Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 52
Phần 52

Hai người đang nói chuyện, thì điện thoại di động Đinh Nhị Cẩu vang lên, cầm lên xem xét, lại là điện thoại từ văn phòng trưởng phòng giáo dục, rất rõ ràng, đây là Trịnh Hiểu Ngải gọi tới, Đinh Nhị Cẩu cầm điện thoại trong lúc này không biết là nên nhận hay là không, ngẩng đầu nhìn qua một chút Dương Hoa Thành, hắn chưa nói gì, thì Dương Hoa Thành đã nhanh chóng đứng lên liền đi ra ngoài, vẫn không quên kéo cửa đóng lại.

– Ai, anh Dương, không phải là cái ý tứ kia, cứ quay lại nói chuyện tiếp..

Đinh Nhị Cẩu nói vong ra, Dương Hoa Thành mặc dù nghe được, nhưng dứt khoát đi thẳng, lãnh đạo mà, ai mà không có chuyện tư ẩn?

– Chào chị, có cái gì phân phó?

Đinh Nhị Cẩu sau phút chần chừ, rốt cục thì cũng trả lời.

– Phân phó? Ha ha, Đinh chủ nhiệm, bây giờ nói phân phó cũng chưa muộn lắm, thế nhưng là qua không được mấy ngày nữa, chị sẽ không còn cái quyền này, đúng không?

– Sao có thể chứ, chỉ cần chị lên tiếng, dù là xông pha khói lửa, em sẽ cũng không từ a.

– Hừ, Đinh chủ nhiệm, cũng không cần miệng lưỡi trơn tru, chẳng phải là sắp đi, thì không đem chị để ở trong mắt nữa.

Trịnh Hiểu Ngải nói đùa…

– Đâu có… đâu có, em nói chính là nói thật đấy.

Đinh Nhị Cẩu sủa liền.

– Tốt, đây chính là em tự nói, như vậy đi, đêm nay tại hồ Thiên Nhất Sắc Kiến chị mời em ăn cơm ở đó, không gặp không về.

Trịnh Hiểu Ngải lúc này cơ hồ khẽ cắn bờ môi khi nói ra câu nói này, có thể thấy được nàng làm ra quyết định này khó cỡ nào.

Làm tình nhân của người khác, là phải tự nguyện hữu tình, trước tiên là không được câu dẫn người đàn ông khác, mặc dù chỉ là một bữa cơm cũng không tính là gì, nhưng nếu để cho bí thư Tưởng Văn Sơn biết, sẽ khó tránh khỏi ông ta cho là bị ăn dấm chua, đàn ông chính là như vậy, cho dù là có để người đàn bà của mình ở trong nhà bị rỉ sét, cũng không cho phép người khác nhìn qua một cái, đây cũng là điều duy nhất vĩnh viễn không thay đổi bản tính động vật giống đực từ khi tiến hóa đến nay.

– Chuyện này… chỉ sợ là em không có thời gian rảnh..

Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ một chút rồi quyết định từ chối.

– Đinh chủ nhiệm, chị biết đêm tại cơ quan không có tiệc rượu nào, làm sao vậy, ngay cả chút mặt mũi này cũng không nể chị sao?

Trịnh Hiểu Ngải mặc dù lời nói nhẹ tênh, thế nhưng bên trong đầy ý nghĩa uy hiếp rõ ràng.

– Trưởng phòng, không phải là ……

– Được rồi, chị ở nơi đó chờ em, gặp mặt lại nói, tin rằng em sẽ không thất vọng.

Trịnh Hiểu Ngải nói liền cúp điện thoại…

“Hồ Thiên Nhất Sắc Kiến? Đó là cái địa phương nào, mình chưa từng nghe nói qua”. – Đinh Nhị Cẩu lẩm bẩm nói.

Mình vừa tới Hồ Châu, ngay cả cái bằng hữu cũng đều không có, chớ đừng nói chi là nghe nnói tới cái địa phương như thế, được rồi… đi thì đi thôi, Trịnh Hiểu Ngải… cô còn có thể ăn tôi hay sao?

