Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 121
Phần 121

Đinh Nhị Cẩu để cho Đỗ Sơn Khôi lái xe đưa mình trở về nhà, hắn vốn là cũng nhờ Hạ Hà Tuệ trợ giúp Đỗ Sơn Khôi mướn một gian phòng trong tiểu khu này, Đinh Nhị Cẩu vốn muốn Đỗ Sơn Khôi cùng mình ở gần nhau, nhưng Đỗ Sơn Khôi không đồng ý, nói là không thuận tiện.

– Anh Đỗ, đây là một vạn nguyên tiền, số tiền này không tính là tiền lương, anh cứ thong thả làm quen ở TP này, khi nào nếu muốn có công tác, em sẽ hỗ trợ cho anh tìm, còn nếu không muốn công tác, cứ dạo chơi trước đi, qua mấy ngày nữa, hai anh em chúng ta sẽ thảo luận nên làm cái gì cho tốt.

– Được, so với lúc em còn ở trấn Lâm Sơn, thì bây giò mạnh hơn nhiều, sớm biết như vậy, thì anh đã sớm theo em rồi.

– Ha ha, trước em đến đi đến bệnh viện thăm người bệnh, ngày mai lại về cơ quan rồi, bận bịu chưa hết chuyện ah.

Đinh Nhị Cẩu bất đắc dĩ nói.

Bởi vì sau vụ anh em họ Đinh cưỡng ép con tin, trong vụ án này Trình Thiến Thiến bị vô cùng kinh hãi, Trình Thiến Thiến đến bây giờ thần kinh vẫn còn chưa ổn định, nên vẫn còn nằm tại trong bệnh viện, Đinh Nhị Cẩu tuy giờ không có việc gì, nhưng không có nghĩa là bỏ mặc cho cấp dưới của mình đang bị ảnh hưởng đến thần kinh, cho nên sau khi đã trải qua chuyện này, Đinh Nhị Cẩu quyết định đến gặp Trình Thiến Thiến nói chuyện một chút, hắn muốn đưa nàng chuyển qua công tác khác cho nàng được nhẹ nhàng tâm trí hơn.

Trong phòng bệnh lúc này Trình Thiến Thiến đang cùng y tá trưởng nói chuyện, chồng nàng đang chạy taxi, nàng ở tại trong bệnh viện mặc dù không bị trừ tiền lương, nhưng vẫn phải có người chiếu cố săn sóc, cho nên trước khi Đinh Nhị Cẩu đến, Trình Thiến Thiến đã yêu cầu xuất viện, nhưng bác sĩ lại là không cho phép, cho nên lần này cũng giống như vậy, Chu Hồng Diễm cũng không chịu nghe Trình Thiến Thiến thuyết phục, Chu Hồng Diễm kiên trì nói đây là ý của bác sĩ trực tiếp điều trị, bác sĩ nói rằng Trình Thiến Thiến thần kinh vẫn còn chưa có khôi phục cho nên thỉnh thoảng vẫn còn có cơn động kinh.

– Ui… Đinh chủ nhiệm đến rồi, nhờ cậu nói giùm bác sĩ, tôi muốn xuất viện, trong nhà đứa con không có người săn sóc, tôi nằm ở đây nhưng trong nội tâm vô cùng lo lắng, giờ thì cũng thấy khỏe nhiều rồi, chi bằng để tôi về nhà thì tốt hơn.

Đinh Nhị Cẩu mỉm cười không nói gì, hắn quay qua Chu Hồng Diễm nói:

– Y tá trưởng, chị Trình tình huống sao rồi? Có thể xuất viện được chưa?

– Không phải là chị không cho cô ấy xuất viện, tình huống của Trình Thiến Thiến cùng em thì khác nhau, bây giờ còn chưa có khôi phục hoàn toàn đâu, nếu trở về nhà, nhỡ như tái phát động kinh, thì ai sẽ chịu?

Chu Hồng Diễm là một y tá trưởng lâu năm rồi, đối phó tình huống như vậy dễ dàng như một bữa ăn sáng.

Nàng nói xong liền quay người đi rồi, nhưng khi đi tới cửa, thì quay đầu trở lại nói với Đinh Nhị Cẩu:

– Đinh chủ nhiệm, lát nữa đến phòng làm việc của chị chút nhé, có chút việc.

– Vâng, đợi chút em sẽ đi qua.

