Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 174
Phần 174

Đến cổng khu cư xá Tử Trúc Lâm, Đinh Nhị Cẩu tranh thủ trả tiền lại cho lái xe đi..

– Tốt rồi, chị vào nhà nghỉ ngơi đi, tôi quay về.

Đưa nàng đến cổng ra vào, Đinh Nhị Cẩu nói.

– Um.. cám ơn anh, nhưng… nhưng tôi không dám vào một mình…

– Vậy được rồi, tôi đưa chị vào nhà…

Đinh Nhị Cẩu nhìn xem làm dáng dấp đáng thương của Cổ Hiểu Manh, nàng hôm nay là vì đi tìm gặp mình nên mới xảy ra chuyện, không thể đưa nàng nửa đường vứt bỏ, coi như rồi, tiễn đưa nàng về đến trong nhà đi.

Nhưng khi đến cửa nhà, gõ cửa, trong nhà rõ ràng không có ai, Cổ Hiểu Manh móc ra cái chìa khóa của mình mở cửa, tới bây giờ, nàng vẫn còn chưa phát hiện bên dưới đáy quần của mình là lạ ở chỗ nào.

– Trong nhà không có người, hay là… anh vào ngồi đi, tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi, bảo trở về, chỉ có một mình trong nhà tôi sợ lắm.

Cổ Hiểu Manh vừa đổi đôi dép lê đi trong nhà vừa nói.

– Được rồi, tôi ngồi một chút.

Đinh Nhị Cẩu vào ngồi ở trên ghế sa lon, đến lúc này Cổ Hiểu Manh mới phát hiện dưới đáy quần của mình ẩm ướt hơn phân nửa, sắc mặt nàng lập tức đỏ bừng, nghĩ đến chính mình rõ ràng cùng Đinh Nhị Cẩu đi một đoạn đường dài như vậy, hắn làm sao mà không có phát hiện ra chuyện này…

Nàng đi lên lầu hai phòng ngủ của mình, bên trong cũng có phòng tắm, còn Đinh Nhị Cẩu thì ngồi dưới lầu xem tivi, hắn nhìn điện thoại, sắp đến giờ đi làm, đợi nàng tắm rửa xong rồi nói sau…

Nước ấm áp từ trong vòi hoa sen phun ra, tưới vào tại trên người của Cổ Hiểu Manh, lúc này trong lòng giá rét vì sợ hãi đã có chút ôn hòa trở lại, nàng ngồi xổm trên mặt đất, trong đầu lại nhớ đến tất cả hình ảnh lúc trước mình bị tên bắt cóc lột ra trần truồng định cưỡng hiếp.

Thậm chí, ngay lúc thất kinh tuyệt vọng đó, nàng cũng cảm thấy cây dương vật kia đã tách ra cái lổ thịt nhỏ của mình xâm nhập chen vào, may nhờ tên thanh niên trẻ tuổi đang ngồi ở dưới lầu cứu mình, nhưng là do nàng vì mặt mũi, cho nên một mực không chịu thừa nhận điểm này.

Nhưng hắn hôm nay lại vừa cứu nàng một lần nữa, vốn cú điện thoại kia nàng định gọi cho cha nàng Cổ Thanh Sơn, trong lúc nàng ở trong tình cảnh nguy hiểm, hắn cũng không có cò kè mặc cả, chẳng chùn bước vội vàng chạy đến…

Trên thân thể bóng loáng không có một khuyết điểm nhỏ nhặt, nàng đứng ở trước gương, nhìn xem trong kiếng bóng dáng mình, hai bầu vú đầy đặn sừng sững dựng đứng thẳng lấy, đúng, vậy… nàng trong trắng, đang đợi người hữu duyên đến hái, một lùm màu đen như nhung điểm lên cái âm hộ trên làn da trắng thêm càng vũ mị.

Thiếu nữ thanh xuân tràn đầy khí tức, hai bầu vú không nhỏ, cặp đùi cũng xưng tụng thon dài thẳng tắp, thảm lông đen trên cái âm hộ hình tam giác nhỏ quay ngược, nơi đầu nhọn càng thưa thớt dẫn vào mé ngoài mép lớn ngay nơi trung gian là cửa miệng âm đạo, hang động vừa hồng lại non, mỡ ngọc kiều diễm ướt át, theo động tác ngón tay của nàng rửa ráy, mật huyệt non mềm bị xoa lấy thành các loại hình dạng mềm nhẵn cực kỳ, hai bên mép nhỏ âm hộ hồng tươi mập mạp no đủ, tràn đầy mê người…

Cổ Hiểu Manh hai chân cũng cùng một chỗ, vẫn ngồi xổm hơi vểnh cái mông đít lên, hai bờ mông tròn như quả cầu săn chắc, cặp mông trắng bóc, hai đầu ngón tay của nàng nhẹ nhàng hướng hai bên tách mông thịt vạch ra, rãnh mông bị bới ra rộng mở, hơi nóng ẩm ướt như sương mù hòa quyện bay lên khắp phòng tắm, ân hiện bên dưới khe đít khảm lấy một cái hậu môn xinh xắn khép kín, hồng nhuận phơn phớt, tươi đẹp mỹ vô cùng.

