Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 86
Phần 86

Tin tức về màn thách đấu của Dũng với Phan bò nhanh chóng lan ra toàn trại, các phạm nhân ngấm ngầm bàn ra tán vào về cuộc đấu này, đặc biệt là hình thức đấu tù. Nói về đấu tù thì chắc ai cũng đều nghe qua hình thức đấu này, có thể nói nó là cách thể hiện bản lĩnh, gan lì nhất trong mọi hình thức đấu. Cấp đấu này thường chỉ những đại ca tương đương nhau về số má mới áp dụng để tìm ra người đứng đầu của trại giam.

Nói sơ qua thì cả hai mỗi người dùng một vật được vót nhọn và lần lượt tự đâm vào mình, ai đầu hàng trước coi như thua.

Ngay ngày hôm sau cái hôm Phan bò hiếp trượt X, Dũng được Tú lé báo cho biết thời gian và địa điểm diễn ra cuộc đấu, hắn cũng thông tin về thành phần tham gia. Như yêu cầu của Dũng, tất cả các trưởng buồng khu nam và một số trưởng buồng có máu mặt khu nữ sẽ có mặt chứng kiến, đương nhiên cô Ba cũng được tham gia rồi.

Bác Sáu biết tin tức về màn thách đấu của Dũng thì im ỉm không nói năng gì. Dũng lân la hỏi bác:

– Lần trước bác kể cho cháu nghe về hình thức đấu tù, bác đã chứng kiến bao giờ chưa ạ?

Bác Sáu không nói gì, mà vạch đùi của mình lên cho Dũng xem, trên đó là ba vết sẹo bằng đầu ngón tay út. Dũng tò mò:

– Bác đã trực tiếp đấu rồi à? Đây là sẹo để lại phải không ạ?

– Lần đó bác khoảng 20 tuổi, hơn cháu vài tuổi bây giờ và đấu với một đại bàng trong trại.

– Tại sao bác lại đấu ạ?

Bác Sáu trả lời bằng một câu hỏi khác:

– Thế tại sao cháu lại đấu?

Dũng đáp ngay vì việc này không phải cậu nông nổi mà quyết:

– Cháu đấu để tự vệ và bảo vệ?

Bác Sáu nhớn mắt như ý muốn Dũng giải thích rõ. Dũng trần tình:

– Cháu dự liệu bản thân cháu chỉ có sức khỏe thôi, chứ võ vẽ một thế không biết. Phan bò thì luôn rình rập cháu để xử, cháu may mắn thoát được vài lần chứ không may mãi được. Thứ nữa là về chuyện chị X, cháu muốn nhân chuyện này mà bắt Phan bò trước mặt mọi người từ bỏ ý định làm hại chị X. Bác biết chuyện ở phòng y tế hôm nọ chưa ạ?

– Biết, cháu liệu mình thắng được nó không?

– Cháu không biết nữa bác ạ, cháu chỉ biết rằng mình cần phải sống và phải sống lành lặn rời khỏi đây. Không thể khác được.

– Được rồi, cứ thế đi.

Nói rồi Bác Sáu quay mặt vào trong ngẫm nghĩ gì đó rồi chìm vào giấc ngủ.

Rồi cái ngày đấu cũng đến, mọi người tập trung ở buồng của Phan bò. Chật chội vì cái buồng giam bé tẹo mà nhồi đến gần bốn chục con người, đa số là nam, chỉ có vài người nữ là trưởng buồng khu A, có cô Ba và chị X cũng đến. Nói về tư cách chị X không được xuất hiện ở đây, nhưng chị cứ nằn nì muốn theo, chị lo lắng cho Dũng và chuyện này ít nhiều cũng liên quan đến mình. Cô Ba bắn tiếng cho Phan bò rằng X cũng muốn đến và được Phan bò chấp nhận ngay, nó muốn nhân cơ hội này thể hiện bản lĩnh trước người đẹp, nó suy nghĩ như một con bò rằng biết đâu đấy sau vụ này nó không cần phải hiếp X mà có khi X tự dạng chân cho nó chơi không biết chừng.

Trưởng buồng khu nam thì đông đủ cả không sót ai, có cả bác Sáu, Tú lé và Quân ma mà mọi người chỉ biết đến là Trần Văn Quân, trưởng buồng 13.

Thấy anh hào tụ đủ, Phan bò lên tiếng giọng trịnh thượng:

– Anh em đến đã biết để làm gì? Thằng Dũng thách đấu tôi, thằng Phan này không ngán ai, nhất là một thằng trẻ ranh.

Mọi người không ai nói gì nhưng trong bụng rủa thầm cái thằng đầu bò này, cậy to xác, cậy tù già mà bắt nạt phạm mới. Chuyện nó hết lần này đến lần khác cho người đánh lén Dũng không ai là không biết. Rồi chuyện nó hiếp trượt X cũng được cô Ba khôn ngoan tung tin. Mọi người đã biết mục đích cuộc đấu ngày hôm nay là để Dũng công khai rằn mặt Phan bò, không để nó đánh lén mình nữa.