Sau khi Chu Hồng Diễm đóng cửa đi ra ngoài, Đinh Nhị Cẩu lấy cái ghế đến bên đầu giường, nói ra ý định của mình:

– Chị Trình à, công tác giải tỏa lại chuẩn bị bắt đầu khu vực khác, khu vực Cổ La xem như là tạm ổn rồi, bước tiếp theo là khu vực nhà ga cũ, chỗ này so với khu vực Cổ La càng khó hơn làm hơn, theo ý của tôi thừa cơ hội này, tôi sẽ xin chuyển công tác cho chị, tôi nghĩ rằng việc giải tỏa và di dời nhân viên phải toàn bộ là nam chứ không nên có nữ, chị có ý kiến gì không… tôi chủ yếu là cân nhắc đến công việc này quá nguy hiểm, sau việc này tôi cũng không dám sử dụng nhân viên là nữ nữa, chị có hiểu ý của tôi không?

– Đinh chủ nhiệm, tôi cám ơn cậu, nếu cậu đã nói như vậy, tôi cũng có lời muốn nói từ trong lòng, nếu đổi lại là trước kia, tôi sẽ không hai lời, lâu nay tôi đã sớm muốn rời khỏi làm nhân viên công tác giải tỏa di dời này rồi, còn hận là không thể đi sớm hơn được, nhưng sau khi cậu chuyện này xảy ra, tôi cũng đã suy nghĩ kỷ lưỡng rồi, tôi sẽ cũng không đi đâu cả, tôi vẫn tiếp tục công tác xử lý này, tôi đi theo cậu.

Trình Thiến Thiến nói như đinh chém sắt.

– Chị Trình tội gì mà khổ như thế chứ, việc này căn bản cũng không phải thuận lợi cho nữ làm, hơn nữa, trong nhà chị còn có con nhỏ, vạn nhất có chuyện bất trắc, thì tôi sẽ rất là hối hận đấy.

Đinh Nhị Cẩu sửng sốt, hắn cảm nhận được Trình Thiến Thiến không phải là đang nói dối mà là thật lòng, trong nội tâm hắn thoáng qua cảm kích nàng, nhưng lập tức vẫn quyết định xin chuyển công tác cho Trình Thiến Thiến, nếu như lại tiếp tục xảy ra chuyện tương tự, chính hắn không có thể gánh nỗi được cái trách nhiệm như vậy.

Nhưng mà Trình Thiến Thiến phảng phất là con rùa cắn người, bất luận Đinh Nhị Cẩu nói cái gì, Trình Thiến Thiến chỉ có một câu nói, tuyệt đối sẽ không vì khó khăn lúc này mà lại rời đi, nàng quyết cùng Đinh Nhị Cẩu tiếp tục xử lý những công việc còn lại trong giai đoạn giải tỏa di dời này.

Vốn Đinh Nhị Cẩu cho là phòng y tá trưởng cùng với y tá là ở cùng chung với nhau, hoặc là chung trong phòng làm việc, xem ra điều kiện ở bệnh viện TP Hồ Châu khá tốt, y tá trưởng cũng có phòng làm việc riêng không nhỏ, khi bước vào phòng làm việc của Chu Hồng Diễm, đầu tiên đập vào mi mắt của hắn là một cái ghế sô pha thật dài, đoán chừng chỗ này là phòng của y tá trưởng lúc trực ban nghỉ ngơi.

– Y tá trưởng, tìm em có việc?

– Uống nước không?

Hắn hỏi Chu Hồng Diễm một đằng, nàng trả lời một nẻo, nhưng trên khuôn mặt thì vui vẻ, nhìn không ra có chuyện gì mà phải làm phiền hắn đến.

– Không khát, cám ơn chị.

Đinh Nhị Cẩu theo bàn tay Chu Hồng Diễm chỉ ngồi xuống ở trên ghế sa lon, còn Chu Hồng Diễm thì ngồi ở trên cái ghế làm việc, ngồi đối diện Đinh Nhị Cẩu.

– Y tá trưởng, chị gọi em tới là có chuyện gì vậy ?

Đinh Nhị Cẩu lúc này suy nghĩ, mình cũng không có cùng với Chu Hồng Diễm qua lại gì nhiều, chỉ có một lần duy nhất là hắn liếc nhìn khi thấy vị y tá trưởng đang khom người chỉnh sửa ga giường, thấy thấp thoáng đôi bầu vú trĩu nặng xuống thật mê người, lúc nàng quay ra thì ánh mắt trộm nhìn lén qua sau lưng thân thể dụ người của nàng với cái mông bự hồn viên thật cao vễnh lên, nhưng điều này cũng không có thể xem là chứng cứ phạm tội chứ.

– Đinh chủ nhiệm, chị hỏi em một chuyện, em có quen biết Trịnh Hiểu Ngãi sao?

Chu Hồng Diễm hỏi một câu tựa như là sấm sét giữa trời quang, sao lại đột nhiên vô duyên vô cớ kéo Trịnh Hiểu Ngãi vào đây, hoặc là chính xác người làm việc trái với lương tâm, có tật thì hay giật mình, Đinh Nhị Cẩu giờ phút này chính là như vậy, cũng may là hắn phản ứng rất lẹ, nhanh chóng đã tìm được vấn đề mấu chốt của việc này.

