Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 62
Phần 62

Thẩm Mộc đi ra gài cửa lại, Đinh Nhị Cẩu đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, nhắm mắt trầm tư, tâm tư của hắn hiện giờ không ở trong công tác trước mắt, mà là một màn vừa mới phát sinh kia, hồi tưởng lại lúc xe của Đường Linh Linh tránh vôi vụ tai nạn ở phía trước, chiếc xe nghiêng qua một bên, một phần cái váy của Đường Linh Linh tốc lên khi khuôn mặt của hắn ụp vào ngay vị trí của cái mu nàng, mùi hăng nồng pha lẫn khai khai từ cái khe thịt âm hộ tỏa ra, vài sợi lông đen bướng bỉnh chui ra khỏi đường viền cái quần lót màu tím nhìn hắn, mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, khi hắn bật người dậy thì Đường Linh Linh vẫn còn cứng đờ chưa hoàn hồn lại, có lã nàng không hề hay biết sự cố lúc ấy, rồi lại gặp Chu Hồng Quân bị chết cứng trong xe, hắn không khỏi lại nghĩ tới chính mình gọi điện thoại cho Trịnh Hiểu Ngãi, thật sự là không biết trong này có cái gì liên quan với nhau không, nếu nói là bởi vì cuộc gọi điện thoại của mình mà để cho Chu Hồng Quân chết oan chết uổng như vậy, trong lòng của hắn thật sự là áy náy, nhưng vấn đề là Trịnh Hiểu Ngãi có bản lãnh như thế này không? Nếu cứ cho như là Trịnh Hiểu Ngãi không có bản lãnh này, thì còn Tưởng Văn Sơn đâu này?

Buổi trưa liên hoan dùng cơm không có bất kỳ ý tứ gì, chỉ là thổi phồng tang bốc lẫn nhau một phen, mặc dù là cấm rượu, đó là không được ở giữa buổi trưa đi ra ngoài ăn uống thả cửa, mà dùng cơm tại trong phòng ăn, những… này nhưng những lãnh đạo này ăn uống xong, thì buổi chiều cũng sẽ không quay trở lại cơ quan, trên căn bản là trở về nhà, Đinh Nhị Cẩu đây là nhận thấy thói quen hình thành từ hàng ngày rồi, nhưng vì hắn mới vừa tới, nên chưa có gan lớn bỏ bê tình trạng công việc, như thế nào đi nữa cũng phải giả vờ là mình rất gương mẫu trong công việc.

Sau khi ăn cơm trưa xong, nằm ở rộng lớn trên ghế sa lon chợp mắt, nhưng trong lúc hắn đang vửa thấy mộng đẹp, thì bị tiếng gỏ cửa đánh thức, nhìn đồng hồ điện thoại, còn chưa tới giờ làm việc, trong lòng mặc dù bực bội, nhưng hắn vẫn đứng dậy mở cửa.

– Đinh phó chủ nhiệm, thật xin lỗi, có cô này nói có chuyện gấp tìm cậu, nên tôi mới…

Gõ cửa chính là chủ nhiệm phòng làm việc Thẩm Mộc, mà người phụ nữ đứng phía sau Thẩm Mộc càng làm cho Đinh Nhị Cẩu chấn động, không phải là Dương Phụng Tê sao.

– Há, không có việc gì.. đây là bằng hữu của tôi, anh cứ đi làm việc của mình đi.

Nhìn xem Thẩm Mộc quay người đi, Đinh Nhị Cẩu vội vàng nói.

– Chị Dương mau vào, đến chỗ của em cũng không nói một tiếng, để em đi đón chị a.

– Hừ.. em trốn ở cái xó xỉnh này thật khó tìm, cuối cùng mới mò ra tới nơi này, xem ra sinh hoạt của em cũng không tệ lắm, một mình với một cái văn phòng, xem ra có vẻ là tư thế của một lãnh đạo, bất quá lăn lộn lâu như vậy, như thế nào chỉ mới là một phó chủ nhiệm a.

