Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 181
Phần 181

Đinh Nhị Cẩu là đại diện cho chủ tịch thành phố Thạch Ái Quốc, Cổ Hiểu Manh là đại diện cho chủ nhiệm tổ chức cán bộ Cổ Thanh Sơn, cho nên bọn họ đều ngồi ở phía hàng ghế trước, nhờ vào quan hệ của Đinh Nhị Cẩu, Từ Kiều Kiều ngồi ở ngay sau lưng Đinh Nhị Cẩu, coi như cũng là quá tốt rồi, trùng hợp chính là lúc này thư ký Giang Bình Quý của Tưởng Văn Sơn đi đến ngồi gần kề bên của Đinh Nhị Cẩu.

– Anh Giang.. anh cũng đại diện đảng ủy tới à.

– Đúng vậy, lãnh đạo bề bộn, chúng ta làm thư ký phải chia sẻ gánh vác, không có cách nào khác..

Đinh Nhị Cẩu cười cười không nói thêm, xem ra ngay cả bí thư thành phố Tưởng Văn Sơn cũng không nể mặt mũi của Triệu Khánh Hổ, nói lời không nên, chư Tưởng Văn Sơn công tác ở thành phố Hồ Châu trong một thời khá dài, từng làm phó chủ tịch, chủ tịch, rồi cho đến bí thư thành ủy, trong thời gian đó cũng lúc Triệu Khánh Hổ phát tích giàu có, muốn nói Triệu Khánh Hổ cùng với Tưởng Văn Sơn không có gì cả, tuyệt đối là không ai tin được, đây chỉ là có thể tránh mặt để bớt hiềm nghi mà thôi.

– Tiểu Đinh, chốc nữa cậu có ở lại đây ăn tiệc không?

Giang Bình Quý nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi.

– Anh Giang, ý của anh là thế nào?

Đinh Nhị Cẩu hiện tại cũng không phải tân binh rồi, mọi thứ đã học hỏi khá nhiều, cho nên rất rõ ràng, nếu Giang Bình Quý muốn đi mà không dự tiệc, thì hắn cũng đi, Giang Bình Quý muốn ở lại tham gia, hắn cũng sẽ ở lại cùng, chỉ có thư ký trưởng Đào Thành Quân là định ở lại chỗ này ăn tiệc xong xuôi rồi mới đi, nhưng bây giờ đã có Giang Bình Quý ở phía trước làm bình phong, Đinh Nhị Cẩu mừng rỡ cứ đi theo Giang Bình Quý là được.

– Ha ha, Tiểu Đinh, đúng là kẻ té nước theo mưa, còn hỏi tôi à?

Giang Bình Quý nói đùa.

– Hì.. anh là thư ký bí thư, cho nên anh muốn sao thì em làm theo vậy..

– Vậy, chi bằng chốc nữa chúng ta về sớm, tìm một chỗ uống trà, khó khăn lắm mới có cơ hội cơ quan tạo điều kiện cho đi chơi, tôi biết gần đây có một quán trà nổi tiếng..

– Ai dà, đi theo anh còn cầu còn không được, em tới Hồ Châu thời gian cũng chưa có bao lâu, chưa biết lối ăn chơi phóng túng của thành phố Hồ Châu sống môn đạo, đi theo anh học hỏi thêm một ít.

– Ha ha, tiểu tử này, cậu xem tôi là dân chơi sao?

Cổ Hiểu Manh tuy đôi mắt nhìn phía trước ngắm phong cảnh, nhưng lỗ tai nàng lại chú ý lắng nghe hai người nói chuyện, lúc mới bắt đầu nàng còn không quá chú ý, cho rằng Đinh Nhị Cẩu đối với Giang Bình Quý chỉ là lấy lòng khách sáo, nhưng dần dần theo cách nói chuyện của hắn, nàng không thể không bội phục Đinh Nhị Cẩu đúng là người có năng lực và nhạy bén, hắn không cần biết là người có mục đích gì, hắn luôn có thể tạo dựng được cùng mối quan hệ cùng với người, hơn nữa trò chuyện rất là hợp ý, hắn có thể đem mục đích của mình thực hiện thành mưa thuận gió hòa…

Cha nàng nói không sai, Đinh Nhị Cẩu đích xác là một nhân tài, mà là một nhân tài uyển chuyển hiếm có, chính hay tà hắn đều sử dụng được, lúc cần ngay thẳng thì hắn sẽ ngay thẳng, thời điểm nên tà ác thì hắn sẽ tà ác, ứng biến cực nhanh, để đạt được mục đích hắn không từ thủ đoạn nào.

Đang lúc Cổ Hiểu Manh cân nhắc đáng giá về con người của Đinh Nhị Cẩu, chợt nàng ngạc nhiên khi nhìn thấy một bóng người quen thuộc, cái thân ảnh kia cơ hồ trong nháy mắt làm nàng muốn gục ngã, khiến nàng muốn mau sớm chạy khỏi nơi này, cho nên nàng lặng lẽ kéo tay áo của Đinh Nhị Cẩu.

– Có chuyện gì vậy chị?

– En nhìn xem người kia kìa.

Cổ Hiểu Manh dùng ánh mắt ra hiệu chỉ rõ phương hướng.

– Ồ… em không ngờ tới hắn cũng tới đây, em đang muốn tìm mà không thấy hắn, chẳng ngờ hắn cùng nơi này cũng có quan hệ.

