Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 87
Phần 87

Ném cho Dũng và Tít trâu mỗi người một cái bàn chải. Nhanh chóng đỡ được, Dũng mân mân cái bàn chải đánh răng trong tay. Cậu hỏi một câu mà cả phòng cho là Dũng chắc bị điên:

– Bác Sáu, sao bác lại lấy bàn chải đánh răng của cháu, lấy gì cháu dùng.

“Ôi giời đất ơi, hỡi làng nước hỡi, lại đây mà xem này, giờ này là giờ nào rồi mà thằng Dũng nó còn tiếc cái bàn chải đánh răng”, đấy mọi người đều mỗi người một suy nghĩ nhưng cơ bản là mọi người cho Dũng đang ở trong tình trạng “ngáo” hoặc “sợ quá hóa rồ”.

Bác Sáu thì điềm tĩnh hơn:

– Xong việc vẫn dùng được, bàn chải nó ở đầu kia mà.

– Ừ nhỉ, cháu quên mất, hihihihi!

Lại một lần nữa mọi người khẳng định thằng Dũng bị điên thật rồi, nó còn cười hihihihi như trẻ con được quà nữa kìa. Chỉ có X là vẫn nhắm tịt mắt mà nghe được đoạn hội thoại điên rồ vừa rồi. Cô nghĩ thầm “trẻ con vẫn mãi là trẻ con”.

Bác Sáu hô:

– Bắt đầu.

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Dũng, X cũng hé hé mắt ra xem. Tim cô đập thình thịch.

Dũng cầm chắc chuôi bàn chải trong tay, cậu ôm bàn chải vào lòng bàn tay, cạnh bàn tay chỗ ngón út đúng vừa bằng vết đánh dấu đỏ. Và rồi Dũng giơ tay cao quá đầu trổ mạnh xuống đùi phải của mình. Mọi người nín thở.

– “Phập! ”

– “Á! ”, Có tiếng thét lên nhưng không phải của Dũng mà là một chị trưởng buồng nào đó, không phải của cô Ba, không phải của chị X.

X giật thót mình một cái. Cô Ba tròn mắt.

Dũng thấy nhói đau ở đùi, máu bắt đầu trào ra qua khe hẹp giữa bàn chải và thịt. Cậu cắn chặt răng, mắt hằm hằm nhìn vô định. Chưa đầy 1 giây từ lúc Dũng cắm bàn chải vào đùi đến sát cữ tay cậu rút ra nhanh và dứt khoát.

Vừa rút ra là bác Sáu dịt luôn một cục nhỏ sợi thuốc lá được vê vê thành hòn vào lỗ thủng trên đùi Dũng. Mục đích là để cầm máu. Đỡ lấy bàn chải bác nhìn vết máu trên đó và hô:

– “Đúng luật! ”, Sau đó lấy khăn lau máu ở bàn chải rồi đưa lại cho Dũng.

Bác Sáu quay sang Tít trâu:

– Đến mày!

Tít trâu có chút chùn chùn vì chứng kiến cảnh Dũng vừa tự xử, theo đại ca từ lúc nhập trại đến giờ, bị sai đánh, sai đâm thằng nào đó nó đâu có ngại. Nó thân là đệ tử ruột số 1 của Phan bò, nhận lời này của đại ca nó tính là 1 mũi tên trúng 2 đích, thứ nhất là thể hiện số má với các phạm khác, thứ 2 là lời hứa sau khi anh Phan ra trại thì đôn nó lên thay.

Nhưng đến giờ này nó không ngờ, xương đến vậy. Nhưng trót đâm lao thì phải theo lao không thì không có cửa tồn tại ở đây nữa, giật thót mình vì bị ông Sáu hô đến lượt, nó hơi run run nhưng chấn tĩnh lại mà cầm chặt bàn chải giống như thế mà Dũng vừa làm. Có người nhắm mắt không dám nhìn.

