Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 43
Phần 43

Trịnh Hiểu Ngãi không lái xe của mình, mà là đón xe đi tới khách sạn quốc tế Thành Tây, nàng ở chỗ này có thuê một căn phòng dài hạn, bình thường thì nàng cũng không có ở đây, trừ phi là tình huống đặc biệt, mà đêm nay chính là tình huống đặc biệt.

Giá phòng nơi này bình quân khoảng một vạn nguyên, căn phòng Duplex này phòng rỗng đến 150 m2, nếu dựa vào tiền lương thu nhập của nàng, chỉ sợ cả đời cũng không thuê được, nhưng nàng chỉ cần nói một câu, thì sẽ có nhà đầu tư ngoan ngoãn liền chiều theo ý của nàng, chính điều này mà làm cho nàng triệt để phủ phục tại dưới chân quyền lực của ông ta, mặc kệ ông ta chà đạp, mà điều nàng mong muốn, chỉ là vật chất, vì vậy lúc này mà đàm luận về tình nghĩa thì có chút xa xỉ.

Vừa bước vào cửa, Trịnh Hiểu Ngãi đã nhìn thấy một người đàn ông mập mạp phủ cái khăn tắm lệch ra đang ngồi ở trên ghế sa lon xem tivi, bên cạnh là cái gạt tàn thuốc đã chất đầy, Trịnh Hiểu Ngãi nhướng mày, tuy vậy cũng không nói gì thêm, nàng không thích đàn ông hút thuốc, nhưng nàng lại không dám có ý kiến, ngay cả thân xác của mình cũng là của người khác, thì chuyện khác làm sao nói được, hất rơi ra đôi giày cao gót, đổi lại đôi dép, Trịnh Hiểu Ngãi thướt tha đi đến bên cạnh người đàn ông mập.

– Làm gì mà khuôn mặt ỉu xìu vậy vậy, đến đây cục cưng để cho anh hôn cái, nói nói, ai khi dễ cục cưng của anh hả?

Người đàn ông mập giang hai cánh tay nghênh đón trêu chọc Trịnh Hiểu Ngãi như con của mình vậy.

– Chán ghét, chỗ của em đang sứt đầu bể trán, anh còn có tâm tư cười cợt, lần này em không biết tính làm sao đây này.

– Có cái gì mà không tính toán được, cứ đem Chu Hồng Quân rút lui là xong, sao khi hắn ta bị khai trừ rồi là êm đẹp, chút chuyện này mà cũng làm khó em thành bộ dạng như vậy, mà anh xem em nếu không chịu nổi áp lực, thì cứ từ chức ở nhà sinh đứa con trai cho anh là được rồi.

Người đàn ông mập nói.

– Anh cứ vậy hoài, đã làm bí thư thành ủy mà tư tưởng còn phong kiến, anh chẳng phải là đã có đứa con gái rồi sao? Con gái không bằng con trai à ?

Trịnh Hiểu Ngãi hờn dỗi nói…

Đúng vậy, hiện tại trưởng phòng giáo dục Trịnh Hiểu Ngãi đang ở bên cạnh người đàn ông này đúng là Tưởng Văn Sơn bí thư Thành phố Hồ Châu, hai nguời thường xuyên ở chỗ này hẹn hò, nhưng thông thường đều là do Tưởng Văn Sơn gọi điện thoại cho Trịnh Hiểu Ngãi, cứ thỉnh thoảng không lâu lắm, Tưởng Văn Sơn sẽ tới tại đây tìm Trịnh Hiểu Ngãi phát tiết một lần, nhưng hôm nay thì lại là do Trịnh Hiểu Ngãi gọi điện thoại cho Tưởng Văn Sơn đấy, bởi vì nàng trước giờ chưa có đối mặt qua thế cục phức tạp như vậy, những gã phóng viên quả là đem nàng bức đến mức muốn điên rồi.

– Anh chỉ muốn đứa con trai con chung của hai chúng ta…

– Được rồi, việc này về sau hãy nói, anh mới vừa nói loại hiệu trưởng Chu Hồng Quân ra, sự tình này em không phải là không có nghĩ tới, nhưng chuyện giữa hai chúng ta thì Chu Hồng Quân biết rất rõ ràng, em lo lắng đem hắn rút lui sẽ có phiền toái.

