Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 99
Phần 99

2 Xe đỗ trước cửa ngôi biệt thự to lớn nhà Loan, cả đám người lô nhô đứng trước cửa. Từ xa Dũng không khó nhận ra đứng giữa đám người đó, ở đầu hàng là cô Trúc và Chú Xã. Hai người như đang chờ chính người thân của mình vậy. Nhưng Dũng tìm mãi vẫn không nhìn thấy mẹ Loan đâu.

Bước xuống xe, cậu chậm rãi tiến về phía cổng. Cô Trúc chạy như bay đến gần Dũng, cô đã khóc từ bao giờ, ôm chầm lấy Dũng cô nức nở:

– Con đã về rồi. Hu hu hu hu.

Anh Xã cũng lại gần mà vỗ vai Dũng:

– Chào mừng con đã về nhà.

Cả đám người đông lúc nhúc đồng thanh:

– Chào cậu chủ!

Dũng vẫn còn không hiểu chuyện gì xẩy ra, ơ sao đám người này lại chào mình là cậu chủ. Nhưng cũng không tiện hỏi vì không biết hỏi ai bây giờ. Giờ mối bận tâm duy nhất của cậu chính là mẹ thì lại không thấy đâu. Cậu quay sang cô Trúc hỏi:

– Cô Trúc, mẹ cháu đâu ạ?

Trúc quệt tay lau nước mắt:

– Vào nhà đi con. Mẹ con chờ con lâu lắm rồi.

Hàng người dạt ra dành một lối đi cho Dũng bước vào nhà.

Đến cửa chính, Dũng đã nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng mẹ Loan đang ở trong phòng khách. Dũng không để ý bất cứ thứ gì trong căn phòng rộng lớn xa hoa, Dũng nhìn chằm chằm vào khu vực có phía mẹ. Mẹ đây rồi, mẹ đang ngồi ở cái ghế bành to nhất chỗ bàn tiếp khách.

Khựng lại đôi chút để nhìn kỹ mẹ hơn. Loan không khóc thành tiếng nhưng hai hàng nước mắt thi nhau tuôn rơi làm ướt hết cả mảng áo trước ngực. Mẹ con nhìn nhau đắm đuối. Và mọi thứ như vỡ òa:

– MẸEEEEEEEEEEE!

– DŨNG CON ƠI IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!

Dũng lao về phía cái ghế nơi mẹ Loan đang ngồi. Dũng quỳ hai chân xuống cho ngang bằng mẹ mà ôm chặt lấy mẹ, cầu ghì xiết mẹ vào lòng rồi khóc nức nở:

– Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm. Hu hu hu hu!

Loan đã không kìm nén được lâu hơn nữa, cô bật khóc thành tiếng:

– Mẹ nhớ con, mẹ nhớ con. Hu hu hu hu.

Nói rồi Loan cũng vòng tay lên cổ con mà ghì xiết đầu con rịt vào cái cổ trắng ngần của mình mà khóc như mưa.

Ở cửa phòng khách, Trúc cũng gục đầu vào vai chồng mà khóc. Lần này là khóc vì hạnh phúc khi chứng kiến cảnh hội ngộ sau biết bao đau khổ. Ba năm qua, cô là người luôn ở bên cạnh Loan gần như 24/24, Loan nghỉ việc ngày hôm trước thì ngày hôm sau Trúc cũng nghỉ việc luôn. Trúc đã là gối tựa, là điểm bấu víu duy nhất, là bờ vai để Loan khóc biết bao ngày. Thương con bạn xinh đẹp nhưng đoan trang tiết hạnh, lại gặp cảnh đời éo le mà Trúc đã coi Loan như người chị gái ruột thịt của mình. Với Loan cô đâu tiếc bất cứ thứ gì.

Nguôi cơn khóc cho thỏa nỗi nhớ mong, Dũng giảm dần lực xiết ôm mẹ, cậu rời khuôn mặt mình ra xa để nhìn mẹ rõ hơn. Ngắm nghía mẹ như soi từng lỗ chân lông, Dũng thấy mẹ vẫn đẹp như xưa, không còn hơn cả như xưa là khác. Vẫn khuôn mặt thụy mị nết na xinh đẹp mà quý phái của mẹ đây mà. Chỉ mẹ mới hiểu ánh mắt ấy thôi, ánh mắt của người chồng nhìn người vợ dấu yêu sau bao năm xa cách.

