Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 72
Phần 72

Khi Đinh Nhị Cẩu quay trở lên xe, sắc mặt hắn trông không tốt, Trình Thiến Thiến cũng Hoàng Hạo Dân quan sát thấy cái điệu bộ này của hắn, cũng không dám nữa hỏi thêm điều gì, xem xét dạng như vậy thì đã biết rõ, ở chỗ những người kia khẳng định là hắn có nghe được nhiều chuyện không có gì hay cả, cho nên, lúc này hai người ai cũng không muốn dính vào cái rủi ro này.

Đinh Nhị Cẩu đến ban chỉ huy giải tỏa ‘lưỡng trục lưỡng tuyến’ thì gặp chủ nhiệm Đường Kiến Chính đang đứng trước tấm bản đồ, vô kế khả thi, ông đã một tuần lễ chưa có trở về nhà, mệt thì đi nằm ngủ tại trong ban chỉ huy, đói bụng thì ở phía sau trong phòng ăn ăn mì gói tạm, người mời ông ăn cơm xếp hàng dài, nhưng Đường Kiến Chính không có thời gian đi ra ngoài, toàn bộ chuyện trong ban chỉ huy thành phố thiên đầu vạn tự, mọi chuyện đều để ông là người quyết định sau cùng, cho nên suốt ngày cứ bị sứt đầu mẻ trán.

Với lại giai đoạn này thời gian đang khẩn trương như vậy, xui xẻo là các khu vực giải tỏa cũng đều không thuận lợi, nhưng công việc thì bắt buộc phải hoàn thành, nhìn qua thì cũng thấy được độ khó của chuyện giải tỏa này.

– Cậu chính là người tiếp nhận thay thế lão Từ phụ trách việc giải tỏa?

Đường Kiến Chính gương mặt nhìn hắn như là không tin, cái thằng tiểu tử trẻ như thế này thì có thể làm gì được, muốn nói về kinh nghiệm giải tỏa, thì có khả năng thằng tiểu tử này còn không bằng nữ đồng chí đi cạnh bên người của hắn, tốt xấu gì thì ông cũng đã cùng nữ đồng chí mập mạp này lên giường qua lại mấy lần cho nên cũng hiểu được năng lực của nàng, nhưng còn thằng tiểu tử tuổi trẻ này thì… Ui trời.. cũng không biết lãnh đạo của khu phố hành chính Long Cảng có phải là trở thành đầu lừa hết rồi thì phải..

– Vâng.. Đường chủ nhiệm, em gọi là Đinh Trường Sinh, buổi sáng mới nhận nhiêm vụ này, liền tới ngay gặp Đường chủ nhiệm để báo cáo, nhưng trước khi đến đây thì đã đi một chuyến đến khu vực giải tỏa Cổ La, cùng với các hộ nhà bị giải tỏa nói chuyện cũng khá lâu, cho nên đến đây hơi trễ.

Đường Kiến Chính đang suy nghĩ, thằng này tuổi còn trẻ, chắc chắn đến đây không phải làm hình nhân thế mạng, nhưng hắn đến để là mạ vàng thì càng thêm phiền, nhưng khi Đinh Nhị Cẩu giải thích tại sao mình đã tới chậm, thì ông bắt đầu cúi đầu nhìn tiếp tục cái bản đồ, tâm tư của ông đang chưa biết sắp tới phải sắp xếp chuyện giải tỏa làm sao, thì bị câu nói của Đinh Nhị Cẩu dẫn dắt trở về với hiện tại.

– Cậu nói vừa đi đến khu Cổ La?

Đường Kiến Chính nhìn Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Vâng, trước muốn tìm hiểu tình huống đôi chút.

– Tình huống thế nào?

Đường Kiến Chính sắc mặt đã dịu lại, nhưng vẫn chưa có biểu lộ gì.

