộc nhỏ trước xe, để ở tại trước ngực hắn, chất liệu thép phát ra lành lạnh…

– Cậu còn lấn tới, tôi sẽ giết cậu ngay!

Điền Thanh Như chõ phải chống đỡ cái thành ghế nhỏm người dậy, tay trái nắm một cây dao nhỏ nhọn chỉa vào ngực Đinh Nhị Cẩu nói.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200