Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 127
Phần 127

Vừa nhìn thấy hai tân binh cất bước, thì điện thoại di động của hắn liền vang lên, xem lại là dãy số của Trịnh Hiểu Ngãi, cái số này nàng chỉ gọi cho một mình Đinh Nhị Cẩu, cũng để phòng bị những người khác biết được, cho nên hắn đem cái số này thiết đặt để tên là số 10086, thỉnh thoảng hắn cũng quên, còn tưởng rằng số của công ty di động gọi mình để chào hàng các chương trình khuyến mãi.

– Có dặn dò gì không vậy chị?

– Chị nghe nói em đã quay trở lại?

Trịnh Hiểu Ngãi nhỏ giọng nói.

– Chị đang ở chỗ nào mà nói nhỏ như vậy?

– À.. chị đang họp, tranh thủ nghỉ giải lao gọi cho em hỏi thăm một chút.

– Chị Trịnh à, đang họp mà gọi cho em như vậy không tốt đâu, nếu để cho người khác biết, thì có phải người ta đổ lên đầu của em, chị đang làm việc chung mà xen vào việc riêng, cái tội danh này em đảm đương không nổi đâu, thôi chị nhanh đi họp đi.

Đinh Nhị Cẩu quả thực có chút không biết nên khóc hay cười rồi.

– Mặc kệ, chị nhớ đến em thì gọi, buổi tối nay có thì giờ rãnh không?

Trịnh Hiểu Ngãi thoáng ngưng lại trong giây lát, nói vội ra mục đích của mình, nàng không giống những người đàn bà khác của Đinh Nhị Cẩu, những người đàn bà kia đều là lựa chọn chờ đợi trong im lặng, còn nàng là chủ động tìm lấy, từ sau khi nếm được nam nữ hoan ái khoái hoạt chân chính, cái loại khoái hoạt này mỗi khi rãnh rổi đều hành hạ lấy nàng, trong lòng của nàng thì Tưởng Văn Sơn đã là quá khứ rồi, nàng giờ thì luôn nghĩ đến các loại biện pháp tránh né Tưởng Văn Sơn dây dưa, thời gian gần đây từ lúc phó chủ tịch thành phố Vương Sâm Lâm gặp chuyện không may, Tưởng Văn Sơn cũng không có đi tìm nàng, lúc này nàng lại càng mong muốn lão đàn ông kia cũng không nên xuất hiện, bởi vì bây giờ nàng đã có một tình nhân trẻ tuổi khỏe mạnh thay thế rồi.

– Tối nay em bận tiếp đãi hai đồng sự mới tới dùng cơm, có thể sẽ về rất muộn đấy.

– Không sao, chị chờ em, hay là đến chỗ nhà hàng lần trước đi, chị chờ cho đến lúc em đến mới thôi.

– Thôi chị trước tiên cứ ngủ đi, khi nào xong thì em gọi điện thoại cho chị.

Đinh Nhị Cẩu biết là sẽ về khuya, cho nên cũng không đành lòng để cho nàng đợi lâu.

– Đâu có gì, chị nguyện ý chờ em mà. À.. hai người đồng sự mới là nam hay nữ vậy?

Trịnh Hiểu Ngãi không biết vì sao, trong lòng của mình lại hơi có chút ghen tuông.

– Nam nữ đều có, nếu chị không yên tâm thì có thể đến cùng tham gia chung luôn ah.

Đinh Nhị Cẩu nói với nàng.

– Được rồi đây chính là em nói đấy nhé, thôi chị họp tiếp đấy, buổi tối gặp lại.

Trịnh Hiểu Ngãi cũng rất muốn có tư cách danh chính ngôn thuận cùng với Đinh Nhị Cẩu, nhưng điều này là không thể nào, ít nhất hiện tại không có khả năng, Tưởng Văn Sơn giống như là một con rắn độc đang chiếm giữ tại bên cạnh của nàng, ông ta sẽ công kích săn giết tất cả người đàn ông nào có ý đồ đối với nàng, nghĩ tới đây, Trịnh Hiểu Ngãi trong lòng có chút đau đớn, đây là một sự thật đau lòng.

– Buổi tối sẽ gặp lại, đừng có lo lắng nhiều quá, em tin rằng, ngày tự do của chị sẽ không quá xa bao lâu nữa đâu.

Đinh Nhị Cẩu bất chợt thản nhiên nói, tựa như hiểu được trong lòng nàng..

– Em nói cái gì…. ?

Trịnh Hiểu Ngãi nghe rõ lời Đinh Nhị Cẩu mới nói, nhưng nàng vẫn muốn nghe thêm một lần nữa, cái tâm trạng thích nghe người nam nhân của mình lần đầu tiên hứa hẹn với mình, dù là sự hứa hẹn này, trong suy nghĩ của nàng thật là hư vô mờ mịt đấy, nhưng đàn bà thì thường thường lại hay quan tâm đến cái loại hư vô mờ mịt kiểu như thế này..

– Thôi xem như không nói gì, tối về chị chú ý an toàn, tắm rửa cho sạch sẽ chờ em đấy nha.

Đinh Nhị Cẩu trêu đùa nàng câu cuối cùng.

– Chết đi… em cũng chú ý an toàn.