Và rồi…

– “Sụt” – “A”, tiếng Tít trâu rít lên sau quả đâm đầu tiên vào đùi phải.

Nó rút ra và cũng được cầm máu bằng sợi thuốc lá ngay.

– “Đúng luật! Tiếp! ”, Bác Sáu quay sang nhìn Dũng.

Hình như bác Sáu chưa nói hết câu, mọi người chưa kịp định thần xem kịch thì Dũng đã hành động:

– “Phập”, một cái đâm hết tầm tay, bàn tay chạm vào da đùi báo hiệu độ sâu đã vừa đủ. Dũng rút ra ngay đưa cho bác Sáu. Lỗ này cách lỗ trước chừng 3 phân. Nhanh chóng một hòn cầm máu được dịt vào.

– “Đúng luật! Tiếp”, bác Sáu giơ vết máu ở bàn chải của Dũng ra hơ hơ cho mọi người xem.

Dũng có thấy đau không? Có chứ, rất đau là khác. Đùi Dũng tê tê. Khuôn mặt Dũng giờ đây vô cảm, chỉ có ánh mắt chằm chằm nhìn xuống nền xi măng, hai hàm răng cắn chặt vào nhau làm lộ cơ hàm ra trên khuôn mặt. Lúc này Dũng chỉ nghĩ đến mẹ Loan, nghĩ về quãng thời gian mẹ con vui vẻ bên nhau, chơi đùa, âu yếm. Chập chờn thoáng qua là khuôn mặt thất thần hoảng hốt của chị X lúc cậu xô cửa phòng y tế vào.

Tít trâu chưa kịp nuốt trôi cơn đau của quả đầu tiên đã nghe thấy gọi đến lượt, mồ hôi vã ra như tắm, nó run run giơ bàn chải lên quá đầu, cắn môi cắn lợi, Tít trâu nhắm mắt tăng lực mà cắm xuống, do cái đùi phải đang bị đau nên lần này nó đâm sang đùi trái.

– “Phập”

– “AAA, ui chà! Đau quá aaaaa! ”, Tít trâu không kìm chế được mà rít lên đau đớn rồi rút bàn chải ra khỏi đùi, bác Sáu dịt cầm máu rồi đón lấy bàn chải hơ hơ lên chỗ sáng.

– Đúng luật! Tiếp.

Dũng lần này không vội vàng như lần trước nữa. Vẫn tư thế cầm chắc bàn chải trong tay, giơ cao hết tầm với, cậu hướng ánh mắt nhìn về phía X. Chị thấy Dũng nhìn mình thì không còn ti hí nữa. Một động lực mạnh mẽ như để chị gỡ bỏ cái vẻ mặt lạnh lùng của mình, chị nhìn lại Dũng nhưng với ánh mắt khác hơn mọi ngày, trong ánh mắt đó có gì đó như tình cảm, như lo âu, như động viên. Vẫn nhìn chị, Dũng bổ mạnh tay xuống, vẫn cái đùi phải.

– “Phập”

Ngập đủ tầm tay là Dũng rút ra liền đưa cho bác Sáu, không một tiếng than, chỉ có tiếng cái vật nhọn kia xuyên qua da, chạy vào thịt tạo thành mà thôi. Hàm răng cắn chặt, ánh mặt chằm chằm nhìn chị X, bàn tay kia nắm chặt. Lúc cắm vào không thấy đau lắm, nhưng lúc rút ra mới là lúc thấy đau, thấy xót xót, tê tê. Hơi choáng choáng, Dũng lắc lắc đầu, hít vài hơi thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

– Đúng luật! Tiếp.

Như tiếng thần chết gọi, Tít trâu run run đưa tay lên cao, nó đang phân vân không biết đâm vào đâu đây, đùi phải phát đầu, đùi trái phát hai, cả hai cái đều đau chết cha chết mẹ, giờ nó ước mình có 3 thậm chí là 4 chân như con trâu con bò có phải tốt hơn không.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199