Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 164
Phần 164

Trên đường đến đảng ủy, Ái Quốc đã suy nghĩ kỹ, nếu muốn chuyện chống lũ tiến hành thuận lợi, phải đem Tưởng Văn Sơn kéo ra ngoài, nếu không thì rất khó chỉ huy điều động các ban ngành khác của TP Hồ Châu, nếu như không phối hợp được, thì sẽ ảnh hưởng công tác chống lũ, tất cả cố gắng đều sẽ thất bại trong gang tấc, cho nên ông ta hạ quyết tâm, vô luận như thế nào cũng phải kéo Tưởng Văn Sơn ra.

Đối với Ái Quốc tỏ thái độ, Tưởng Văn Sơn lại rất hài lòng, ông muốn thấy Ái Quốc phải có biểu hiện cúi đầu nghe theo, bởi vì trong cách xử sự làm người ở bên trong của Tưởng Văn Sơn, không cho phép bất cứ kẻ nào khiêu chiến đến quyền uy của mình, cho dù là với tư cách nhị bả thủ Ái Quốc đi nữa, ông cũng sẽ không nể mặt một chút nào.

Trong lòng thỏa mãn thì dễ làm cho người thấy tinh thần sảng khoái, Tưởng Văn Sơn cũng không ngoại lệ, chắc vì do Ái Quốc hạ mình hôm nay tới báo cáo trao đổi công tác, cho nên Tưởng Văn Sơn đã cho Ái Quốc mặt mũi, ngay tại chỗ đáp ứng đề nghị của Ái Quốc, còn đề nghị mở cuộc họp thường ủy hội, nắm bắt đem chuyện chống lũ này làm đại sự trước mắt của TP Hồ Châu.

Giang Bình Qúy hiếm khi thấy trông thấy Tưởng Văn Sơn nắm tay Ái Quốc đưa ông ta đến trước cửa phòng làm việc, điều này làm cho Giang Bình Qúy mở rộng tầm mắt, nhìn qua thấy rất bình dị gần gũi…

– Đây là thư ký mới của ông ư?

– Ừ… đó là Tiểu Đinh..

Ái Quốc nhìn về Đinh Nhị Cẩu đưa mắt liếc ra ý.

– Xin chào bí thư, em tên là Đinh Trường Sinh.

Đinh Nhị Cẩu cúi đầu chào, coi như là đối với Tưởng Văn Sơn rất tôn trọng.

– Ừm.. tốt… vậy buổi sáng ngày mai lúc tám giờ họp nhé, lão báo cho Dương Hoa An cũng có mặt, đến lúc đó trong hội nghị báo cáo bọn hắn chuẩn bị dự án như thế nào rồi, cần những cái gì ?

Tưởng Văn Sơn cuối cùng lại dặn dò.

Xuyên thấu qua khe hở cửa thang máy, Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy Tưởng Văn Sơn tươi cười rồi biến mất khi cửa thang máy đóng lại, chính lão đàn ông mập lùn này chính là người để cho Trịnh Hiểu Ngãi e ngại mà lại không thể làm gì được, đương nhiên, cũng là tình địch của Đinh Nhị Cẩu, bởi vì có người đàn ông này, hắn cuối cùng cũng không có cách nào độc chiếm Trịnh Hiểu Ngãi người đàn bà phong tình thấm tận trong xương cốt vưu vật kia, nghĩ tới đây, bàn tay của của hắn siết chặc lại thành nắm đấm, phải dùng biện pháp gì để cho Tưởng Văn Sơn chủ động ly khai Trịnh Hiểu Ngãi đây ?

– Trường Sinh, sau khi trở về thông báo trưởng phòng thuỷ lợi, trưởng phòng tài chính, thành đội trưởng võ trang, ban chĩ huy phòng chống lũ đến phòng làm việc của ủy ban tối hôm nay họp, nói cho bọn họ biết, phải là người đứng đầu tham dự họp, nếu không có mặt thì tự gánh lấy hậu quả.

Ái Quốc từ trong thang máy báo cho Đinh Nhị Cẩu biết, sau khi trở về hắn lập tức thông tri.

Rất nhanh mọi người đều nhận được điện thoại thông báo, nhưng đến lúc gọi điện thoại cho Khang Minh Đức, chết sống gì cũng không người nghe máy, vì vậy Đinh Nhị Cẩu liền gọi điện thoại cho Đỗ Sơn Khôi.

– Em đã trở lại?

Đỗ Sơn Khôi biết rõ Đinh Nhị Cẩu đã quay trở lại Hồ Châu rồi.

