Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 180
Phần 180

Sang cụt gọi điện cho Hoàng bê đê:

Sang cụt: “Cậu Hoàng, tôi đã bắt được Dũng lì”

Hoàng bê đê: “Chưa được giết, chị Đại muốn gặp Dũng lì”

Sang cụt: “Chị Đại gặp? Gặp làm gì? ”

Hoàng bê đê: “Ông hỏi làm gì? Đấy không phải việc của ông? ”

Sang cụt miễn cưỡng đồng ý: “Được, vậy bao giờ chị Đại đến? ”

Hoàng bê đê: “Cũng không phải việc của ông”

Sang cụt: “Được rồi”. Cúp máy, lão thở dài, vậy là mình phải giữ một con hổ trong vườn nhà không biết đến bao giờ. Lao tâm khổ tứ bắt được Dũng lì không biết là phúc hay họa đây.

Tại một ngôi biệt thự cổ kính ven Hồ Tây, thành phố Hà Nội. Hoàng bê đê vừa nói chuyện xong với Sang cụt thì nói cung kính lễ phép thưa:

– Chị Đại, lão già Sang cụt vừa thông báo đã bắt được Dũng lì?

Chị Đại, người phụ nữ gốc Hà Nội cổ. Năm nay khoảng hơn 40 tuổi nhưng nét đẹp mặn mà vẫn không bị thời gian tàn phá. Mái tóc dài chấm thắt lưng mượt mà óng ả vì từ nhỏ chỉ gội bằng bồ kết ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú mịn màng trắng hồng. Đôi hàng mi ướt cuốn hút lòng người che chắn đôi mắt đen hạt nhãn, cánh mũi phập phồng trên đôi môi cong chúm chím, mỗi lần nói để lộ hai hàm răng trắng tinh đều chằn chặn như bắp ngô.

Chứng minh nhân dân chị Đại có ghi tên thật là Nguyễn Thị Hà Băng, Hà Băng sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống nhiều đời buôn bán làm ăn ở phố Cổ Hà Nội. Cô thừa hưởng từ nết ăn, tiếng nói, trang phục, sinh hoạt và cả những thói quen của một cô gái Hà Nội đúng nghĩa.

Người ta thường nói: “Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”, Hà Băng trong bộ đồ áo dài cách tân đang ngồi tỉ mỉ bóc từng ngó sen mà người làm mới hái lúc tờ mờ sáng ở hồ Tây. Mỗi mùa sen nở, cô thường tự tay làm chè sen để uống hoặc làm quà biếu cho các nhân vật đặt biệt. Chè phải là là những búp non xanh được trồng và chăm sóc đặc biệt ở Thái Nguyên, ngó sen phải là sen hồ Tây hái vào các buổi tờ mờ sáng, lúc những hạt sương ban mai còn đọng trên lá. Cách chế biến thì cầu kỳ vô cùng, tất cả đều phải được làm bằng đôi bàn tay khéo léo, nhẹ nhàng và mềm mịn của người phụ nữ. Công thức chế biến cũng là gia truyền của từng dòng họ, không phổ biến rộng rãi. Trè sen cũng không phải là thức uống được bầy bán ở các cửa hàng ngoài chợ.

Nghe Hoàng Bê đê báo cáo, Hà Băng dừng hẳn lại công việc, cô biết là khi đang ướp trà thì tâm hồn người làm phải hoàn toàn không có tạp niệm, không được để suy nghĩ mình vẩn đục, bởi nếu làm vậy sẽ tạo ra một vị chè sen khác.

Đi hẳn ra một cái bàn khác, Hà Băng lạnh lùng:

– Bắt bằng cách nào? Cả đội của mình xuống hỗ trợ mà còn không bắt được sao lão ta một mình làm được?

Hoàng bê đê đã biết chuyện Sang cụt bắt người làm con tin do chính lão báo cáo nên giờ nói lại cho chị Đại:

– Em nghe Sang cụt báo cáo là do hắn bắt người nhà của Dũng lì, ép Dũng lì tự nộp mình chuộc người?

Hà Băng nhướn mày:

– Lão già chết tiệt, lão không biết là tôi cấm làm những chuyện động đến đàn bà con nít hay sao?

Hoàng bê đê thấy chị Đại giận thì cũng run bắn người, chuyện này có phần lỗi của hắn, biết luật nhưng phạm luật:

– Cái này… chắc là do lão ta cùng đường. Với lại lão có nói với em là không làm hại người. Chỉ dùng người để ép Dũng lì nộp mạng thôi. Người cũng đã thả rồi.

Nhưng chị Đại không để yên:

– Luật là luật. Phạm luật phải bị xử. Thế thôi. Báo cho lão ta để nguyên Dũng lì đấy, cấm xử trước. Để tôi xem Dũng lì là ai mà làm mưa làm gió ở Hải Phòng, đến Bắc đại bàng cũng không bảo vệ nổi Phong xếch, đến Quân ma cũng tự nguyện đầu quân cho hắn.

– Vâng, em báo rồi.

– Thằng cu Phong thế nào rồi?

Nghe chị Đại nhắc đến Phong xếch, Hoàng bê đê thở dài một cái thườn thượt:

– Dạ chị, cậu Phong vừa mới ra viện nhưng sức khỏe không được tốt. Bị Dũng lì đánh hiểm quá nên phổi có vấn đề. Không chữa trị ngay được mà phải từ từ. Giờ đang nằm nhà chẳng đi đâu được.

Vụ Phong xếch là chị Đại bị mất mặt với người bạn của chị, cũng chính là bố Phong xếch. Nhưng sự đã rồi biết làm sao được, chỉ còn cách bắt người mà tạ tội thôi.

Hà Băng thở dài một cái rồi nói với Hoàng bê đê:

– Thôi được rồi, độ 1 tuần nữa tôi sẽ đích thân xuống Hải Phòng, dưới đó loạn rồi cần phải sắp xếp lại. Giờ đang mùa sen, chưa đi ngay được.

Dũng ở trong hầm cũng không biết là bao lâu rồi, cậu còn không phân biệt được là ngày hay đêm. Bỗng Dũng giật mình vì có tiếng khe khẽ mở cửa hầm rồi đóng lại ngay. Điện vẫn không được bật. Dũng đoán biết là người của mình, kế hoạch là như vậy mà.

Dũng hỏi khẽ:

– Ai?

Một tiếng thì thầm:

– Em đây, em là quân của anh Lương sẹo cài vào đây.

Dũng mừng thầm vì mọi chuyện đúng như kế hoạch:

– Ừ, tình hình thế nào rồi?

– Dạ, anh Lương báo là ở ngoài đã sẵn sàng. Chỉ còn chờ chỗ anh nữa thôi. Em lần theo vết máu anh để lại trên đường mới phát hiện được hầm bí mật này. Nhưng chúng canh phòng cẩn mật quá nên giờ em mới tới được.

Dũng ra lệnh:

– Làm đi.

Vậy là đồng chí quân ta dùng dao cắt dây trói cho Dũng, được cởi trói, Dũng vươn vai vì mỏi nhừ, quần thì ướt nhẹt vì cậu tự đái mấy lần. Sau đó thì đồng chí quân ta nhắn tin ra bên ngoài cho Lương sẹo. Mọi thứ phải đợi thôi.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199