Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 136
Phần 136

– Thẩm chủ nhiệm có việc gì?

Đinh Nhị Cẩu vừa nhìn thấy bộ dáng Thẩm Mộc, thì hắn biết chuyện này sợ là đã truyền đi dư luận xôn xao bên ngoài rồi.

– Cũng không có việc gì, định hỏi Đinh chủ nhiệm tối nay có rảnh không, vợ tôi có mua một mớ cá mè đãi khách, cậu không biết đâu, lúc đầu lấy nàng, cũng là bởi vì nàng làm cá mè ngon lắm, thế nào… rất hân hạnh được đón tiếp cậu đấy nhé?

Thẩm Mộc không nói tới một tiếng chúc mừng Đinh Nhị Cẩu lên chức, trái lại mời hắn đến nhà ăn cơm, làm cho Đinh Nhị Cẩu cảm thấy thật bất ngờ, trong ấn tượng của hắn, ngoại trừ được đến nhà của Khấu Đại Bằng ăn cơm mấy lần, thật ra là hắn chưa từng có đến nhà ăn cơm với lãnh đạo nào hoặc là đồng sự.

– Vâng.. được rồi, chỉ cần tối nay không có lãnh đạo nào đè nặng cổ thì tôi sẽ đến, cám ơn trước chị dâu ở nhà nhé..

– Khách sáo làm gì, nhớ nhé.

Thẩm Mộc hài lòng đi ra ngoài, xem ra Thẩm Mộc thấy suy đoán của mình không sai, lúc thằng tiểu tử này vừa đến khu phố hành chính Long cảng, chính Thẩm Mộc đã cảm thấy tiểu tử này không ở chỗ lặn ngụp ở chỗ này lâu đâu, hiện tại xem ra là đã đúng, thoáng cái đi lên thành phố làm thư ký cho chủ tịch thành phố, tuy vẫn còn là cấp chánh khoa, nhưng đó là thư ký trên ủy ban thành phố, chắc chắn là còn phải kiêm nhiệm luôn chức trưởng khoa tổng hợp, công tác thêm vài năm thả ra, ít nhất cũng là cán bộ cấp phó xử, đừng nhìn phó xử cấp cùng cấp chánh khoa chỉ cách khoảng có một bước ngắn, thường thường đó chính là giới hạn đường ranh giới cuộc đời chính trị một cái cán bộ, cũng như là đại tá thì nhiều, nhưng khó mà lên được thiếu tướng vậy.

Ngồi ở trong phòng làm việc của mình, Thẩm Mộc trầm lắng, nói thật ra là Thẩm Mộc có chút ganh tỵ, nhưng hắn cũng biết, có ganh tỵ cũng vô nghĩa mà thôi, mặc dù mình là sinh viên tốt nghiệp đại học, còn Đinh Nhị Cẩu thậm chí ngay cả đại học đều chưa có học qua ngày nào, người ta thì phi thân nhảy lên được làm thư ký chủ tịch thành phố, cái vị trí kia là biết bao nhiêu người đỏ con mắt thèm thuồng…

– Hồng Phong, buổi chiều hôm nay, em về sớm một chút chuẩn bị buổi cơm, anh cùng với hắn một chỗ trở về nhà.

– Ồ? Hắn đã đáp ứng?

– Ừ, dù sao quan hệ của chúng ta cũng không tệ, chút mặt mũi này hắn cũng phải nể nang chứ.

– Vậy là tốt rồi, nói không chừng ngày nào đó hắn còn có thể giúp được anh, thời gian đã rất dài, cái vị trí phó khoa của anh đến giờ vẫn chưa có lên nỗi đây này.

Thẩm Mộc sau khi báo cho vợ biết liền cúp điện thoại, nàng nói không sai, chính mình công tác tại vị trí chủ nhiệm khối văn phòng này cũng đã bảy năm rồi, bảy năm… nhân sinh có thể còn trôi qua thêm mấy cái bảy năm nữa đây? Cho nên khi Thẩm Mộc đã biết Đinh Nhị Cẩu sắp sửa đi lên ủy ban thành phố làm thư ký, Thẩm Mộc liền đem mục tiêu nhắm ngay Đinh Nhị Cẩu.

Phó chủ tịch Đường Kiến Chính sau khi kết thúc việc tiếp đãi nồng hậu đoàn khảo sát của Dương Phụng Tê xong xuôi, vội vàng đi đến văn phòng ủy ban Thạch Ái Quốc báo cáo, bởi vì chuyện này không đơn thuần là một công ty đầu tư vào TP Hồ Châu, vì nếu chỉ là một công ty nào đó đầu tư vào thì Đường Kiến Chính cũng không hưng phấn như vậy, nhưng đây là tập đoàn Bàn Thạch đầu tư, ở trong nước và trên thị trường quốc tế của người Hoa, ai mà không biết đến tiềm năng của tập đoàn Bàn Thạch, cho nên tâm trạng của Đường Kiến Chính cũng là dễ hiểu.