– Tình huống rất xấu, các hộ còn ở lại chưa chịu giải tỏa bị kích động rất lớn, nguyên nhân thì có nhiều, có thể nói nhà nào cũng đều có nguyên nhân của mình, nhưng tóm gọn lại thì có 3 nguyên nhân chính : một là thái độ làm việc cán bộ của có vấn đề, hai là khi đo đạc diện tích sử dụng không rõ ràng, có bao che không công bằng, ba là trong công tác của chúng ta còn tồn tại, tất cả mọi chuyện đều áp đặt với các hộ, không có phân tích cụ thể, không có kiên nhẫn đem chính sách cùng pháp luật giảng giải cho bọn họ thấu triệt, nói đơn giản là do cán bộ chúng ta cứ máy móc chấp hành lệnh bên trên không có biết linh động theo tình huống nên mới xảy ra vấn đề.

Đinh Nhị Cẩu trên đường đi tới đây, đã xâu chuỗi hệ thống lại các vấn đề, trên cơ bản, đúng là nguyên nhân là từ những chuyện như vậy.

Trình Thiến Thiến cùng Hoàng Hạo Dân nhìn nhau một cái, Đinh Nhị Cẩu nói thẳng những vấn đề tồn tại này, hơn nữa là tồn tại rất phổ biến, điều kinh ngạc là ở chỗ, trên thực tế, những vấn đề tồn tại này thì từng lãnh đạo ai cũng biết, nhưng không có ai dám người xuyên, bởi vì với mấy câu nói đó của Đinh Nhị Cẩu, giống như đem tất cả thành tích giải tỏa trước đó báo cáo lên trên phủ nhận mất hết, ít nhất thì những thành tích không phải là sáng rọi như đã từng báo cáo.

Đinh Nhị Cẩu cũng phân tích, khi đến giải tỏa thì đã kêu cả trăm cảnh sát vũ trang hỗ trợ, rồi còn cảnh sát phụ trách trị an, chống bạo động.. v.. v. càng thêm hoang đường là có bộ phận người chánh phủ, trong công tác giải tỏa có đôi khi lại muốn vận dụng bọn lưu manh đầu đường xó chợ, không biết đây là cán bộ mình đang tự tát vào mặt mình hay là ban giải tỏa cũng không có lòng tin và thể diện đối mặt với những hộ bị giải tỏa kia.

– Hai người đi ra ngoài trước chút.

Đường Kiến Chính quay qua nói với Trình Thiến Thiến cùng Hoàng Hạo Dân.

Hai người ngạc nhiên, gật đầu lui đi ra đóng cửa lại, nhưng trong nội tâm đã bắt đầu có cảm giác khác nhau, phó chủ nhiệm Đinh Nhị Cẩu này hôm nay bọn họ là lần đầu tiên tiếp xúc, đối với tình cách của Đinh Nhị Cẩu thật đúng là không hiểu rõ lắm, nhưng chủ nhiệm Đường Kiến Chính rõ ràng đưa bọn họ, hai người đã có kinh nghiệm lâu năm trong việc giải tỏa ra ngoài, chẳng lẻ lại muốn cùng Đinh Nhị Cẩu thương nghị vấn đề gì mà không muốn cho ai biết được? Không đúng… không phải là chuyện không muốn cho ai biết được, mà chắc là chuyện rất vô cùng trọng yếu.

– À.. nhìn không ra, anh hùng xuất thiếu niên, những lời này quả nhiên đúng vậy, Tiểu Đinh, cậu năm nay bao nhiêu tuổi?”

– Đường chủ nhiệm, em năm nay hai mươi bốn tuổi rồi, gọi là anh hùng em không dám nhận đậu, ông quá khen.

Đinh Nhị Cẩu khiêm tốn mỉm cười nói.

– Hai mươi bốn tuổi ư? Ừ nhìn không ra, còn hai cái đồng chí kia chẳng lẽ không có nói cho cậu biết, khu vực Cổ La tình hình rất phức tạp, không an toàn sao?