– Hắn dám? Hơn nữa, em cứ nói cho hắn tinh tường, qua một thời gian ngắn anh sẽ sắp xếp việc khác cho hắn cho hắn, bằng không thì chính các ngươi tự giải quyết cũng được, điều một phó phòng giáo dục thay thế gánh lấy chức vụ hiệu trưởng, rút Chu Hồng Quân về, điều đến trong phòng giáo dục đảm nhiệm phó phòng, bất quá việc này muốn êm thì phải có thao tác từ từ, không thể nóng vội.

– Làm như vậy được không? Em lo lắng hắn không đồng ý.

Trịnh Hiểu Ngãi có chút rầu rỉ nói, nàng quá biết về con người của Chu Hồng Quân, trong trường học hắn chính là vị vua không ngai, trong trường học hàng năm đều có các cô giáo đến thực tập, mà cô giáo nào phàm là có chút sắc đẹp , rất ít tránh được ma chưởng Chu Hồng Quân, chính mình khi còn dạy học cũng bị hắn chuốc thuốc mê rồi cưỡng hiếp, còn chụp hình để uy hiếp nàng, nàng cũng là không còn có cách nào khác, mới lặp đi lặp lại nhiều lần cùng Chu Hồng Quân bảo trì mối quan hệ thân xác, mãi đến khi có một lần Tưởng Văn Sơn đến trường học thị sát, ông ta chỉ là vừa nhìn thấy nàng thì có vẻ luyến ái, ngay lập tức nàng đã bị Chu Hồng Quân bức bách cùng Tưởng Văn Sơn uống rượu khiêu vũ, ngay trong đêm nàng đã bị hắn dâng thân thể cho bí thư thành ủy Tưởng Văn Sơn, từ đó về sau, nàng đã trở thành tình nhân của Tưởng Văn Sơn.

Nếu để cho Chu Hồng Quân rời khỏi trường Hồ Châu, chỉ sợ là có khó khăn, với lại với sức lực của nàng cũng không gánh vác nỗi cục diện rối rắm của ngôi trường này.

– Chuyện ngày mai… để ngày mai cân nhắc, chúng ta bây giờ phải tính đến chuyện trước mắt, tận hưởng lạc thú mới là đạo dưỡng sinh.

Tưởng Văn Sơn không nói lời nào, liền ấn chặt đầu Trịnh Hiểu Ngãi, khiến cho nàng quỳ ngồi xuống trước mặt thảm ở bên bàn trà, còn ông ta thì bỏ ra cái khăn tắm, bên trong cái gì đều không có mặc, cứ như vậy trần truồng dựa sát lưng vào ở trên ghế sa lon, cây dương vật đó đã là nhất trụ kình thiên rồi, đây là kết quả nhờ ông đến sớm trước nửa giờ uống hai viên thuốc kích thích, cho nên giờ phút này ông đã muốn hưởng thụ thứ thuộc về mình rồi.

Tưởng Văn Sơn nằm dựa trên ghế sa lon, Trịnh Hiểu Ngãi quỳ ngồi ở trên thảm trải sàn, miệng thì ngậm lấy dương vật của Tưởng Văn Sơn còn cái đầu thì không ngừng lay động, Tưởng Văn Sơn thỉnh thoảng phát ra từng tiếng thở dốc thô trọng, ông ta nhớ lại khi lần đầu mới gặp Trịnh Hiểu Ngãi, người đàn bà này cơ hồ cái gì cũng không biết, nhưng từ khi trải qua sự khai phá của ông, Trịnh Hiểu Ngãi trở thành một tình nhân hoàn hảo, hoàn hảo không phải nói về con người mà là nói về kỹ năng, nàng cơ hồ mỗi lần đều có thể thông qua các loại phương thức giao hoan khiến cho Tưởng Văn Sơn đánh tơi bời, sau đó ông lại tiếp tục uống thuốc kích thích để tăng cường sức chống đỡ.

Tưởng Văn Sơn nhìn ngắm dung mạo xinh đẹp Trịnh Hiểu Ngãi, sống mũi thẳng tắp xinh xắn, cặp môi đỏ mọng bên trong phụ trợ một đôi hàm răng trắng noãn càng lộ vẻ kiều diễm mê người, dương vật lúc này của ông đang ngay tại đôi môi của nàng quay cuồng, hưởng thụ lấy cái lưỡi linh xảo nàng, dưới cái cổ trắng như tuyết đứng vững hai bầu vú cao ngất, xuống chút nữa là cái mông đẹp hồn viên, toàn thân của nàng tản mát ra mùi thơm mê người.