– Ông nói đây thật chứ?

Thạch Ái Quốc có chút không tin hỏi lại Đường Kiến Chính.

– Chắc chắn 100%, lúc mới bắt đầu, tôi còn tưởng rằng cô Dương tổng giám đốc chỉ là nói giỡn chơi, nhưng về sau tôi quan sát thì thấy được, đúng là cô Dương hình như là cùng Đinh Trường Sinh đã quen biết từ lâu, với lại qua điều tra, lần đầu tiên cô Dương đến Hồ Châu là do Đinh Trường Sinh chuyển đến Hồ Châu công tác đấy, có thể nói không bao giờ cô Dương đặt chân tới Hồ Châu nếu không có Đinh Trường Sinh ở đây.

– Vậy ông cho rằng Đinh Trường Sinh trong chuyện này, có được bao nhiêu tác dụng?

Thạch Ái Quốc cũng cảm thấy rất hứng thú hỏi đến.

– Cái này cũng khó nói trước, vì kinh doanh thì phải nói đến lợi nhuận, nếu hạng mục này bọn họ thấy lợi nhuận cao thì dù cho không có Đinh Trường Sinh thì bọn họ cũng sẽ đầu tư, nhưng nếu liên quan đến chuyện ứng tiền trước bồi thường giải tỏa di dời, tôi cảm thấy cho dù cái công ty này là của Dinh Trường Sinh, cũng chưa chắc gì hắn sẽ bỏ tiền ra đâu, cho nên trong chuyện này nếu có Đinh Trường Sinh giật dây, thì đây sẽ là điều kiện tác dụng tiên quyết, nhưng cuối cùng mấu chốt vẫn là ở những hạng mục của chúng ta, bọn họ có thu được lợi nhuận nhiều hay ít..

– Ừ, Đường Kiến Chính, ông nói không sai, nhưng chuyện Đinh Trường Sinh có tác dụng hay không thì không cần để ý đến, coi như rồi, chuyện này để tôi tự mình sắp xếp a.

Thạch Ái Quốc hời hợt nói, những lời nói này lại làm cho Đường Kiến Chính có cảm giác mình bị một đạp một cước tống khứ đi vậy, ông đến báo cáo chuyện này, chính là muốn đích thân phụ trách việc đầu tư, báo cáo không phải là để cho người khác đến hái quả đào ngon ngọt này, ông đã đem tất cả tiền đặt cược đều trút xuống tại hạng mục hy vọng được đầu tư này rồi.

Đường Kiến Chính đã biết tin, Vương Sâm Lâm đã gửi đơn từ chứ lên trên Tỉnh ủy rồi, như vậy bước tiếp theo chính là cạnh tranh chức vị thường vụ phó chủ tịch của Vương Sâm Lâm trống ra để lại, nếu ở thời điểm này, ông có thể thuyết phục được tập đoàn Bàn Thạch đầu tư tiến cử ra, một lần hành động để giải quyết cái ung nhọt nhà ga, như vậy thì uy tín của mình không thể nghi ngờ sẽ gia tăng không ít, bởi vì đã cùng tập đoàn Bàn Thạch móc câu rồi, ông không có tính toán đến Thạch Ái Quốc lại thọc tay nhúng vào, cũng thật là quá vô sỉ đi.

Nhìn xem Đường Kiến Chính ngao ngán đi ra khỏi phòng làm việc của mình, Thạch Ái Quốc mỉm cười cầm điện thoại lên, gọi cho người thân cận đang ủng hộ mình là Đào Thành Quân.

Bởi vì thư ký Trần Khánh Long rời khỏi đã đã quyết định, cơ bản cũng sắp xếp xong xuôi vị trí, cho nên tuy rằng Trần Khánh Long vẫn còn ở gian ngoài phòng làm việc của Thạch Ái Quốc chờ lệnh, nhưng bây giờ đã rất nhiều chuyện mà Thạch Ái Quốc không cần đến hắn nữa, ông thà rằng để cho Đào Thành Quân trưởng thư ký đi làm, cũng là do nguyên nhân Trần Khánh Long lúc trước nhờ quan hệ tìm gặp đến Đào Thành Quân, thông qua Đào Thành Quân xin muốn rời khỏi chức vụ thư ký để xuống làm cán bộ cơ sở, điều này làm cho Thạch Ái Quốc có chút bực bội, ông ta có cảm giác người thư ký này không cùng một lòng với ông, đây là chuyện bất kỳ một lãnh đạo nào cũng không thể tiếp nhận.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200