– Vâng có quen, lúc trước em công tác ở phòng thanh tra giáo dục, Trịnh Hiểu Ngãi là chủ nhiệm, em là phó chủ nhiệm, qua công tác nên đã từng quen biết.

Đinh Nhị Cẩu cố ý cường điệu nói.

– Chỉ đơn giản như vậy sao?

Chu Hồng Diễm gương mặt không tin, lộ ra vẻ là hắn đang biểu lộ nói láo.

– Y tá trưởng, em không rõ chị có ý tứ gì, em cùng với Trịnh chủ nhiệm chỉ là quan hệ cấp trên và cấp dưới, sao vậy, có vấn đề gì không?

Tuy trong nội tâm rất lo, nhưng hắn phải giả bộ biểu hiện ra là cây ngay không sợ chết đứng.

– Không có vấn đề gì, chỉ là chị đã nghe một ít lời đồn đãi, hoàn toàn khác với lời em nói, hai người các ngươi không phải là loại quan hệ đó, em không cần phủ nhận, chị chỉ nói là nghe được lời đồn.

Chu Hồng Diễm ung dung nói ra, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu trong lòng bàn tay đã bắt đầu đổ mồ hôi.

– Người khác nhiều chuyện, thì em quản được sao? Nếu chị không có chuyện gì khác, thì em đi trước, cũng đang có việc.

Đinh Nhị Cẩu muốn tranh thủ thời gian, rút lui khỏi mảnh đất thị phi này..

– Đừng gấp, chị vẫn còn chưa nói hết đây này.

– Y tá trưởng mời nói.

– Hôm nay chị nói những lời này, đến bây giờ cũng chưa nói với người khác, vừa rồi chị hỏi chuyện, cũng là do tự mình suy đoán, ăn ngay nói thật, chị và Trịnh Hiểu Ngãi là bạn rất thân, thậm chí thân đến mức hai chúng ta, nếu có bạn trai cũng có thể sẵn sàng trao đổi, em có hiểu ý của chị không?

– Không hiểu rõ, đó là chuyện của các chị, đâu có liên quan gì đến em?

– Hừ.. miệng lưỡi trơn tru, ý vừa rồi của chị là chứng tỏ cho em biết là tình bạn của bọn chị thân thiết đến cỡ nào, nói thật, chị vì Trịnh Hiểu Ngãi mà rất là cao hứng, nhưng cũng đang rất là lo lắng, chị nghĩ em không phải là người của TP Hồ Châu, nhưng về Trịnh Hiểu Ngãi, em nhất định cũng đã nghe được về tin đồn về chuyện riêng tư, chị không biết em đã cân nhắc qua chưa, nếu như các người thật sự đã trượt đến bước kia, thì đây là em đang muốn hại chết Trịnh Hiểu Ngãi.

– Tốt rồi, y tá trưởng, em thật không hiểu chị đang nói cái gì, cho nên.. em cũng không muốn tiếp tục nghe nữa, hẹn gặp lại, em còn có việc, cám ơn mấy ngày trước chị đã chiếu cố đến em và mấy ngày vừa rồi đối với đồng sự của em cũng chiếu cố đến.

Đinh Nhị Cẩu thật sự không dám ngồi lại đây thêm nữa, càng ngồi lâu thì người đàn bà lão luyện này, chắc chắc sẽ nhận biết ra sự thật qua nét mặt của mình.

Chu Hồng Diễm không nói thêm, cũng không có giữ lại hắn, lời nên nói nàng đã nói xong, với tư cách là bạn thân của Trịnh Hiểu Ngãi, nàng phải nhắc nhở với bạn mình, đây là đang đùa với lửa, gây chuyện không tốt sẽ tự rước lấy họa vào thân, cho đến lúc đó, ai có thể cứu được Trịnh Hiểu Ngãi ?

Đứng ở đằng sau gần cửa sổ trên lầu bệnh viện, nhìn xuống xem Đinh Nhị Cẩu đi nhanh về hướng bãi đỗ xe, sau đó nàng thấy hắn ngồi vào trong xe, nhưng rất lâu xe vẫn chưa có khởi động, đã qua 20 phút mà Đinh Nhị Cẩu vẫn chưa cho xe chạy, điều này làm cho Chu Hồng Diễm càng thêm chắc chắc suy đoán của mình, Đinh Nhị Cẩu vào trong xe nhất định sẽ gọi điện thoại cho Trịnh Hiểu Ngãi, cho nên trong lòng của nàng cũng bắt đầu tin rằng chuyện của Đinh Nhị Cẩu và Trịnh Hiểu Ngãi là có thật.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200