Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 171
Phần 171

Đinh Nhị Cẩu cũng không biết trong nội tâm Dương Hiểu nghĩ như thế nào, đương nhiên, hắn càng không biết Cổ Thanh Sơn khi nhân hắn làm con nuôi, như vậy là có ý gì, nhưng có một điều hắn biết rất rõ, đó chính là Cổ Hiểu Manh rất đối chọi với hắn gây nên phiền phức, hơn nữa là cái loại phiền này ăn sâu đến trong xương tủy của nàng, về chuyện này làm cho Đinh Nhị Cẩu trăm mối ngỗn ngang, bài toán này hắn vẫn chưa có cách giải, theo lẽ thông thường mình là ân nhân cứu mạng của nàng, cho dù là không lấy thân báo đáp, nhưng ít nhất cũng không nên buông lời ác độc với mình chứ..

Đinh Nhị Cẩu gõ cửa, đến trước phòng làm việc của Thạch Ái Quốc, pha cho ông ta một ly cà phê, rồi mới trình bày đến bản thảo mà mình đã viết xong về một số ý kiến đề nghị đến vấn đề giải tỏa và di dời các hộ dân ở TP Hồ Châu giao cho Thạch Ái Quốc.

– Ôi!!! A… viết xong nhanh như vậy à ?

Thạch Ái Quốc tán thưởng nhìn Đinh Nhị Cẩu nói ra.

– Mấy ngày nay công việc tương đối nhiều, cho nên em soan thảo hơi trễ nãi, có thể còn có vài chỗ suy tính không phải toàn diện, xin mời chủ tịch tham khảo.

Đinh Nhị Cẩu không có chút nào có ý kiêu căng, trên thực tế, trong lòng của hắn rất thấp thỏm, bởi vì tối hôm qua chuyện hắn nhận Cổ Thanh Sơn làm cha nuôi việc này vẫn còn là một chuyện bí mật, tuy Cổ Thanh Sơn không có dặn dò gì cả, nhưng Đinh Nhị Cẩu tuyệt đối cũng không muốn đem chuyện này lung tung khắp nơi cho người biết.

Tại vì chuyện này người biết càng ít càng tốt, sẽ giảm thiểu rất nhiều phiền toái, nhưng khi hắn càng sợ phiền toái, thì phiền toái lại càng không có buông tha cho hắn.

Vừa mới trở lại phòng làm việc của mình, điện thoại di động reo vang, xem xét là một số điện thoại xa lạ, vốn hắn không muốn tiếp, nhưng lại sợ nhỡ có người tìm gặp Thạch Ái Quốc, đây là một quy định, bình thường có rất ít người gọi điện thoại trực tiếp cho Thạch Ái Quốc, mà trước tiên là gọi điện thoại thông qua Đinh Nhị Cẩu tại đây, sau đó để cho Đinh Nhị Cẩu sắp xếp thời gian đi gặp chủ tịch.

– Xin lỗi.. là vị nào?

Đinh Nhị Cẩu khách sáo hỏi.

– Tôi đang ở tại quán café đôi diện ủy ban thành phố chờ anh, hi vọng anh có thể đi ra gặp mặt, để tôi nói thẳng ra suy nghĩ của mình.

– Ưm.. thật xin lỗi, tôi nghe mà chưa hiểu được, cô là ai vậy?

– Đinh Trường Sinh, anh cố tình không biết ai sao? Đã nhận cha nuôi còn không nhận ra giọng nói của tôi? Hay là muốn tôi đi vào trong tìm anh?

Cổ Hiểu Manh không nhịn chút nào.

– Há, là chị Hiểu Manh à, hiện giờ tôi đang bận, chờ đến giữa trưa được không? Lúc đó tôi được nghỉ trưa được một tiếng…

– Dừng lại, tôi không phải là chị Hiểu Manh của anh, quan hệ của chúng ta không có thân thiết đến tình trạng đó, được rồi… tôi ở chỗ này chờ anh đến trưa, nếu đến lúc đó anh không có ra, tôi sẽ trực tiếp đi vào tìm anh, có một số việc anh cũng không muốn cho dư luận biết chứ ?

– Được… được, đợi tí nữa tôi ra đi tìm chị, bình tĩnh chớ nóng, uống chút cà phê trước đi, xem như tôi mời khách được không, xin chờ một chút.

“Tút tút tút… ”

Đinh Nhị Cẩu nói còn chưa hết, thì bên kia đã cúp điện thoại.

Đúng là không có lễ phép, nghĩ đến tối hôm qua tại nhà của Cố Thanh Sơn với cái bản mặt một đống của Cổ Hiểu Manh, trong nội tâm hắn liền cảm thấy bực bội, tay cầm điện thoại lên vốn định gọi cho Cổ Thanh Sơn, nhưng hắn ngẫm lại lại cũng không cần thiết, chút chuyện nhỏ này nếu nói cho Cổ Thanh Sơn biết, đoán chừng trong nhà bọn họ mối quan hệ lại bắt đầu nháo nhào, nghĩ tới nghĩ lui, hắn đoán nguyên nhân vì sao Cổ Hiểu Manh không chào đón chính mình, chẳng qua là muốn hắn cút xa chừng nào tốt chừng nấy chứ, chứ có gì ghê gớm lắm đâu.