Đinh Nhị Cẩu mỉm cười, lấy ra điện thoại gọi cho Đỗ Sơn Khôi.

Ngày hôm qua khi Đỗ Sơn Khôi bị mất dấu bọn chúng, Đỗ Sơn Khôi nhận ra đám người này rất chuyên nghiệp, không khách sáo mà nói, nếu như ngày hôm qua khu vực mà Cổ Hiểu Manh không ở gần ủy ban thành phố, không chừng sớm nàng đã bị đám người này bắt đi, tuy Đinh Nhị Cẩu rất tự tin bề ngoài, nhưng thật ra trong nội tâm hắn rất là thấp thỏm không yên, bởi vì địch đang ở trong tối, còn bọn hắn thì ở ngoài sáng, rất bất lợi trong việc phòng thủ.

– Hay là chúng ta trở về đi thôi.

Cổ Hiểu Manh nói.

– Không.. tìm ra hắn không dễ dàng gì, cho nên lúc này em tuyệt sẽ không bỏ qua hắn, tấn công trước là cách phòng thủ tốt nhất, đã tìm được hắn, như vậy thì phải tìm cơ hội một lần hành động diệt hắn đi, không thể cho hắn có bất kỳ cơ hội nào…

Tuy giọng nói của Đinh Nhị Cẩu rất nhỏ, nhưng Cổ Hiểu Manh lại nghe được bên trong lộ ra sự sắc lạnh.

– Tiểu Đinh.. em cũng không thể phạm sai lầm mang tội sát nhân đấy nhé.

Cổ Hiểu Manh nắm góc áo Đinh Nhị Cẩu, túm chặt nói ra, cũng nhìn thấy lần này là nàng thật sự quan tâm đến hắn, không biết vì cái gì, chứng kiến Đinh Nhị Cẩu cái dạng biểu lộ như thế này, sợ hãi trong lòng Cổ Hiểu Manh thoáng cái giảm thiểu rất nhiều, đối với Đinh Nhị Cẩu, nàng bắt đầu thật sự đã tín nhiệm.

– Hì.. bộ em là cái loại người hành động không có đầu óc sao? Vì mấy tên rác rưởi này, tự chính mình ra mặt à? Em không có ngu như vậy đâu, chị yên tâm đi, em có rất nhiều thủ đoạn để thu thập bọn chúng.

Mặc dù là con gái mất tích, nhưng ngày hôm sau, Triệu Khánh Hổ liền gọi điện thoại cho Hà Hồng An, báo cho ông biết là Hà Tình đang ở trong biệt thự của hắn, nhưng khi Hà Hồng An đến rồi mấy lần đều bị Triệu Khánh Hổ chặn ở ngoài cổng không cho vào, đồng thời Triệu Khánh Hổ đưa ra điều kiện với Hà Hồng An, đại ý gần đây công ty bất động sản của hắn làm ăn không được tốt, mà tập đoàn Vệ Hoàng đang muốn đầu tư vào một mảnh đất lớn, cho nên đề nghị Hà Hồng An có biện pháp bỏ vốn đầu tư vào một tỉ.

Hôm nay là ngày vui của con gái, dù cho Hà Hồng An trong lòng có lo lắng ưu tư gì, hôm nay cũng phải tới, đi cùng ông còn có vợ là Lưu Giang.

– Hà Tình, con không sao chứ, sao con ngốc ngếch như vậy, mẹ không muốn con lấy thằng ngu kia, đây chính là chuyện của cả đời người con à.

Vừa nhìn thấy Hà Tình, Lưu Giang nhào tới, ôm cổ Hà Tình khóc nấc lên.

Hà Hồng An lúng túng nhìn Triệu Cương đang đứng bên cạnh mình, nổi giận nói với vợ mình:

– Bà nói bậy gì đấy…

– Ông Hà, hôn lễ sắp cử hành, tôi ra ngoài chờ ông, có gì muốn nói, xin tranh thủ thời gian xử lý.

Nói xong, hắn liếc nhìn Hà Tình, rồi đi ra ngoài.

Chờ cho Triệu Cương đóng cửa lại đi ra bên ngoài, Hà Hồng An mới bước lên giữ chắc cánh tay của Hà Tình:

– Con à.. cha đã thỏa mãn điều kiện của bọn chúng, lát nữa cha sẽ cầu xin với hắn thả con ra, đêm nay con sẽ đi, hộ chiếu của con cha đã làm xong, khuya nay con lên phi cơ, bay thẳng đến Paris, con và mẹ con đi trước, qua mấy ngày sau cha cũng sẽ đi, chúng ta một nhà ra nước ngoài sinh sống, được không?.

– Cha… đến bây giờ, cha nói thì còn có gì ích gì nữa đâu, Triệu Khánh Hổ sẽ không bỏ qua cho con, cũng sẽ không bỏ qua cho cha, cho nên con đành chấp nhận số phận, cha cũng không cần đi cầu ông ta, vô dụng thôi, không nên tự rước lấy nỗi nhục, hôm nay là ngày vui của con kết hôn, hãy chúc phúc cho con đi.

Nói xong, Hà Tình đẩy cánh tay Hà Hồng An ra, mở cửa bước đi, nàng đi gặp mặt chú rễ Triệu Hằng Bân, sau đó dụ dỗ hắn cùng xuất hiện tại trên bãi cỏ ở trước lễ đài.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200