Loan cũng nhân dịp này mà nhìn Dũng kỹ càng, vừa nãy chưa kịp để ý và nước mắt làm nhòe đi hình ảnh. Loan thấy Dũng sao mà lớn hẳn thế kia, gương mặt cứng cáp phong trần, già dặn trưởng thành. Dũng đã như một người đàn ông trưởng thành rồi, không còn bóng dáng của một thiếu niên nữa. Ôi, mình lại được gặp con, gặp người yêu thương rồi.

Còn niềm vui nào, niềm hạnh phúc nào hơn nữa đây.

– Mẹ ở nhà có khỏe không?

– Mẹ khỏe lắm, không có ốm lần nào.

– Mẹ ơi, con lúc nào cũng nhớ tới mẹ hết, con cố gắng để sớm về với mẹ.

– Mẹ biết hết, mẹ có lúc nào là không nhớ tới Dũng của mẹ đâu. Con về là tốt rồi, về với mẹ là tốt rồi. Mẹ yêu con lắm.

Dũng lại nhìn sang bên cạnh, chợt Dũng sững sờ khi nhìn thấy đôi nạng gỗ.

– Của ai đây hả mẹ?

– …

Loan không biết trả lời con như thế nào.

– “Của ai đây hả mẹ? Có phải của mẹ không? ”, Tim Dũng đập mạnh, cậu hơi hắng giọng.

– …

Nước mắt Loan lại một lần nữa trào ra không ngừng nghỉ. Dũng sắp xếp lại sự việc, mẹ không đi thăm mình lần nào, mẹ cũng không ra đón mình giống cô Trúc, từ lúc gặp đến giờ mẹ chỉ ngồi ở cái ghế này mà không đứng. Thôi chết rồi, mẹ phải dùng nạng mà đi. Nghĩ đến đây mà Dũng gào lên:

– Mẹ ơi! ! Hu hu hu.

Rồi cậu lại ôm chặt mẹ một lần nữa.

– Mẹ ơi, con thương mẹ lắm.

Nghiến chặt hai hàm răng, Dũng buông mẹ ra đứng dậy. Cậu ngửa mặt lên trần nhà mà gào to:

– Phong Xếch, tao sẽ giết mày! AAAAAAAAAAAAAA.

– “Giết người là lại đi tù đấy! ”, Một giọng nữ lạnh tanh quen thuộc vang lên, là của X, cô bưng cốc nước cam từ trong khu bếp đi ra chỗ Loan.

– NHƯNG AI TRẢ LẠI CHÂN CHO MẸ TÔI? AI?

– Phong Xếch chứ còn ai nữa, thế cũng hỏi.

Dũng nhìn xuống thì hạ hỏa đi phần nào vì Dũng nhìn thấy chị X mặc chiếc quần bò côn bó sát, trên là cái áo thun có cổ cộc tay, tóc búi đuôi ngựa. Trông chị quá khác xa so với những ngày trong trại. X ngồi xuống cạnh Loan:

– Mẹ uống nước đi, mẹ đừng khóc nữa. Em về với mẹ rồi mà. Mẹ phải mừng lên chứ.

Dũng hiểu ý chị là trả thù, nhưng trả thù như thế nào thì phải bình tĩnh rồi tính. Ơ, mà chị X gọi Loan là gì ấy nhỉ:

– Mẹ?

Câu này Dũng không biết là hỏi X hay hỏi mẹ nữa. Mẹ Loan thấy con thắc mắc thì giải thích:

– Con à, mẹ bị như thế này có là gì, con đừng thù hận mà nông nổi. Mẹ sợ lắm rồi con ạ. Còn cái S…

Đang định nói tiếp thì X bịt miệng mẹ Loan không cho nói tiếp. Loan hiểu ý nên sửa lại:

– Cái X từ ngày ra trại nó về đây, mẹ đã nhận nó làm con nuôi rồi. Nó chăm mẹ từ bấy đến giờ. Mà X nó kể nhiều về con lúc ở trong kia lắm đấy.

– Vâng ạ, chị ấy chắc toàn kể xấu thôi hả mẹ?

– Đâu, nó bảo mẹ sắp có con dâu rồi, cái cô bé gì mà con trưởng trại ấy nhỉ?

Trong câu nói của Loan có pha chút gia vị của hờn ghen.

– “Làm gì có đâu mẹ”, Dũng phân bua với mẹ rồi quay sang chị X nói: “Chị, giờ chị là chị của em rồi nhé”

X bĩu môi:

– Xí, ai thèm làm chị của cậu. Vô duyên.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199