Bác Sáu là người có tuổi nhất ở đây, ở trại này hơn 10 năm rồi, ông tuy không va chạm gì với ai nhưng cũng không ai làm gì được ông, ngay cả Phan bò xưng hùng xưng bá nhưng riêng đối ông Sáu cũng không dám động đến một cái lông. Ông lên tiếng:

– Rồi, không cần nói nhiều. Tôi làm trọng tài vụ này. Dũng sẽ đấu với 2 người, một là thằng em của Phan bò, thắng thằng này sẽ đến Phan Bò. Hai người thỏa thuận thế phải không?

Nói xong bác Sáu liếc mắt về phía Dũng và Phan bò. Cả hai gật đầu. Bác nói tiếp:

– Đấu tù có luật của nó, trước khi đấu tôi hỏi từng bên để mọi người cùng chứng kiến? Đầu tiên tôi hỏi Phan bò. Nếu anh thắng thì thế nào?

Phan bò chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua nên được hỏi thắng ra sao thì hắn hếch mặt lên dõng dạc:

– Tôi thắng thì thằng Dũng phải nạp cho tôi 1/3 tiền gửi và đồ gửi, ngoài ra không được can thiệp vào bất cứ chuyện gì của tôi.

Nói rồi nó không quên đánh mắt về phía X. X thấy nó nhìn mình thì giật bắn người, nỗi sợ bị hiếp vẫn chưa nguôi trong cô.

Bác Sáu tiếp:

– Nếu anh thua thì sao?

– Thua à, ha ha ha, mơ đi. Nếu tôi thua tôi không làm đại ca cái trại này nữa, thằng Dũng thay. Luật là thế rồi, không cần hỏi.

Phan bò tự tin cười hô hố vì nó không bao giờ tin rằng một thằng trẻ ranh đang tuổi măng non cắp sách đến trường lại đủ lì lợm chơi trò này với nó, nhất là còn phải thắng được thằng Tít trâu, đệ tử ruột của nó.

Bác Sáu quay sang hỏi Dũng, nhưng ông hỏi ngược so với hỏi Phan bò:

– Dũng, nếu cháu thua thì sao?

– Nếu cháu thua thì như lời Phan bò nói mà làm.

– Nếu cháu thắng thì sao?

– Nếu thắng cháu không cần cái gì mà đại ca của trại, cháu chỉ cần Phan bò để yên cho cháu và chị X sống trong trại này. Ngoài ra những chuyện khác cháu không quan tâm.

Giọng nói dứt khoát của Dũng nêu mục đích của cuộc đấu này làm ai tự nhiên mà đứng về phía Dũng, đấu chỉ để được yên thân. Còn X thì sao nhỉ? Có một sự ấm áp lạ thường trong lòng cô. Ở đây, tự bảo vệ bản thân mình đã là khó vậy mà vì cớ gì, cái anh bạn trẻ kia lại vì mình mà chiến đấu, mà bảo vệ mình cơ chứ. Cô vẫn khuôn mặt lạnh tanh nhưng tai cô đã nóng lên rồi, tim cô đã bắt đầu loạn nhịp mà phập phồng, X bám lấy tay cô Ba.

Bác Sáu quay sang Phan bò:

– Phan bò, mày thấy thế nào?

– Thế nào gì nữa, được. Nếu tôi thua thì tôi sẽ không đụng đến một sợi lông của thằng Dũng và X. Nước sông không phạm nước cống.

Bác Sáu chốt:

– Xong! Giờ tôi phổ biến luật để mọi người cùng giám sát.

Nói rồi bác lấy trong túi áo tù ra 2 cái bàn chải đánh răng đã được vót nhọn 1 đầu, cách mũi nhọn độ 1 centimet có một vạch mầu đỏ. Bác giơ lên cho mọi người xem rồi phổ biến luật:

– Mỗi người cầm một cái này tự đâm vào đùi mình, đâm sâu đúng ngập bằng vạch đỏ này. Người thách đấu đâm trước, lần lượt đến khi nào có người không chịu được xin thua thì thôi. Ai đâm không tới vạch có thể đâm lại hoặc dùng lực ấn cho tới vạch thì thôi. Ai phạm luật coi như thua luôn.

Bác Sáu phổ biến luật xong mà nhiều người sởn tóc gáy, trước chỉ nghe nói thôi, nay lại nhìn thấy cái bàn chải vót nhọn kia, nhìn thấy cái vạch đỏ đỏ ấy thì mới thấy độ ghê rợn của hình thức đấu tù này. Nghe kể có người thách đấu tù rồi chỉ nghe phổ biến luật thôi đã đứng dậy chịu thua rồi. X nhắm mắt không dám nhìn vào cái vật trên tay bác Sáu. Quân ma vẫn lẳng lặng hờ hững mà ngồi nhìn.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199