Trịnh Hiểu Ngãi thuộc loại dáng người tiêu chuẩn, với chiều cao 1,68 cm, làn da trắng nõn, tuy rằng chân tay của nàng bóng loáng không có lông tơ, nhưng bên dưới cái âm hộ thì đám lông rất nồng đậm đen bóng, đổ hình thành tam giác trên cái gò mu, cái bụng mềm mại của nàng có một chút mỡ thừa, nhưng sờ lên càng trơn muột mềm mại thoải mái, hai bầu vú không tính là lớn nhưng quả thật rất là vừa vặn hơn một bàn tay, trên quầng vú màu nâu nhạt nổi lên đầu núm vú đứng thẳng lấy, tựa hồ đang kêu gọi đàn ông nhanh lên bú mút, cái mông thập phần nở nang, Trịnh Hiểu Ngãi có đặc điểm cực kỳ là cái mu âm hộ khá vun cao, đầy đặn mượt mà, làm cho người ta vừa thấy sẽ sinh ra ý muốn vuốt ve, vạch ra tìm tòi nghiên cứu, tự mình phải dùng dương vật tiếp xúc thể nghiệm dục vọng.

Trịnh Hiểu Ngãi nhu tình cười cười, Tưởng Văn Sơn đưa hai tay ra nựng lấy nàng đôi má trắng đỏ hồng của nàng, hôn lên đôi môi tươi đẹp ướt át, bị đôi môi lửa nóng Tưởng Văn Sơn thô bạo ngấu nghiến bên trên, Trịnh Hiểu Ngãi lại quay về hiện thực, nói cho cùng, Tưởng Văn Sơn vẫn là tham luyến nàng như thế, nhưng nàng cũng không có biện pháp, tốt nhất bây giờ chỉ có thể dùng thân thể này nương theo chiều gió mà thôi.

Trầm luân thì luôn rất dễ dàng đấy, chỉ cần không thèm nghĩ ngợi đến điều gì cả là xong, khi Tưởng Văn Sơn dùng đầu lưỡi tách ra đôi môi nàng, thì Trịnh Hiểu Ngãi đã không tự chủ được nghênh đón đầu lưỡi của ông.

Trịnh Hiểu Ngãi nhắm chặt hai mắt, vòng eo nhẹ nhàng bãi động, Tưởng Văn Sơn dùng tay trái đưa xuống nắn bóp cái mông đít rất tròn của nàng, từ từ sờ hướng về cái khe đít, đưa xuống nơi hậu môn vừa dí vừa xoa.

Tay phải chạm đến chiếm hữu nơi cửa miệng âm đạo, bừa bãi vuốt ve vuốt ve, sau đó nhẹ nhàng đẩy ra những sợi lông đen âm hộ cuộn lại rối bời, ngón tay hơi vừa dùng lực, đã đưa vào chính giữa cái khe thịt âm hộ ướt át, đầu ngón tay văn vê âm hạch, kia đang sung huyết tràn ra khỏi hai mép nhỏ, tình dục chà đạp xuống, trong u cốc Trịnh Hiểu Ngãi dòng suối đã là tràn ra.

– Ô…

Mỹ thiếu phụ hai chân trắng nõn giương rộng thật to, Tưởng Văn Sơn cúi đầu đụng miệng mình lên cái nơi đang phát ra cái mùi hăng của con cái tiết dịch.

Trịnh Hiểu Ngãi “Ưm” lên một tiếng rên rỉ, Tưởng Văn Sơn với đôi môi vùi sâu vào giữa hai chân nàng nơi thần bí nhất của ngọn nguồn tính dục, đầu lưỡi thâm nhập vào liếm mút nơi cấm địa nàng, cái cửa miệng âm đạo nhơ nhớp dịch nhờn giờ phút này lại luân hãm vào miệng lưỡi của Tưởng Văn Sơn.

Thở dốc.

Rên rỉ.

– Úi…

Tưởng Văn Sơn hai bàn tay bỗng nhiên bóp thật mạnh trước hai bầu vú của nàng

Đau quá!

Nhưng không thể cự tuyệt!

Trịnh Hiểu Ngãi bầu vú bị Tưởng Văn Sơn dùng sức chen bóp, da thịt đau đớn cực độ, nhưng là nếu là đã xác định mình luôn bị dùng thô bạo đối đãi, trong mảnh liệt đau đớn, nhất định cũng có thể cảm nhận được cực độ kích thích! Trịnh Hiểu Ngãi vì thế theo bản năng ưỡn ngực, đón hùa hai bàn tay to của Tưởng Văn Sơn đang làm biến đổi các loại hình dạng.

