Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 159
Phần 159

Sân bay Nội Bài.

Quân ma đưa Loan Trúc và bà vú đến sân bay trước 2 tiếng đồng, đủ thời gian làm thủ tục lên máy bay. Chuyến đi này không hẹn ngày về nên lòng người cũng có chút bùi ngùi khó tả.

Cả ba người sắp bước qua cổng an ninh sân bay thì có tiếng gọi to làm mọi người đồng loạt quay lại:

– MẸ ƠI!

Loan và Trúc quay lại thì bắt gặp người con gái nuôi thân thương, nó đi chơi giờ mới chịu về, cả hai gần như đồng thanh:

– Sương!

X vứt cái ba lô con cóc xuống đất lao đến hai mẹ rồi vòng tay ôm cả hai người. Cô từ Đà Lạt bắt xe về thẳng Hà Nội rồi đi taxi đến Sân bay Nội Bài. Đêm hôm kia mở máy đọc tin nhắn Dũng gửi báo ngày giờ các mẹ lên máy bay. Giọt nước tràn li, cô không thể ở đây một mình nữa rồi. Và ngay lập tức X thu dọn đồ đạc ra thẳng bến xe, mặc dù bây giờ mới chỉ là 12 giờ đêm, phải đến sáng mới có xe xuất bến.

Cô khóc rưng rức:

– Hu hu hu hu! , Con xin lỗi. Con nhớ các mẹ lắm. Hu hu hu hu!

Và Trúc Loan đều khóc theo con. Loan để nạng ở nách mà vuốt tóc con:

– Con gái hư, đi chơi giờ mới chịu về. Hix hix hix.

Lời mắng yêu của mẹ sao mà ấm áp đến vậy.

Trúc nhìn con một lượt, sao trông con tiều tụy đi nhiều thế này, cái quần bò bụi bẩn, cái áo còn dính đầy bụi đường, cô thương con:

– Con gái yêu của mẹ, lần sau đừng đi chơi nữa biết chưa?

X gật gật cái đầu, cô vẫn chưa hết khóc:

– Huhuhuhu, con biết lỗi rồi. Mẹ ơi. Huhuhuhu.

Ngoài đời chinh chiến dặm trường, nhưng trước mẹ X cũng tự cho mình chỉ là cô gái nhỏ xinh, cần vòng tay yêu thương như bao người mà thôi.

Loan nói:

– Con về với em đi. Giờ này Dũng cần con hơn bao giờ hết. Em nhớ con lắm con biết không?

X lại gật đầu lia lịa. Giờ có cho kẹo cô cũng không thể rời xa cái đồ đáng ghét kia được nữa, những ngày qua cô mới thực sự biết mình đã yêu Dũng biết nhường nào. Có giây có phút nào mà cô không nhớ đến hắn đâu. Nỗi nhớ quay quắt đến cùng cực kèm nỗi lo về hắn, mình hắn không biết có đương đầu nổi không với sóng gió cuộc đời. Yêu là khổ. Yêu là phải chấp nhận khổ đau. X cũng nghiệm lời mẹ Loan nói với cô lúc cô dứt áo ra đi: “Nếu yêu thực sự thì chỉ cần người ta hạnh phúc là đủ”. Và X biết rằng, mình đã thực sự yêu Dũng và chấp nhận tất cả.

Tiếng vọng từ loa trên trần sân bay: “Xin mời quý khách trên chuyến bay mang số hiệu VN45565 tuyến Hà Nội – Singapore nhanh chóng làm thủ tục lên máy bay. Xin trân trọng cảm ơn”

– “Các mẹ phải đi rồi, các con ở nhà cẩn thận nghe chưa? ”, Trúc nói.

X xụt xịt giờ chia tay:

– Các mẹ đi cẩn thận, nếu cần thêm người thì điện về cho con, con sẽ sang ngay. Ở nhà con sẽ ngoan.

Ý X là không bỏ nhà đi nữa.

Bóng dáng 2 người mẹ thân thương và bà vú già khuất khỏi tầm mắt của X.

Chần chờ một lúc cô mới quay sang Quân ma, người vẫn đứng chờ nãy giờ:

– Anh Quân, cho em theo xe về Hải Phòng với.

Quân ma tủm tỉm cười:

– Đương nhiên, đấy là nhiệm vụ của tôi.

X lau nốt giọt nước mắt còn sót lại ở khóe mi:

– Nhiệm vụ?

Quân ma đáp rảo hoánh:

– Đúng, cậu Dũng giao tôi đưa 2 chị đến sân bay và đón cô về.

Nói xong Quân ma cười ranh mãnh rồi quay lưng đi ra bãi gửi xe để lại X thất thần một lúc rồi mắng thầm: “Cái đồ đáng ghét này! ”, Nghĩ xong cô nhặt cái ba lô lên rồi đuổi theo bóng lưng của Quân ma.