Sau khi tan việc, Đinh Nhị Cẩu đi thẳng thẳng đến quán cà phê, hắn cũng không thể biết được nếu Cổ Hiểu Manh nổi giận sẽ náo loạn gây nên hậu quả gì không, quan trọng là câu chuyện nàng bị bắt cóc, khi ấy Đàm Quốc Khánh ám chỉ cho người cảnh sát kia dùng súng bắn chết kẻ hiềm nghi, điều này đã nói lên Cổ Hiểu Manh bị bắt cóc không phải là một việc ngẫu nhiên đơn giản, mà dự đoán là có âm mưu, hơn nữa còn đã giất người diệt khẩu, cho nên nếu bây giờ cứ để cho Cổ Hiểu Manh chạy loạn khắp nơi thì thật đúng là không an toàn, bây giờ nếu là bởi vì chờ hắn mà rủi xảy ra chuyện, như vậy thì hắn cũng gánh không nỗi trách nhiệm này.

Nhưng khi bước vào quán cà phê, hắn không có nghĩ tới còn có Đường Tình Tình rõ ràng đã ở đó, xem ra là cô gái cũng bị Cổ Hiểu Manh gọi tới.

– Đường Tình Tình, em cũng ở đây à?

– Gọi tôi là cái gì? Ngươi có biết tôi so với Cổ Hiểu Manh còn lớn hơn một tuổi, về sau phải gọi là chị Đường, hì hì… không thể tưởng được, bây giờ hai người rõ ràng trở thành quan hệ thân thiết như thế này, Đinh Trường Sinh… nhìn không ra, anh còn có bản lãnh này a, ha ha…

– Cái gì mà gọi là bản lãnh này, anh có bản lãnh gì đâu, đừng có nói nhảm ah.

Đinh Nhị Cẩu ngồi trên ghế sa lon, đối diện với Cổ Hiểu Manh đang dùng ánh mắt đại cừu thâm mặt nhìn hắn, Đinh Nhị Cẩu quyết định dùng bất biến ứng phó vạn biến.

– Tình Tình, cậu đến bên kia chờ tôi chút, tôi cùng vị tiên sinh này nói mấy câu chuyện riêng cái.

Cổ Hiểu Manh nãy giờ chưa từng nhìn qua Đường Tình Tình, thẳng tiếp hạ lệnh trục khách.

Đường Tình Tình kỳ quái nhìn qua Cổ Hiểu Manh, lại nhìn qua Đinh Nhị Cẩu, trong lúc này nàng cũng không có hiểu rõ đến cùng chuyện gì xảy ra, nhưng lại phải rời khỏi…

– Không cần đi đâu hết, chị Hiểu Manh, cứ nói thẳng ra đi, tôi nghĩ chuyện gì thì có một nhân chứng cũng tốt vậy, đúng không?

– Vậy thì tốt, đây chính là tự miệng anh nói, nếu tôi nói có khó nghe, mất mặt thì đừng có trách tôi, vì tôi đã cho anh cơ hội rồi…

Cổ Hiểu Manh sắc mặt sương lạnh nói.

Đinh Nhị Cẩu gật gật đầu, không nói thêm, ra hiệu Cổ Hiểu Manh nói tiếp.

– Đinh Trường Sinh, tối hôm qua anh nhận cha mẹ tôi làm cha nuôi mẹ nuôi.. rốt cuộc là vì cái gì? Có phải là coi trọng địa vị cha của tôi, để khi có thời cơ thích hợp thì đề bạt, giúp anh thăng quan?

Cổ Hiểu Manh mở miệng thẳng tới điểm yếu hại, đây cũng là góc độ suy tính thông thường của mọi người, ít nhất là Đường Tình Tình hiện giờ cũng đang suy nghĩ như vậy, bằng không một người từ bên ngoài đến TP Hồ Châu công tác, không có quan hệ gì, dựa vào cái gì mà sau này sẽ được lên chức?

– Tôi phải nói lời nói thật?

– Đương nhiên, tôi muốn nhìn anh tự giải thích như thế nào.

Cổ Hiểu Manh cao ngạo ưỡn ngực dường như nắm được thóp của hắn, Đinh Nhị Cẩu lúc này mới phát hiện ra điều mà lâu nay hắn vẫn không có thấy, đó chính là bầu vú của Cổ Hiểu Manh rất săn chắc đứng thẳng lại không có chút nào nhỏ, ở một mức độ nào đó còn vượt trội hơn bầu vú của Dương Hiểu mẹ của nàng, không đơn thuần chỉ là tướng mạo, còn có dáng người, những thứ khác không nói, trước mắt hắn với đôi bầu vú đầy đặn nảy nở, so tối hôm qua Dương Hiểu không có mang nịt ngực còn lớn hơn, điểm này cũng là lần đầu tiên hắn phát hiện.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200