Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 72
Phần 72

Đang ngồi soạn đồ ở Ban tiếp tế, Dũng được một anh quản giáo gọi bảo lên phòng Trưởng trạm. Đến phòng trưởng trạm, vào phòng, Dũng lễ phép:

– Báo cáo cán bộ, cháu có mặt ạ.

Ra hiệu bằng ánh mắt cho anh cán bộ quản giáo, ông Đức ý muốn nói chuyện riêng với Dũng. Sau khi không gian trong phòng chỉ còn hai người, trưởng trạm ôn tồn nói với Dũng:

– Ở đây chỉ có 2 người, không cần xưng hô cán bộ. Cứ gọi là bác xưng cháu đi là được.

– Vâng ạ.

– Bác gọi cháu lên đây là có việc muốn nhờ cháu, không biết có được không?

Dũng lấy làm lạ, ai đời trưởng trạm lại có việc muốn nhờ phạm nhân:

– Dạ, bác cứ nói đùa, có gì bác cứ bảo, nếu làm được nhất định cháu sẽ làm.

Ông Đức gật gù:

– Bác nói thật, chuyện này là bác phải nhờ cháu. Bác biết cháu làm được, làm tốt là khác nữa.

– Vâng, chuyện gì vậy bác?

– Chuyện là thế này, bác có một cô con gái, năm nay học lớp 9, nói thực là bác thấy lực học của em nó không được tốt. Bác thấy trong hồ sơ có ghi cháu học rất giỏi, thi đậu vào trường chuyên. Cháu có thể giúp bác kèm em học được không?

– Chuyện này… Chuyện này…

Dũng xoa hai tay vào nhau bối rối vì đề nghị của bác Đức quá sức bất ngờ với một phạm nhân như cậu. Sao bác lại tin tưởng mình như vậy nhỉ, một phạm nhân thụ án giết người, lại giao con gái cho mình dậy học?

Dũng không hiểu được rằng, để đưa ra đề nghị này thượng tá Phạm Hồng Đức, trưởng trại giam cũng cân đong đo đếm bao nhiêu đêm không ngủ. Việc nhờ Dũng dậy con gái mình học cần thì cần thật nhưng không đến nỗi là chuyện bắt buộc phải làm. Nhưng với những việc Dũng làm thời gian qua, rồi qua lời thuật lại của cán bộ Tiến, qua con mắt nhìn đời, nhìn người của ông đối với Dũng. Ông tin, đây là một con người có thể tin tưởng được. Chỉ là sự đời ai oán làm thành tội mà thôi.

Việc ông nhờ nếu Dũng nhận lời có thể là một mũi tên trúng nhiều đích. Thứ nhất ông tin Dũng sẽ dạy con gái mình tốt, thi vào cấp III đạt kết quả cao. Thứ hai, ông muốn tự Dũng thấy rằng mình vẫn còn được mọi người tin tưởng, cái đó là quan trọng nhất bởi một con người mất niềm tin vào cuộc sống sẽ đánh mất tất cả. Và thứ ba nữa, sâu xa hơn, ông không muốn Dũng xa rời sách vở, cơ hội để làm lại cuộc đời vẫn còn ở phía trước, sau khi ra tù, thậm chí ngay trong tù Dũng vẫn có thể học. Với ông, chỉ có học là con đường thênh thang nhất để thanh niên bước vào đời.

Trở lại với phòng trưởng trại. Thấy Dũng còn đang phân vân, bác Đức nói:

– Chưa quyết định hả, không phải vội, cháu cứ suy nghĩ đi rồi trả lời bác. Thế nào cũng được mà.

– “Cháu nhận lời’, dứt câu của bác Đức là lời đáp gọn của Dũng.

Bác Đức hài lòng vì quyết định dứt khoát của Dũng, phải thế chứ, đàn ông phải thế, phải nhanh, phải dứt khoát.

– Được, quyết định vậy đi. Bắt đầu từ tuần sau bác sẽ bảo con gái bác đến đây, tuần 3 buổi tại phòng này vào buổi chiều, cháu sẽ là gia sư cho con gái bác đến khi nó thi vào lớp 10. Mà này, bác sẽ trả lương gia sư đàng hoàng đấy nhé. Không thiếu một xu nào đâu. Hà hà hà.

– Không, cháu không lấy tiền của bác đâu. Cháu còn chưa biết có dậy được gì không cơ.

– Không nhưng nhị gì hết, cháu chỉ cần cố gắng hết sức, còn kết quả thế nào bác không quan tâm. Cứ thế đi.

– Cháu sẽ cố nhưng không lấy tiền đâu. Nếu bác ép cháu nhận tiền cháu không dạy đâu ạ.

– Này cháu, chuyện tiền nong không phải là bác cho cháu. Mà là do cháu bỏ công bỏ sức, bỏ kiến thức ra mà kiếm được. Cháu xứng đáng nhận những đồng tiền đó. Không được từ chối.

Dũng đắn đo một hồi rồi đồng ý:

– Bác nói vậy thì cháu chịu ạ.

– Thế nhé, giờ về tiếp tục công việc đi.

Dũng chào bác quay trở lại Ban tiếp tế, sau đây cậu có chuyến đồ xuống khu A.

