Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 17
Phần 17

Từ chuyện lần trước về sau, Ngô Vũ Tinh trong sâu thẳm rất hận Đinh Nhị Cẩu, nhưng hắn nghĩ đến tiểu tử này là bạn trai của Chu Hồng Kỳ, trong lòng càng thêm tức giận, nhưng hết cách rồi, bản thân hắn là một quân nhân, không phải là tên côn đồ đầu đường xó chợ, dùng thủ đoạn ám toán hắn cũng khinh thường không dùng, cho nên vẫn muốn tìm một cơ hội dạy dỗ một chút tên tiểu tử này, bây giờ trước mắt không phải đang là một cơ hội tuyệt diệu mượn đao giết người sao?

Tuy Hạc Minh sơn trang thanh danh tại tỉnh thành trong tai rất là vang dội với đám con ông cháu cha, tại đây cũng là nơi giới nhân vật nổi tiếng liên tiếp chiếu cố, bởi vì do là Hạc Minh Sơn Trang cùng Bắc Kinh có mối liên hệ, thời đại này, vô luận là làm quan hay là kinh doanh buôn bán, nếu như sau lưng không có bối cảnh, cho dù là có lớn mạnh đến đâu, thì sớm muộn gì cũng là bị người khác thu tóm lấy, nói không chừng có một ngày ngay cả xương cốt cũng đều bị người ta ăn sạch.

Ngô Vũ Tinh thông qua quan hệ sâu rộng, thăm dò được bà chủ của Hạc Minh sơn trang là người của Bạch gia ở tại Bắc Kinh, Bạch gia là gia tộc điển hình màu đỏ hồng kỳ, cho dù là bây giờ đời thứ ba, trong gia tộc cũng không thiếu con em tại cả nước nắm giữ chức vụ trọng yếu.

Nếu như đem tên Đinh Trường Sinh không biết gì phải trái, đổ dầu vào lửa làm cho tên tiểu tử phát bực thêm lên, nói không chừng tiểu tử này sẽ có cái gì không an phận hành động, ít nhất từ trước đến giờ, tiểu tử tuổi trẻ này khí thịnh, chịu không nổi nóng lên làm chuyện ngu xuẩn, cho nên Ngô Vũ Tinh rất có lòng tin mượn tay Bạch gia tay đem tên hỗn đản Đinh Trường Sinh này diệt trừ.

– Đúng vậy..đúng vậy a, không chỉ là một cái tiệm cơm ấy ư, nếu là tôi…tôi chẳng những đem đám an ninh kia đánh cho một trận, mà còn phải tìm đến chủ quán nói cho ra lý lẽ, chúng ta đi thôi.. À đúng rồi… cậu tới dùng cơm với ai vậy?

– Về chuyện này, tôi cũng không biết cùng ăn cơm với ai, có người gọi tôi đến chờ ở đại sảnh.

Đinh Nhị Cẩu làm sao há có thể nhìn không ra Ngô Vũ Tinh sặc lửa với mình, trước kia mình và hắn còn có đụng chạm qua, cho nên từ khi nhận ra là Ngô Vũ Tinh, hắn liền rất cảnh giác, ngay cả ai mời mình tới ăn cơm cũng đều không có tiết lộ, hắn sợ mang đến phiền toái cho Trọng Hải.

Thấy mình thuyết pháp cũng không có làm cho Đinh Nhị Cẩu tức giận, việc này cũng khiến cho Ngô Vũ Tinh cũng thấy có chút khác thường, tiểu tử này đã không dậy lửa, Ngô Vũ Tinh quyết định tìm cơ hội khác, cho nên cũng không muốn cùng Đinh Nhị Cẩu cùng chung một chỗ nữa, gã chào hỏi với hắn xong thì liền ôm bờ eo thon bé bỏng cô bé phục vụ bên người đi về phía ngọn đèn ở trong chỗ sâu.

Nhà hàng Hạc Minh Sơn Trang tổng cộng có hơn năm mươi căn phòng, từng căn phòng chính là một sảnh ăn cơm, từng sảnh đều có danh tự riêng biệt, tất cả đều là dùng các danh tự của các lãnh đạo Liên Xô đã qua đời mà đặt tên.

Xem ra tối nay tiêu chuẩn ăn uống không thấp, Đinh Nhị Cẩu được dưới sự hướng dẫn phục vụ viên, đi tới một căn phòng trên lầu một, vừa đi vào hắn có cảm giác phảng phất trở về thập niên năm, sáu mươi, chỗ ngồi ghế sô pha kiểu cũ, đèn treo pha lê, tuy ánh sáng rất sáng, nhưng nhìn lên cảm giác xưa cũ vẫn là đập vào mặt.

– Thưa ông, khách nhân còn chưa có đến, ông muốn uống chút gì không?

Phục vụ viên xoay người lại hỏi.

– À… có cái gì uống vậy?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Cà phê, trà, đồ uống các loại, xin hỏi ông dùng chút gì đó?

– Vậy thì xin mang cho chén trà.

Đinh Nhị Cẩu đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn quanh nơi này.

– Được, xin ông chờ một chút, trong lúc chờ đợi ông có thể tham quan chung quanh các căn phòng khác một chút, tại đây trước kia là ký túc xá của chuyên gia Liên Xô, tại đây có rất nhiều gian phòng, mỗi gian phòng đều có phong cách khác nhau, ông có thể nhìn qua cho biết.