– Chị Dương à, đừng nói đến chuyện của em nữa, tại sao đột nhiên chị lại tới nơi này, ở đây tìm kiếm cơ hội kiếm tiền sao?

Đinh Nhị Cẩu suy đoán.

– Chủ yếu là tới thăm em, hiện tại với chị mà nói, kiếm tiền cũng chính là chuyện rất quan trọng với chị.

Dương Phụng Tê cầm cái túi xách LV trong tay tùy ý ném lên trên ghế sa lon nơi Đinh Nhị Cẩu vừa mới ngủ qua, còn nàng thì thướt tha đi tới bên cạnh ghế dựa trên bàn làm việc của Đinh Nhị Cẩu, chỉnh sửa một chút cái váy của mình, ung dung ngồi lên.

– Đến thăm em? Em có gì để nhìn đâu.

Đinh Nhị Cẩu lắc đầu cười khổ, hắn đứng lên lấy hai cái ly, rót cho Dương Phụng Tê cùng với mình nước trong.

– Mấy ngày hôm trước chị vừa mới nhận được tin tức, Vương Lão Hổ án tử hình đã quyết định rồi, đoán chừng hắn chẳng mấy chốc sẽ đi chầu Diêm rồi, bí mật giữa chúng ta lại thiếu một người, chị đang rất lo lắng, lo lắng giữa chúng ta về sau không còn có bí mật gì nữa, em còn có thể đối với chị giống như đây nữa không?

Dương Phụng Tê đôi mắt nhìn thẳng vào mặt Đinh Nhị Cẩu.

– Thật ra bí mật của chúng ta còn nhiều… rất nhiều nữa khác, cha mẹ của Trần Tiêu Tử đều già rồi, cô bé Trần Dao đi theo bọn họ sẽ không có tiền đồ tốt, em đã ủy thác bằng hữu của em nuôi dưỡng đứa bé này, em không muốn để chị sau này lại mang theo tiếc nuối, cho nên chuyện này em không có cùng chị trao đổi qua, em thì không muốn để cho trong lòng chị khó xử, em cũng biết chị không muốn lại hồi ức những chuyện kinh khủng đã trôi qua, nhưng dù sao thì đứa bé cũng là vô tội.

Đinh Nhị Cẩu nhẹ nhàng nói ra.

– Nhị Cẩu… có phải là em cho rằng chị là người có lòng dạ ác độc, ngay cả con ruột của mình mà cũng không muốn nhận.

Dương Phụng Tê đứng lên đi tới trước mặt Đinh Nhị Cẩu, cơ hồ là dán sát mặt của mình vào mặt hắn hỏi.

– Chị Dương… em biết chị khó xử, bất luận là Vương Lão Hổ hay Trần Tiêu Tử, thì bọn hắn cũng đều đáng chết, nhưng làm người chúng ta ai cũng có thiện tâm, chúng ta không thể để cho người vô tội bị liên lụy, chính là bởi vì biết rõ chị rất khó xử trong lòng, cho nên chuyện của Trần Dao em mới không có nói cho chị, em sẽ nhờ bằng hữu của em giáo dục bồi dưỡng cho con bé thật là tốt.

– Chị cũng biết trong lòng em chắc chắn là xem thường chị, vì mình hưởng thụ, ngay cả mình cốt nhục của mình cũng không muốn, một người làm mẹ mà tồi tệ như thế sao?

Dương Phụng Tê giọng nói biểu hiện ra một người rất thất bại nhỏ giọng nói, sau đó nàng đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon.

– Không có…. chị đừng có nghĩ như vậy, bất cứ lúc nào chị muốn trông thấy con bé thì cũng được, hay là bây giờ em nhờ bằng hữu ôm con bé đến chị thăm nó một chút?

Đinh Nhị Cẩu hỏi dò.

– Thôi được rồi, duyên phận đã hết, gặp lại hay không gặp để sau, chị sinh ra con bé, nhưng lại nuôi không dưỡng được, đây là tội nghiệt của chị, chị biết mình tội nghiệt rất nhiều….

