Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 196
Phần 196

Triệu Khánh Hổ đang ngồi trên cái ghế ông chủ, Triệu Cương thì đứng đối diện.

– Hừm… trên bàn là hai tài khoản, cái thứ nhất chuyển 100 vạn, cái thứ hai chuyển 50 vạn, chuyện này mày phụ trách làm cho tốt đấy, nếu bên tài vụ có hỏi, thì cứ nói là chú bảo mày làm, không được trực tiếp gọi điện thoại cho chú đấy nhé.

– Vâng… tiền này…

– Đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng, chú đã gặp bí thư Tương Văn Sơn rồi, hiện tại TP Hồ Châu khắp nơi đều là đang lo vụ chống lũ, trận hồng thủy này chắc không thể tránh được, chú có nói với ông ta chuyện của chúng ta và Tương Hải Dương chỉ là hiểu lầm, hắn không nói gì thêm, còn nói việc làm ăn cạnh tranh là khó tránh khỏi, không có cạnh tranh thì làm sao có phát triển? Thật ra chú cũng biết được, đây chỉ là lời khách sáo, vì vậy chú cũng phải tỏ vẻ cùng nhau chia sẽ về khó khăn của TP Hồ Châu về trận lũ lụt sắp tới, vì việc chống lũ nên quyên góp 100 vạn, mấy ngày nữa rất có thể sẽ có nghi thức quyên tiền, đến lúc đó ta lại lấy danh nghĩa cá nhân quyên 100 vạn.

– Chú à.. nhiều tiền lắm đấy…

– A.. nhiều lắm ư? Nhưng mua được sự bình an, nhân cơ hội này đem chuyện của Hách Giai dọn dẹp cho tốt, mục tiêu của Tương Hải Dương nhắm ngay Hách giai, mục đích vẫn là tài sản công ty của Hách Giai, dù sao cũng mấy triệu, hơn nữa số tiền này lai lịch ra sao thì Tương Hải Dương thừa biết, hiện tại Vương Sâm Lâm ngã ngựa, Tương Hải Dương liền xé toang lớp giấy cuối cùng, công khai muốn chiếm đoạt, hắn dự định vụ mua bán này là không có bỏ vốn.

– Hừ… Tương Hải Dương lá gan quá lớn.

Triệu Cương tức giận bất bình nói.

– Hắn gan lớn là bởi vì hắn có một người cha làm bí thư thành ủy, đáng tiếc nhà họ Triệu chúng ta, tài sản nhiều như vậy mà không có ai bảo hộ, mặc dù trong đó cũng có số tiền lai lịch bất chính, nhưng mấy năm nay, chú đã cố gắng rửa sạch, nhưng mấu chốt nhất vẫn là ở trong chốn quan trường, chúng ta không có người đỡ đầu nặng ký, chuyện này là trở ngại lớn nhất. À.. chú nghe nói gần đây mày có liên lạc với thư ký của Thạch Ái Quốc?

Triệu Khánh Hổ trợn mắt hỏi, làm suýt chút nữa Triệu Cương bị đem chuyện tính toán khai sạch ra hết.

– Vâng.. hắn đêm nay có hẹn với cháu cùng ăn cơm.

– Hắn mời mày ăn cơm?

Triệu Khánh Hổ kinh ngạc.

– Một người bằng hữu của hắn tại trong sơn trang đi loạn, bị bảo vệ bắt được, ngày đó cháu có hỏi ý kiến của chú, đem cô ta thả ra, xem như là hắn cảm tạ cháu.

– À… mày đã tiếp xúc qua hắn sao? Hắn là dạng người như thế nào?

– Chú à.. vào cái ngày anh Bân kết hôn, chú đã đưa cho hắn tấm danh thiếp hoàng kim bộ chú không nhớ sao?

Triệu Khánh Hổ hai mắt nhắm lại, suy nghĩ một lát, gật đầu, lúc này ông mới nhớ tới ngày đó, tại bữa tiệc vui quả thật là đã đưa cho cho cái tên Đinh Trường Sinh trẻ tuổi một tấm tấm danh thiếp, đã nhiều ngày qua tinh lực hắn không dồi dào, hàng đêm đều phải cùng với Hà Tình giao hoan nhiều lần, thân thể ông bị suy kiệt nghiêm trọng, tinh khí toàn dựa vào rượu sâm pha máu nhung hươu duy trì, sắc là con dao nạo xương, quả nhiên đúng a..

Nhưng là không có cách nào, căn cứ theo bác sĩ tính toán, mấy ngày nay là thời kỳ rụng trứng của Hà Tình, Triệu Hằng Bân tuy rằng cũng là con trai ruột của ông, nhưng không có khả năng để một đứa ngốc kế thừa từ sản nghiệp được, còn Triệu Cương tuy là cháu ruột, sự tàn nhẫn hắn có thừa, cũng đủ thông minh, nhưng dù sao cũng không phải là con ruột của mình, vì thế Triệu Khánh Hổ không cam lòng.

Cho nên việc đầu tiên là Triệu Khánh Hổ muốn Hà Tình sinh con trai cho ông, cho dù là con gái cũng tốt, như vậy Triệu Hằng Bân khi về già còn có chỗ dựa vào, mà ông nếu có chết đi cũng không tiếc.

Việc này cho tới bây giờ Triệu Khánh Hổ chưa hề nói với bất cứ kẻ nào biết, sử dụng Hà Tình làm con dâu là kế hoạch một mũi tên trúng ba con chim, hai là có thể khiến cho Hà Hồng An một đường đèn xanh vì ông mà rửa tiền, hai là dùng Hà Tình để thỏa mãn mình, bởi vì khi Triệu Khánh Hổ lần đầu tiên đi đến nhà Hà Hồng An tặng lễ, ông đã chọn trúng Hà Tình lúc ấy vẫn còn là cô gái nhỏ, mới đó đã hơn mười năm.

– Như vậy còn 50 vạn kia?

– Tài khoản của ai thì chú không biết, Tương Văn Sơn cho số tài khoản, bất kể là của ai, cứ chuyển vào là được.

Triệu Khánh Hổ mệt mỏi nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một hồi, đêm nay lại còn phải tiếp tục giáo cấu với Hà Tình, chỉ vì muốn một đứa con mà khiến cho ông đã bất chấp nhiều như vậy.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200