Cô gái phục vụ tuổi không lớn lắm, nhưng nói chuyện rất nhẹ nhàng, làm cho Đinh Nhị Cẩu có cảm giác rất tốt …

– Được rồi, vậy thì trà tôi cũng không uống, cô dẫn tôi đi thăm các căn phòng một chút, tại đây thật lớn, tôi sợ bị lạc đường.

– Hì..vậy xin mời đi qua phòng bên này…

– Há, cái phòng này có cái bàn đẹp quá, cái bàn này xuất xứ từ đâu vậy?

Đinh Nhị Cẩu chằm chằm nhìn về phía có năm cái bàn hỏi.

– Vâng… đây là dùng cây gỗ sinh trưởng trăm năm trở lên ở tận Siberia, nghe nói là chủ nhà hàng đã dùng rất nhiều tiền nhờ một người Russia mới mua được, rất đáng tiền.

Cô gái giải thích với gương mặt cảm giác rất tự hào.

– Ừ, đúng rồi, chủ của cô là người nào? Họ gì..tên gì vậy?

Đinh Nhị Cẩu một tay vịn bàn, một bên nhìn nàng tùy ý nói ra.

– Ông… ông hỏi cái này để làm gì?

Cô gái rất cảnh giác hỏi.

– Không có việc gì, tôi chỉ là rất ngưỡng mộ đấy, rốt cuộc là hạng người gì mà có nhiều tiền như vậy, xem ra cả đời này, tôi có làm đến chết cũng không kiếm được một phân nữa nửa tiền ở chốn này, thật sự là cũng là người so với người làm mà tức chết được.

Đinh Nhị Cẩu cảm khái vô hạn nói.

– Hì, ông còn rất tự biết mình đấy, ai mà có thể cùng lão bản của chúng tôi so, đừng nói là ông, tất cả chị em chúng tôi cũng đều rất hâm mộ chủ của chúng tôi đấy.

– Vậy sao? Đến đây, tôi xem cô cùng tôi cũng không sai biệt tuổi lắm, tôi gọi cô bằng em nhé, nói thật đây là lần đầu tiên tôi đến một nơi cao cấp như vậy dùng cơm, em nói một chút về nơi này cho tôi biết với, để khi trở về còn khoác lác với mọi người

Đinh Nhị Cẩu vẻ mặt sùng bái lôi kéo tay của cô gái xông lên lầu hai vào ở bên trong một căn phòng ngủ, rồi khép cửa lại.

– Ai ai, anh nắm tay làm đau em.

Cô gái bị Đinh Nhị Cẩu kéo tay nên có đau một chút, nên cô vội vàng giật ra khỏi tay hắn.

– Ồ.. thực xin lỗi, xin hỏi em xưng hô như thế nào?

Vừa kết hôn hai tháng, Dương Lệ nếu nói là trời sinh vưu vật xinh đẹp nhất nơi nhà hàng này cũng không quá phận, làn da trắng noãn, tản mát ra một khí chất khỏe mạnh sáng bóng; mặt phấn má đào, một đôi mắt hạnh tiêu chuẩn, luôn có một loại nhàn nhạt sương mù, giống nhau uốn lên một vũng thu thủy; nhàn nhạt đôi mi thanh tú, khéo léo môi đỏ mọng như luôn tự mỉm cười, vóc dáng cao 1m62 tạo cho người cảm giác thật là thon dài …

Cái áo thật mỏng trên cặp vú cứng ngắc đầy đặn theo thân thể nàng di chuyển nhẹ nhàng rung động, dưới váy ngắn cái mông nhỏ hướng về phía trước nhếch lên một đường cong duyên dáng, hai chân thon dài cân xứng không có mặc tất chân, trắng noãn cặp đùi trần truồng lấy, một cỗ thanh xuân hơi thở tràn ngập toàn thân, mới qua tân hôn thiếu phụ ý nhị thành thục uốn éo bên hông của nàng lại làm cho nàng có một loại dụ dỗ lòng người.

Đinh Nhị Cẩu lúc này tản mát ra mị lực nam tính cao nhất đang để câu dẫn cô gái này, đồng thời hắn cũng rất muốn biết chủ của cái Hạc Minh sơn trang này rốt cuộc có cái bối cảnh là gì.

– Em tên Dương Lệ…

– Ừ, thật là cái tên rất hay, đêm nay em nhất định sẽ rất vất vả, đây là anh đại diện lão bản boa trước tiền cho em..

Dương Lệ trông thấy Đinh Nhị Cẩu trong tay cầm một xấp màu đỏ tiền thật, trong lòng rất vui vẻ, làm phục vụ viên ngẫu nhiên cũng có thể thu được tiền boa, nhưng hôm nay được Đinh Nhị Cẩu đưa nhiều như vậy thật đúng là lần đầu tiên, cho nên nụ cười trên mặt càng thêm ngọt ngào, nàng nũng nịu dựa sát vào người hắn nói :

– Cảm ơn anh, nhưng nhiều như vậy thì không được, lão bản của chúng em có quy củ, không thể nhận nhiều như vậy.

– Ha ha, Dương Lệ, tại đây không có những người khác, em sợ cái gì.

Thấy Dương Lệ không có lên tiếng nữa, hắn lớn mật lấy bàn tay để lên cặp vú đầy đặn Dương Lệ nhéo nhẹ một chút, Dương Lệ vẫn là không có động tĩnh gì, chỉ là nhẹ nhàng thở hào hển.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200