Không lâu nàng dùng hai tay hướng xuống phía cái âm hộ của của mình, tay phải tách ra hai bên mép ngoài, cùng lúc sử dụng tay trái nắm lấy đầu khấc dương vật Tưởng Văn Sơn đưa đến cửa miệng âm đạo, đồng thời cái bụng dưới dùng sức ưỡn lên…

Nhìn thấy Trịnh Hiểu Ngãi gấp gáp như vậy, Tưởng Văn Sơn đem hạ thân về phía trước nhẹ nhàng đẩy tới, chợt nghe tiếng nàng “ui…” một tiếng, dương vật Tưởng Văn Sơn hoàn toàn đâm vào lút cán bên trong thân thể của nàng.

Gầm nhẹ một tiếng, Tưởng Văn Sơn nâng lên nàng cái mông lả lướt, đem hung khí đương vật của mình bắt đầu khởi động.

Phóng ngựa giơ roi!

Tiến quân mãnh liệt mạnh mẽ!

Trực đảo Hoàng Long!

Tưởng Văn Sơn dưới sụ phụ trợ của thuốc kích dục, dương vật cứng rắn thật sâu đâm vào âm đạo, Tưởng Văn Sơn tiến vào trạng thái gần như bạo ngược, không thương tiếc, thô bạo cuồng dã giao cấu với nàng.

Tưởng Văn Sơn cuồng loạn hơn nắm chặt đôi bầu vú, mười ngón tay bấu lấy hai bầu vú tuyết trắng mềm mại, bên dưới dương vật tận tình ở trong cơ thể nàng rút ra đút vào.

Nàng cũng rên rỉ, gắng sức nhếch lên cái mông tròn nghênh hướng dương vật của hắn Tưởng Văn Sơn, đôi bàn tay nhỏ bé trong suốt siết thành quả đấm nhỏ thật đáng yêu.

Lý trí bị buộc chặt, đỉnh phong bỗng nhiên băng liệt, cơn cực sướng trong nháy mắt bao phủ cả người nàng!

– Ô… ô… hít hà… hít hà…

Trịnh Hiểu Ngãi thân mình bỗng dưng căng thẳng, Tưởng Văn Sơn cũng không cho nàng cơ hội thở dốc! Hắn muốn tối cực hạn hưởng thụ! Thô bạo, không thương tiếc với nàng.

Dương vật Tưởng Văn Sơn hung hăng đánh vào cửa hang Trịnh Hiểu Ngãi, hung hăng sáp nhập giữa hai chân nàng đang một mảnh hỗn độn.

Trong lòng mỹ nhân trần trụi vô lực giãy dụa, run rẩy, tiếng rên rỉ như thủy triều tràn ra.

Động tác của ông ta càng dũ phát mãnh liệt, có lực… đôi môi nóng của Trịnh Hiểu Ngãi bỗng nhiên đã lạnh như băng, tiếng rên rỉ đã dần dần biến thành thở dốc, thở hào hển nói:

– Anh… ơi… ! Em… chịu không nỗi…

Đây chỉ là câu nói thông thường, thường nghe thấy của người đàn bà thành thục, nhưng tại giờ này khắc này khi Tưởng Văn Sơn nghe tới, lại đủ để khiến ông ta như mất hồn.

Tưởng Văn Sơn cuối cùng thì tại trong cơ thể nàng bùng nổ! Ông cố nhấn thật sâu dương vật vào, nàng khó có thể chịu được trong tiếng rên kịch liệt run rẩy! Từ đỉnh đầu đến chân để mỗi khối cơ bắp cũng đều đang run rẩy! Cực nóng nham thạch tỉnh dịch nóng chảy hung mãnh tại chỗ sâu nhất thân thể của nàng mình phóng xuất ! Mãnh liệt phụt ra!

Nóng!

Hữu lực!

Không biết qua bao lâu, tiếng thở dốc mới dần dần bình phục, như gió bão trên biển nhấc lên sóng to ngập trời, sau đó dần dần khôi phục bình thường triều tịch phẳng lặng vậy.

Tưởng Văn Sơn nhấc người lên, Trịnh Hiểu Ngãi hai gò má đỏ ửng còn chưa biến mất, ánh mắt nàng nhìn Tưởng Văn Sơn Nhất xong, lập tức đem mặt vùi vào trong ngực Tưởng Văn Sơn…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200