Bởi vì tối nay sẽ cùng Trịnh Hiểu Ngải ăn cơm, cho nên Đinh Nhị Cẩu dù không biết cái địa phương này ở đâu, cũng không dám trước bất kỳ ai hỏi thăm, nếu không thì hắn có thể hỏi qua với Dương Hoa Thành, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là thôi đi, vạn nhất tiết lộ phong thanh, đây cũng không phải là chuyện đùa giỡn, ban đêm riêng tư đi gặp người tình của bí thư thành ủy, hic.. mình vẫn còn đang muốn lăn lộn ở Hồ Châu đây.

Buổi chiều sau khi tan việc, Đinh Nhị Cẩu cố ý về muộn, mọi người ở văn phòng đều đã đi về, lúc này hắn mới lặng lẽ ra khỏi cửa cổng tòa nhà, cũng không có lái xe riêng đi, mà bước dọc theo đường phố rất lâu mới ngoắt chận một chiếc taxi.

– Anh đi đâu vậy?

Đinh Nhị Cẩu vừa lên xe, tài xế hỏi.

– Hồ Thiên Nhất Sắc Kiến, anh có biết không?

– A, biết chứ …chỉ có chút hơi xa, đến đó nếu khuya, anh có muốn quay trở lại, thì đây là số điện thoại của tôi, cứ gọi điện thoại, tôi sẽ đến đón anh.

Lái xe tiện tay đưa qua một tấm danh thiếp.

– Anh này… có chút xa là có ý gì?

Đinh Nhị Cẩu không hiểu hỏi.

– Ủa… anh chưa có đến đó sao?

Lái xe có chút tò mò hỏi.

– Um..à.. đúng vậy, đây là lần đầu tiên đi.

– À….vậy là anh không phải là người Hồ Châu rồi, sở dĩ gọi là hồ Thiên Nhất Sắc Kiến, cũng là bởi vì cảnh vật bên trong hồ sông giao nhau, cụ thể có bao nhiêu cái hồ, tôi thực sự là không rõ lắm, cạnh bên hồ có xây làng du lịch, cách nội thành có tầm 30 km, dù sao tôi cũng chưa từng có đi vào, tại nơi đó là dành cho kẻ có tiền đến ăn chơi, nghe nói cũng có sòng bài trong đó, khu du lịch đó là do người Hồng Kông mở, tại Hồ Châu này rất nổi danh, có rất nhiều quan lớn hay đến đó chơi.

Lái xe dọc theo trên con đường đi, liền đem hồ Thiên Nhất Sắc Kiến trước sau sau giới thiệu kỹ càng cực kỳ cho hắn nghe.

Đinh Nhị Cẩu trong lòng tự nhủ, Trịnh Hiểu Ngải này, không phải chỉ là ăn một bữa cơm sao? Có ý gì? Tại sao không tùy tiện tìm một chỗ nào đó ăn cơm là được rồi.

Quả nhiên, khi từ đường cái lớn, chuyển qua một chỗ ngoặt, thì đã xa xa thì đã nhìn thấy một nhà hàng – khách sạn phỏng theo mô hình chiếc thuyền buồm đứng sừng sững ở bên hồ…

– Đó chính là Thiên Nhất Sắc Kiến, cũng là khách sạn năm sao của Hồ Châu.

– Sao tôi chưa từng nghe nói qua?

– Cho nên nói anh không phải là người Hồ Châu, dân ở đây ai cũng đều biết nơi này, tốn bao nhiêu tiền mới có thể ở một đêm tại nơi này, nổi danh nơi đốt chảy vàng.

Lái xe không khỏi đắc ý nói.

– Vâng cám ơn, nếu như cần tôi sẽ gọi cho anh điện thoại.

Đinh Nhị Cẩu tại cửa cổng, bước xuống xe, đi vào, còn chưa kịp hỏi phục vụ viên có một người tên Trịnh Hiểu Ngải đặt bàn, thì điện thoại di động của hắn lại vang lên.

– Xem ra em vẫn rất đúng giờ.

Trịnh Hiểu Ngải trong điện thoại nói.

– Lãnh đạo triệu kiến, nào dám đến trễ, bất quá tại nơi này tựa hồ có chút quá cao cấp a.

– Chị mời khách, lại không để em bỏ tiền, em đau lòng làm cái gì?

– Nếu vậy thì em an tâm, chị bây giờ ở chỗ nào, em tìm đến.

– Không cần, em cứ nói cho phục vụ viên, đem em đưa đến Điếu Ngư đảo là được.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200