Chuyến này đến khu A, ngoài những thứ đồ gửi của phạm nhân, Dũng còn mua thêm một độ dăm củ cải trắng, lần này không như lần trước, cậu để nguyên củ. Cô Ba không nhờ nhưng Dũng tự động mua cho chị X một bịch băng vệ sinh, một hộp Dạ Hương (dung dịch vệ sinh phụ nữ – phù hợp với sinh lý phụ nữ Á đông, sản phẩm của dược phẩm Hoa Linh), một hộp dầu gội đầu của cô Trúc gửi lần 2 và một bánh xà phòng thơm.

Lựa sao cho giao đồ đến buồng 3 là buồng cuối. Dũng gọi từng người ra nhận đồ, cô Ba thì nhận thêm bịch củ cải với câu đùa:

– Có thái lát ra không đây.

Dũng gãi đầu gãi tai cười cười vì biết bị cô trêu. Cậu thưa:

– Có ạ.

Mấy bà chị nghe được có ạ thì nhìn Dũng chằm chằm như kẻ thù, vụ trước cười thì cười thật đấy nhưng báo hại cả tháng mấy cô không có đồ xài phải dùng chuôi bàn chải đánh răng bé tin hin không sao lên đỉnh được.

Dũng thấy tình thế căng căng bèn chữa lời:

– Cháu đùa đấy cô ạ, nguyên củ.

Cô Ba thì biết thừa Dũng không có ngốc như vậy, cô vui vẻ dứ dứ nắm đấm vào Dũng như dọa: “thái lát thì biết tay cô”. Dũng bảo cô:

– Cô ơi, cháu có ít đồ mua cho chị X ạ.

Dũng vừa nói hết câu thì cô Ba hướng giọng vào trong buồng gọi to:

– X ra nhận đồ em ơi.

Như đã thành thói quen, những lần nhận đồ gửi là X buồn nhất, cô chỉ lặng im tay bó gối ngồi tại chỗ ngủ mà thôi, cô không bao giờ ra ngoài những lúc thế này. Bởi cô biết có ra cũng chẳng có ai gửi cho mình đâu. Đang chìm vào nỗi nhớ vị sư trụ trì đã mất mà cô coi như mẹ thì X nghe tiếng chị Ba. Cô giật mình vì thấy chị Ba bảo mình ra nhận đồ. Quái lạ, ai biết mình mà gửi cơ chứ. Không lẽ người nhà cái thằng sư huynh đồng môn đáng chết kia.

X nhè nhẹ bước ra khỏi buồng, cô lại nhìn thấy Dũng, tháng nay không gặp thấy Dũng đã khác lần trước nhiều lắm rồi, đã có da có thịt, đã không còn là thằng bé cao gầy nhăn nheo hôm nọ. Hôm nay trông cũng đàn ông phết, X nhìn lén và nghĩ trong lòng vậy thôi, chứ tuyệt nhiên khuôn mặt không đổi sắc.

– “Chị X, chị cầm lấy túi này đi, là em mua cho chị đấy”, Dũng đưa cho chị bịch túi nilong đen, nhỏ thôi, có tí xíu, bé nhất so với những túi quà của những người khác.

X chưa cầm lấy đồ từ tay Dũng mà nói không biểu cảm, vô hồn:

– Bao tiền?

– Em không bán. Chị cầm lấy đi. Chỉ là chút đồ nhỏ em cảm ơn chị chăm em lúc em bị đánh thôi.

X vẫn chưa đỡ lấy túi đồ thì cô Ba biết tình thế khó xử, cô đỡ lấy từ tay Dũng và nói:

– Thôi được rồi, để cô cầm cho.

Cô Ba lạ gì tính X, nó ở đây đã 3 năm, chưa từng được ai gửi đồ nhưng nó chưa từng mở miệng xin ai bất cứ cái gì, những đồ nó dùng đều là do nó làm việc kiếm tiền mà có. X thấy cô Ba lấy đồ thì:

– Chị Ba…

– Rồi, rồi, lần sau tính tiền được chưa, lần này là cảm ơn. Rồi, rồi, tất cả vào buồng. Dũng về đi.

Một lần nữa X lại dầm dậm chân như vẻ hờn dỗi. Cô đánh ánh nhìn sòng sọc vào Dũng như ánh nhìn vào quân thù, ra chiều tức lắm đây. Nhưng không hiểu sao, Dũng thấy ánh nhìn đó không có chút bực tức nào, ánh nhìn hăm dọa đấy nhưng sao thấy trong đó có cái gì đó lạ lắm, chỉ không biết cụ thể là cái gì.

Tối đó, X đã khóc, nước mắt trào mi rơi xuống chiếu. Hôm nay là tròn 3 năm kể từ ngày cô vào đây, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô có người gọi ra nhận đồ gửi. Oái oăm thay lại là do cái đồ trẻ con đáng ghét kia. Nhưng không biết ai dậy mà mua cho mình toàn những đồ cần thế không biết. Lòng dạ xốn xang đến lạ, đây cũng là lần đầu tiên cô thấy mình kỳ lạ, tự nhiên lại nhớ đến cái đồ đáng ghét ấy. X chưa đủ trải nghiệm trong chuyện này để biết rằng mình vừa có cái mà loài người gọi là: Rung động đầu đời.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199