Dương Hiểu vẫn chưa có trở về, Đinh Nhị Cẩu nhìn giờ trên điện thoại, sắp tới giờ làm, hôm nay hắn mặc dù không đi đón Thạch Ái Quốc, nhưng dù thế nào đi nữa, trong giờ đi làm vẫn phải không được tùy tiện..

Cổ Hiểu Manh sau khi tắm rửa xong bước ra, mặc cái váy trắng trong nhà, với màu đen cái nịt vú phụ trợ ở bên trong, trên bắp chân trắng tinh, toàn thân nàng trắng như tuyết, đôi dép lê màu trắng trên chân của nàng giống như vật phẩm trang sức vậy, liếc thoáng qua bên dưới thân nàng, Đinh Nhị Cẩu hơi thở có chút nhanh, lại nhớ đến giữa đáy quần của nàng ươn ướt nước tiểu, nhưng hắn cố khống chế tâm tình của mình, vô luận như thế nào, Cổ Hiểu Manh này bây giờ là trên danh nghĩa chị nuôi của hắn.

– Nếu không còn có việc gì, tôi đi trước nhé, buổi chiều còn phải đi làm đây này.

Đinh Nhị Cẩu dời đi tầm mắt của mình, nói ra.

– Đợi một chút… tôi hỏi anh… anh vừa rồi có phát hiện tôi có chỗ nào không đúng không vậy?

Cổ Hiểu Manh do dự một chút rồi vẫn hỏi.

– Chỗ nào không đúng? Không có gì cả, chị vẫn rất bình thường, bất quá vừa rồi chị qua kinh hãi, tôi đã nói rồi.. chỉ cần có tôi, không ai dám làm gì chị đâu.

– Không có gì khác?

Cổ Hiểu Manh buông lỏng tâm tình, nhưng nàng vẫn là chưa từ bỏ ý định truy vấn.

– Thật không có, giờ tôi phải đi, nếu không sẽ đến cơ quan trễ…

– Đợi một chút, còn nữa… chuyện này tôi muốn nói cho cha của tôi biết, vì tôi cũng không thể như vậy cả đời trốn ở trong nhà, tôi muốn cha của tôi đem bọn người kia ra trước công lý. Cổ Hiểu Manh tức giận nói.

Nghe được câu này, Đinh Nhị Cẩu dừng lại bước chân của mình.

– Chị Hiểu manh à.. tôi đã được cha mẹ của chị nhận làm con nuôi, tôi cũng không muốn chỉ làm con nuôi trên danh nghĩa cho có, chị yên tâm đi, chuyện này tôi đã bắt đầu điều tra, nhưng tôi có đề nghị, tốt nhất là chị vẫn không cần nói cho cha nuôi biết đâu, tôi đã nói rồi, một là không được động cỏ nếu muốn đánh rắn, thứ hai là cha nuôi cũng là đơn giản là đi báo cảnh sát, tại cửa hàng tôi cũng đã đã nói cho chị biết, cảnh sát TP Hồ Châu không thể tin, nếu không thì vụ án bắt cóc của chị cũng sẽ không kéo dài đến giờ vẫn chưa phá được, không phải là không phá được, mà là không có người đi phá vụ án này.

– Vậy chị phải làm sao bây giờ?

Cổ Hiểu Manh bây giờ rõ ràng không có phản đối Đinh Nhị Cẩu gọi nàng là chị nữa, không biết là nàng cam chịu hay là không có chú ý tới xưng hô thế này mà nói với hắn như thế.

– Chị… chị trong thời gian này cứ ở tại nhà đi, dù sao bình thường thì chị cũng không thích đi ra ngoài, nhiều lắm thì một tháng, sớm lắm thì tầm hơn mười ngày, em sẽ thăm dò là chuyện gì đã và đang xảy ra, đến lúc đó rồi nói sau, chuyện như thế này thì không thể áp dụng theo lệ thường được, chuyện giang hồ thì phải dùng thủ đoạn của giang hồ xử lý.

Đinh Nhị Cẩu cũng thay đổi giọng điệu nhẹ nhàng hơn để kéo gần khoảng cách hơn với cô nàng cố chấp này.

– Đinh Trường Sinh, chị sao nghe được giọng nói của em thật giống như là xã hội đen vậy.

– Hì… không kém bao nhiêu đâu, em đi đây.

Nói xong, Đinh Nhị Cẩu mở cửa rời đi, Cổ Hiểu Manh lập tức bước theo để khóa trái cửa lại, nàng hiện tại là cực sợ, nàng thề trong lòng.. nếu Đinh Trường Sinh chưa tìm được kẻ chủ mưu đứng đằng sau vụ này, thì nàng không bao bước ra khỏi cửa nhà nữa bước, vô luận là bất kỳ lý do gì.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200