Trịnh Hiểu Ngãi nói ra, đúng lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng gỏ cửa, nàng liền tắt điện thoại di động, đứng dậy đi họp.

Đinh Nhị Cẩu có thể thấy được tình nghĩa của Trịnh Hiểu Ngãi, nhưng hắn lại nghĩ đến người đàn bà này sau khi ở dưới mình uyển chuyển hầu hạ xong, sẽ còn vùi đầu vào để một người đàn ông khác ôm ấp, nghĩ đến bên dưới hạ thân của nàng, cùng một cái lỗ mà có hai người đàn ông thọt ra ra vào vào, trong lòng của hắn có chút buồn nôn, tuy nhiên Tưởng Văn Sơn đồi với hắn có thể nói là một con quái vật khổng lồ ngáng trở, nhưng dù quái vật lớn đến cỡ nào, cũng nhất định sẽ có nhược điểm của mình, mà hắn thì đang tìm nhược điểm của Tưởng Văn Sơn đang nằm ở nơi nào?

Đường Đường cùng Từ Nhất Minh không nghĩ tới rõ ràng gặp được hai nhân vật trước đây rất được sự chú ý ở trên mạng, một người là con tin, một người là anh hùng cứu mỹ nhân.

– Chị Trình, khỏe chưa… y tá trưởng báo cho tôi biết hôm nay chị xuất viện, tôi mang theo hai đồng sự mới đến đón chị về đây.

Đinh Nhị Cẩu bước vào phòng bệnh lúc, vừa lúc nhìn thấy chồng của Trình Thiến Thiến đang phụ giúp thu dọn đồ đạc, có lẽ là do nàng nằm trong bệnh viện mấy ngày nên làn da hơi tái nhợt, một đôi bầu vú thành thục đẫy đà mượt mà no đủ, nàng đang xoay người quỳ gối ở dưới kéo ra một vài đồ vật để dưới gầm giường, một cái quay người lại, bờ mông tròn trịa, hai mảnh thịt nẩy nở với đường viền của cái quần lót nhìn thấy rỏ ràng, Đinh Nhị Cẩu không khỏi có chút huyết mạch sôi sục.

– Đinh chủ nhiệm, cậu bận rộn công việc đến đây làm gì, ngày mai tôi sẽ đi làm lại, hai người này là đồng sự mới đấy à, xem ra lần này bộ phận giải tỏa di dời của chúng ta có binh hùng tướng mạnh rồi, đến đây ngồi.

Trình Thiến Thiến đứng dậy nói.

Đinh Nhị Cẩu lên tiếng chào chồng của Trình Thiến Thiến, nàng là người rất hiểu chuyện, nhưng còn chồng của nàng lại là một người ít nói đến làm người ta phát bực, nhìn thấy nhóm người của Đinh Nhị Cẩu, anh ta chỉ vội vàng chào hỏi mà thôi, còn những lời khác không nói được đến vài câu.

– À.. biết hôm nay chị xuất viện, định không đến quấy rầy, nhưng sẵn dịp đến đây cùng chào hỏi chị, rồi mời tất cả tìm một chỗ ăn bữa cơm a.

Đinh Nhị Cẩu nói rõ ý đồ mình đến.

– Ui.. nói như vậy thì Đinh chủ nhiệm tiết kiệm tiền quá rồi, chuyện này không thể được, hôm nay là mời đồng sự mới, còn phần của tôi thì hôm nào Đinh chủ nhiệm còn phải mời buổi cơm khác mới được.

Trình Thiến Thiến tâm tình tốt lên không ít, trước mặt hai người đồng sự mới này, nàng trêu đùa cùng với Đinh Nhị Cẩu, bình thường thì câu nói này cũng không có gì, nhưng ai cũng sẽ không nghĩ tới bên trong nội tâm tính toán của Trình Thiến Thiến trong, câu này nghe qua như đùa giỡn, nhưng bên trong ý tứ có thể là phong phú, biểu thị trước mặt hai người mới, chứng tỏ cho thấy nàng cùng với Đinh Nhị Cẩu có mối quan hệ không tầm thường, tuy rằng Đinh Nhị Cẩu là lãnh đạo của nàng, nhưng nàng vẫn có thể nói đùa tự nhiên, mặc dù Đinh Nhị Cẩu là ân nhân cứu mạng của nàng.

– Được, không thành vấn đề, quán nào thì chị sẽ định, thời gian cũng do chị quyết, nhưng buổi cơm tối nay thì tôi đã định xong, chuẩn bị đi đi thôi.

Cộng thêm chồng của Trình Thiến Thiến tất cả là năm người, rượu không uống nhiều, nhưng là thời gian trò chuyện rất dài, mãi cho đến 10 giờ đêm mới giải tán, hai người trẻ tuổi còn đề nghị đi hát Karaoke, nhưng Đinh Nhị Cẩu nói mình mệt mỏi, cho nên ca hát ai muốn đi thì đi, còn hắn muốn về ngủ rồi..

Lãnh đạo không đi, thì chẳng ai còn thích thu gì, vì vậy Đinh Nhị Cẩu lái xe đưa mọi người về đến cơ quan ở khu phố hành chính, bọn họ hai người ở tại bên trong nhà tập thể.

Thả hai người này xuống xe xong, Đinh Nhị Cẩu lái xe thẳng ra đến vùng ngoại thành.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200