Đường Kiến Chính đang muốn rót cho Đinh Nhị Cẩu cốc nước, thì việc làm việc này bị Đinh Nhị Cẩu giành làm lấy, sau đó hắn châm trà rót cho ông đầy chén.

– Vâng, bọn họ có nhắc chừng, trên thực tế đúng như là bọn họ nói, em vừa mới xuống xe, đã bị một thanh niên trẻ gõ kẻng báo động, thoáng cái vây lại lố nhố người, mặc dù là em không có nói rõ là đang làm gì, nhưng em tin chắc rằng, bọn họ cũng đoán ra được, bởi vì bọn họ cũng trông thấy Trình Thiến Thiến cùng Hoàng Hạo Dân, nhưng cũng không có làm khó dễ gì em, thật ra bọn họ cũng không có đáng sợ như vậy.

– Cậu cùng bọn họ trao đổi về chuyện gì?

Đường Kiến Chính cũng cảm thấy hứng thú hỏi, ông ta muốn biết những hộ nằm trong diện giải tỏa kia cùng Đinh Nhị Cẩu trao đổi về nội dung gì.

– Nội dung thì rất nhiều, nhưng những người kia mỗi người nói một câu, em cũng không có nhớ hết rất rõ ràng, đại khái tổng kết sơ quá thì thấy tồn tại mấy vấn đề vừa nêu, theo em thấy thật ra những người này cũng biết, trước sau gì thì cũng phải chịu di dời giải tỏa, quan trọng là số tiền đền bù tổn thất bao nhiêu mới là vấn đề quan trọng.

– Cậu nói đúng, bất cứ nơi nào giải tỏa, cuối cùng cũng tập trung đến vấn đề này, bọn họ đều muốn chỉ qua một đêm giải tỏa thì chợt giàu lên, làm gì mà có chuyện tốt như vậy, tiền của quốc gia cũng là tiền, những số tiền dùng để đền bù giải tỏa cũng là từ tiền nộp thuế của những nơi khác, cho nên bài toán trong vấn đề này rất là khó giải.

– Vâng.. dù nói như thế, nhưng em cảm thấy được công việc vẫn là có thể làm, em định ngày mai lại đến khu vực Cổ La chạy một vòng nhìn xem, để tìm hiểu thêm sự thật rồi tìm biện pháp giải quyết, như thế nào mới có thể đạt tới mục đích kết quả cuối cùng là cả hai bên cùng có lợi.

– Ừ, được rồi, cậu có quyết tâm như vậy thì tốt, trước đây khu vực Cổ La là cục xương cứng, tôi định tạm thời bỏ qua chỗ đó, giải tỏa những khu vực dễ trước, sau đó thì tập trung cưỡng bức một lần giải tỏa ở khu vực này, cậu cứ thử trước một chút đi, chừng nào không được thì tính sau.

Đường Kiến Chính nói thận trọng, nói thẳng ra là chính ông ta cũng cũng không tin là Đinh Nhị Cẩu có thể giải quyết được cái nan đề này.

Đinh Nhị Cẩu rất chú ý tới chủ nhiệm Đường Kiến Chính là chỉ huy ban giải tỏa ‘lưỡng trục lưỡng tuyến’, hơn nữa ông ta còn là phó chủ tịch Thành phố Hồ Châu, dùng một Phó chủ tịch nắm giữ ấn soái ban chỉ huy giải tỏa, chứng tỏ thành phố đối với công việc này rất là coi trọng, cũng khó trách, hai năm qua lãnh đạo Thành phố Hồ Châu không được lãnh đạo trên tỉnh hoan nghênh, đại hội thể thao lần này của tỉnh, sẽ xây dựng tại Thành phố Hồ Châu một khu thể thao thi đấu, lãnh đạo Thành phố Hồ Châu lần này phải cố biểu hiện cho tốt, để có thể cải biến một chút hình tượng trong mắt các lãnh đạo tỉnh.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200