– Vâng… vừa trở về không bao lâu, mệt chết đi được, anh Đỗ… việc em nhờ anh theo dõi sao rồi ?

– Có tiến triển, nhưng kết quả không nhiều, ngày đó anh nhìn thấy Khang Minh Đức mang theo người đàn bà kia đi đế hội sở thành bắc Khang Địch, anh vào không được, chỗ đó đề phòng chặt chẻ, không có người quen giới thiệu thì không cho vào, với lại giống như không mở cửa bán cho khác vãng lai bên ngoài, dò hỏi thì biết một chút, cái hội sở Khang Địch thuộc về một người tên gọi là Tưởng Hải Dương, hình như là con trai của bí thư Tương, Khang Minh Đức đến mười giờ đêm mới ra về, nhưng người đàn bà kia thì ở lại đến sáng hôm sau đến tám, chín giờ mới ra ngoài.

– Ồ? Tại đó qua đêm?

– Nào chỉ là qua đêm, nhìn qua trạng thái, hắc…. đêm qua trôi qua, cả người nàng nhìn về phía trên lộ ra rất là mệt mỏi, chỉ là không biết một đêm đó đến cùng chuyện gì đã xảy ra.

Đỗ Sơn Khôi tiếc nuối nói.

– Được rồi, việc này anh làm như thế là khá lắm rồi, anh có biết Khang Minh Đức hiện tại đang ở đâu không ?

– Anh cũng đâu có phân thân ra được đâu, đoán chừng là chắc về nhà rồi.

Đỗ Sơn Khôi suy đoán nói.

– Ừ, thằng cháu con rùa, chủ tịch nói cho em thông tri hắn tôi nay đi họp, nhưng không liên lạc được với hắn, hừ.. em gọi thử thêm liên lạc lần nữa không được, coi như xong, để xem thằng này còn có thể ở tại TP Hồ Châu hung hăng càn quấy được mấy ngày nữa

– Tiểu Đinh, em không nên coi thường Khang Minh Đức, thằng này có thể đem người đàn bà của mình đưa đến hội sở Khang Địch cho người khác chơi, chứng minh thằng này là một nhân vật nham hiểm, vào đường cùng sẽ dám chơi liều, em đừng khinh thường.

– Không có vấn đề gì đâu anh, như vậy đi, anh gần đây chịu vất vả một chút, cô gắng theo dõi Khang Minh Đức giùm em…

– Đã hiểu, để anh theo hắn, nhìn xem thằng này bây giờ đang chơi bời ở đâu đây này.

Trước khi tan việc, Đinh Nhị Cẩu lại gọi điện thoại cho Khang Minh Đức, nhưng Khang Minh Đức vẫn không nghe máy, thời gian họp cũng sắp đến, Đinh Nhị Cẩu đành đem chuyện này nói cho Ái Quốc biết, tuy Ái Quốc không nói gì, nhưng trên mặt rất là khó chịu, như là núi lửa muốn bộc phát, Đinh Nhị Cẩu xem tình huống không ổn, vội vàng thối lui ra khỏi văn phòng.

Tuy Khang Minh Đức không tới, nhưng cuộc họp không vì thế mà dừng lại, đúng bảy giờ buổi tối cuộc họp chính thức bắt đầu, Ái Quốc yêu cầu người tham gia đều tới đầy đủ, trong đó có cả thư ký trưởng Đào Thành Quân cùng với Phó chủ tịch Dương Hoa An.

– Tốt rồi, thời gian đến, chúng ta không đợi nữa, Hoa An, ông nói trước về tình huống cụ thể đi, đem vấn đề chúng ta hiện giờ phải đối mặt cho mọi người biết, cũng đừng có cường điệu quá lại mà cho vấn đề thêm rắc rối

Vốn Dương Hoa An có chuẩn bị tăng thêm một số lí do để tăng cao sự nghiêm trọng, nhưng nghe qua Ái Quốc nói, vì vậy chỉ có thể là bỏ qua, trực tiếp giảng vấn đề tình thế chống lũ, có thể nói tại trong lịch sử của TP Hồ Châu, vẩn chưa có kinh nghiệm chống lũ vào mùa thu đông, cho nên sau khi Dương Hoa An nói ra, mỗi người đều ý thức được TP Hồ Châu đang đối mặt cục diện nguy hiểm không tiền khoáng hậu, nếu làm không tốt, rất có thể có người vì việc này mà mất mũ quan tước đấy……

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200