Xe đưa X về đến địa phận Hải Phòng cũng đã gần 10 đêm. Xe không chạy hướng về nhà mà chuyển hướng đi chỗ khác. Thấy lạ X hỏi:

– Anh Quân, sao không về nhà luôn?

Quân ma vẫn chăm chú lái xe, hắn bảo:

– Đồ Sơn, Dũng lì đang đợi cô ở đó.

X mặm môi suy nghĩ rồi nói một mình: “Đồ Sơn! ”

Dũng một mình đứng trên bờ kè đá biển, nơi chính cậu và chị đã từng đứng lúc chinh chiến xong với anh em Lương sẹo, cũng tại nơi này cậu đã cầm tay chị và hỏi: “Chị đã bao giờ hối hận khi sát cánh cùng em chưa? ” Và chị hét lên là: “Không bao giờ! Aaaaaaaaa”.

Chiếc xe oto do Quân ma cầm lái đỗ xịch dưới chân bờ kè, Dũng nhìn chằm chằm về phía chiếc xe, cậu mong chờ được thấy cái bóng hình quen thuộc của chị.

Mở cửa xe, X không nhìn xuống chân mình mà vừa bước xuống vừa nhìn Dũng chằm chằm, hai chị em nhìn sâu vào đôi mắt nhau. Đang giờ phút lãng con nhà bà mạn thì Quân ma oang oang:

– Tôi về thành phố luôn đây.

Dũng vẫn nhìn chị không chớp mắt, cậu phất tay ra hiệu cho Quân ma biến đi. Chiếc xe tăng ga chỉ hướng thành phố thẳng tiến để lại hai người.

Dũng nhảy từ bờ kè xuống đất, cậu vừa tiến vừa nhìn người con gái mà đã gần tháng nay không gặp, chị bụi bặm đầy người, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn kiểu quần bò áo phao ấy đây mà.

X hai tay buông thõng để mặc cho Dũng lại gần mình mà ôm một cái thật chặt. Dũng ghì mạnh tay để cho chị dính sát vào người mình, như thể nỗi nhớ của cậu dồn cả vào cái ôm này vậy.

Miệng Dũng ở gần tai chị, cậu thì thầm:

– Sao chị không trả lời tin nhắn của em?

X gần như ngạt thở vì cái ôm của Dũng, nhưng cô mặc kệ, có chết vì ngạt thở giờ phút này cô cũng bằng lòng. X vẫn lạnh lùng như hồi nào:

– Hết pin.

– “Sao không sạc? ”, Dũng vẫn thì thầm những lời yêu thương.

– “Đi vội quá quên sạc ở nhà”, X đáp lại lời yêu thương đó bằng giọng đường mật lạnh tanh.

Oạch! Chị ơi là chị.

Dũng cầm tay chị kéo về phía bờ kè, nhanh thoăn thoắt hai chị em nhảy lên bờ kè biển cao phải đến hơn 1 mét. Giữa biển trời, trăng khuyết vành, Dũng choàng tay qua X rồi kéo chị lại sát mình. X cũng không ki bo với bản thân mà tựa đầu vào vai Dũng. Cả hai đứng đó im lặng nhìn biển một lúc khá lâu mà không ai nói với ai câu gì. Mỗi người có một suy nghĩ khác nhau không biết đâu mà lần, nhưng dám chắc cả hai đang nghĩ về nhau, nghĩ về những cảm giác phải rời xa nhau, giờ đây họ mới biết họ cần nhau như thế nào.

Mãi chẳng có tiến triển gì mới, X thất vọng tưởng rằng có một cái gì đó đột phá ở nơi Dũng cơ, nhưng chẳng thấy gì. Cô mới thẳng đầu lên mà nói:

– Về đi, tôi mệt rồi.

Dũng cũng tỉnh bơ:

– Đi chơi cho lắm vào.

X lại chua ngoa như ngày nào:

– Kệ.

Nói xong cô giãy khỏi vòng tay Dũng và nhảy xuống bờ kè chạy lại chiếc xe SH quen thuộc của hai chị em. Cô leo lên ghế sau như chờ đợi Dũng lên ghế lái.

Dũng mỉm cười vì chị đã trở lại như xưa. Cậu cầm lái rời Đồ Sơn về thành phố. Vẫn trên con đường mà hai chị em đã từng đi. Trời lạnh, X ngồi sát vào Dũng để tránh gió và tìm kiếm hơi ấm. Vòng tay cô ôm thật chặt vào eo Dũng, đầu tựa vào vai. X nhắm mắt mặc kệ Dũng đưa cô đi đâu thì đi.

Thấy chị tựa vào vai mình, lái xe bằng một tay, tay còn lại Dũng đặt lên tay chị đang ở trước bụng mình. Dũng nói to cho chị nghe thấy:

– Lần sau đừng bỏ em mà đi nữa nhé.

X ôm chặt Dũng hơn một chút, cô dụi dụi đầu vai Dũng nói nhỏ, không biết cậu có nghe thấy không:

– Uh, sợ lắm rồi.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199