Dương Phụng Tê cúi đầu của mình chôn vùi vào giữa hai chân bó gối lại, lấy tay kép giật tóc của mình, Đinh Nhị Cẩu cũng có thể cảm thấy trong nội tâm của nàng đang giãy dụa tột cùng của sự thống khổ.

– Thôi không nhắc đến chuyện này nữa… à anh rể vẫn tốt đó chứ?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Anh rể? Cái gì là anh rể?

Dương Phụng Tê có chút mờ mịt hỏi.

– Thì còn ai khác nữa, chồng của chị đấy.

Đinh Nhị Cẩu đem ly nước đưa cho Dương Phụng Tê, cố hóa giải kích động cảm xúc của nàng mới vừa rồi.

– Ặc… hôn nhân của chúng ta cũng chính là như vậy, do quan hệ thông gia nha, quan trọng là không phải là tình cảm, mà làm theo nhu cầu, có cái gì tốt hay là không tốt.

Dương Phụng Tê nói những lời này rất tiêu…

– Tại sao lại có thể như vậy, đã không có cảm tình, cần gì mà phải ở chung một chỗ, cứ ráng chịu vậy?

– Hết cách rồi, tình huống hiện tại là hắn mặc kệ chị… ta cũng để ý đến hắn, chỉ là mối quan hệ cá nhân với cá nhân, trên cơ bản không ở cùng nhau, chỉ có khi thời điểm cần thiết mới cùng một chỗ, giả vờ vợ chồng thương yêu nhau, thật sự đều là chỉ đóng tuồng cho người nhìn vào.

– Vậy chị lần này đến nơi đây có gì không vậy?

Đinh Nhị Cẩu cố ý hỏi.

– Hừ… thì cùng em nối lại nghiệt duyên lúc trước, như thế nào đây? Có dám không?

Dương Phụng Tê dùng ánh mắt khiêu khích quan sát Đinh Nhị Cẩu hỏi, lúc này nàng vẫn còn bó gối ngồi trên ghế salon, mặc cho làn váy xốc lên lộ liễu nguyên cái âm hộ bị chèn ép phồng lên ở phía dưới đáy chậu với cái quần lót ren mỏng ẩn hiện lộ ra bên ngoài…

Trở lại phòng làm việc Thẩm Mộc liền cảm thấy rất khó hiểu, Đinh Trường Sinh này là lai lịch như thế nào, xem bộ dáng có vẻ giống như là công tử ca từ trên xuống đây rèn luyện rồi, bằng không thì cũng sẽ không khiến cho đích thần Đường trưởng phòng tự mình đưa tiễn, cái mông hắn còn ngồi chưa có ấm chỗ, lại xuất hiện tới nữa một vị mỹ nữ quí phái xinh đẹp tuyệt trần đến thăm, nói cho cùng thằng này chắc là phải có bối cảnh bất phàm không chạy đâu cả….

– Thẩm chủ nhiệm, nhờ anh lấy giùm cho tôi một tấm địa đồ của Hồ Châu chúng ta, loại địa đồ chi tiết đấy nhé.

Đang lúc Thẩm Mộc cân nhắc suy đoán về bối cảnh Đinh Nhị Cẩu, thì Đinh Nhị Cẩu ở bên ngoài nói to.

– Được rồi, chờ chút.

Thẩm Mộc phái người đến trong kho hàng tìm địa đồ, bởi vì gần đây Khu phố hành chính Long Cảng cũng phải chuẩn bị phá bỏ và dời đi nơi khác, nhiệm vụ rất nặng nề, cho nên trong kho hàng có chứa không ít địa đồ, bản đồ lớn đến toàn quốc, tỉnh Trung Nam, rất nhiều của Thành phố Hồ Châu cùng với địa đồ tân Hồ Khu.

“Lấy địa đồ làm chi vậy, chẳng lẽ là muốn cùng mỹ nữ dạo chơi TP Hồ Châu? Tuy khả năng không lớn, nhưng cũng không phải là không có, khục… vẫn là tuổi còn trẻ a…” Thẩm Mộc trong lòng âm thầm nói ra.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200