Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 62
Phần 62

Xe chở phạm nhân từ từ tiến vào Trại giam. Trên xe đó, có Hoàng Tuấn Dũng, phạm tội giết người khi mới 16 tuổi, Dũng sẽ thụ án 3 năm ở đây.

Xe phạm đến nơi lúc khoảng 9h sáng. Thủ tục tiếp nhận phạm nhân được thực hiện theo đúng quy định, mất 15 phút để Dũng chính thức ra nhập cái trại giam này. Dũng được một quản giáo dẫn lên gặp Trưởng trại, ông tên là Phạm Hồng Đức, quân hàm thượng tá. Từ mấy hôm trước nhận được hồ sơ của phạm nhân Hoàng Tuấn Dũng làm ông không khỏi suy tư.

Mới 16 tuổi đầu đã mang án giết người, hồ sơ có ghi rất rõ tình tiết phạm tội, nhân thân gia đình. Công tác trong ngành công an đã lâu, đọc hồ sơ ông biết chắc chắn có nhiều uẩn khúc đằng sau. Kẻ bị giết lại là một tay giang hồ có nhiều tiền án. Kẻ giết người thì mới chỉ là một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, một học sinh giỏi điển hình, thi đậu vào trường chuyên Thành phố. Vì đâu nên nỗi.

Đang ngồi xem lại hồ sơ phạm nhân mới thì có tiếng gõ cửa:

– “Cộc, cộc, cộc”

– Vào đi.

Bước vào phòng Trưởng trại là Dũng và một quản giáo. Quản giáo nói:

– Báo cáo trưởng trại, tôi dẫn phạm nhân Hoàng Tuấn Dũng đến gặp trưởng trại. Thủ tục bàn giao phạm nhân đã thực hiện xong.

Ông Trưởng trại nhìn đăm chiêu vào Dũng, không giống như những phạm nhân án giết người khác, ở Dũng ông hoàn toàn không thấy ánh mắt của kẻ giết người. Dũng trông gầy gò, đầu cua nhưng vẻ cao lớn với khuôn mặt vuông vức cương nghị khiến ông có cảm tình ngay. Nhìn sang đồng chí quản giáo ông nói:

– Cảm ơn đồng chí, tôi muốn nói chuyện riêng với phạm nhân.

– Vâng, thưa trưởng trại.

Quản giáo bước ra khỏi phòng, đóng cửa để lại không gian cho Dũng và ông Đức. Ông ôn tồn mời Dũng ngồi xuống bàn uống nước:

– Cháu ngồi xuống đây đi.

Dũng lễ phép đáp lời:

– Cháu cảm ơn.

Ông Đức vào thẳng vấn đề:

– Chú đã đọc hồ sơ của cháu, cháu vì bảo vệ mẹ mà vô tình cướp đi mạng sống của người khác, bị kết án 3 năm tù giam. 3 Năm tới cháu chấp hành án tại trại giam này, chú là Phạm Hồng Đức, chú là trưởng trại giam này.

Dũng khép nép:

– Thưa chú, cháu biết ạ. Cháu sẽ chấp hành tốt nội quy của trại giam để sớm được trở về nhà. Ở nhà có một mình mẹ cháu, cháu lo lắm.

Ông Đức ngạc nhiên:

– Cháu lo gì?

– Cháu lo người ta làm hại mẹ cháu.

– Ai hại mẹ cháu?

Chưa thực sự tin tưởng người mà mình mới gặp lần đầu, nhìn thì có vẻ phúc hậu đấy nhưng thời gian qua sống giữa một rừng công an làm cho Dũng tự nhiên có bản tính đề phòng, Dũng thưa:

– Dạ, không có gì ạ. Chỉ là mẹ cháu ở một mình, không biết thế nào ạ.

Ông Đức biết Dũng vẫn chưa muốn tâm sự hết với ông, nhưng thôi thời gian còn dài mà:

– Cháu yên tâm, không ai làm hại mẹ cháu đâu, còn có pháp luật mà.

– Vâng ạ.

– Giờ cháu bắt đầu thụ án ở đây, trước tiên cháu phải học nội quy của trại, nhận buồng giam đã.

– Vâng ạ.

Ông Đức đứng dậy, tiến về phía bàn làm việc và bấm điện thoại gọi cho một quản giáo báo là ông đã nói chuyện xong. Một lúc sau, anh quản giáo vừa nãy vào phòng, ông Đức giao nhiệm vụ:

– Đồng chí dẫn phạm nhân vào buồng giam số 6 khu B. Phổ biến nội quy, quy chế trại giam cho phạm nhân biết.

– Rõ, thưa trưởng trạm.

Theo chân anh quản giáo về nhận buồng giam, trên đường đi anh quản giáo khẽ bảo:

– Em còn trẻ, tương lai còn ở phía trước. Đừng vì chuyện này mà đánh mất bản thân nghe không?

– Vâng ạ, anh tên là gì ạ.

– Anh là Tiến, quản giáo khu B.

– Còn có khu A hả anh?

– Uh, trại này có 2 khu, Khu A dành để giam giữ các phạm nhân nữ, khu B dành cho nam.

Đi đến một khoảng sân, Dũng thấy có rất nhiều người đang làm đủ thứ chuyện, người thì tập thể dục, người thì ngồi ghế đá, nhiều nhóm nhỏ tụ tập nói chuyện gì đó. Thấy lạ, Dũng hỏi:

– Anh Tiến, ở trại giam mà cũng được ra sân chơi như thế này ạ?

– Uh, mỗi ngày được 2 lần ra ngoài, một lần buổi sáng và 1 lần buổi chiều. Ngoài ra có thể ra ngoài nếu được phân công đi tăng gia, hoặc đi học nghề.

Dũng đi trong ánh mắt nhìn như lạ lẫm của những phạm nhân khác, những tiếng thì thào bàn tán chuyện gì đó mà Dũng nghe không rõ nữa. Có thể họ ngạc nhiên vì cậu thanh niên trẻ này mà phải vào đây, có thể họ thương xót cho một số phận con người. Hoặc cũng thể chỉ là ánh nhìn của một con sói nhìn con thỏ bước vào khu rừng.

Nhìn ai mặt mũi cũng băm trợn, săm trổ đầy người mà Dũng lạnh dần sống lưng, mình phải sống ở đây sao?

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199