Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 122
Phần 122

Không kịp suy nghĩ nhiều, tên cầm đầu vẩy kiếm để cả đám xông lên, nó cũng giơ cao kiếm lên đầu chạy về phía Dũng, tư thế thủ sẵn để đến khi chạm tầm sát thương là bổ xuống. Dũng thì thích nhất đối thủ Dũng tư thế này, tư thế này yếu về phòng thủ, tấn công rất dễ hóa giải, ai sử dụng kiểu này chắc chắn là không phải người học võ.

Người ta nói “đánh rắn đánh dập đầu”. Dũng biết với số đông cùng lên một lúc thì chọn thằng cầm đầu mà chơi trước, liu riu chắc sẽ chùn.

Nói đi đôi với làm, Dũng phi thân vào cả đám người. Dọn đường cho cậu chính là cú xỉa thẳng tuýp sắt ra phía trước rồi quật mạnh sang hai bên. Điều đó làm dẹp một khoảng không để cậu đối mặt với tên cầm đầu.

Thấy Dũng áp sát mình vừa tầm tay, tên cầm đầu chém kiếm xuống. Áp chế đối phương trong tư thế này Dũng tập đi tập lại hàng nghìn lần. Mấu chốt ở đây là nhanh, ai nhanh hơn người đó thắng. Và Dũng nhanh hơn thật.

– “Keng! , Bốp! ”, Đưa tuýp ngang đầu, tuýp hứng trọn nhát kiếm đến tóe lửa. Cảm ơn tuýp. Đồng thời chính lúc Dũng áp sát được đối thủ và theo lực quán tính Dũng đưa cả cùi tay vào mặt tên cầm đầu.

Hắn choáng váng khi cánh tay cầm kiếm tê rần và mặt thì không còn nhìn thấy gì nữa. Cú cùi chỏ thẳng vào khu vực mắt làm nó coi như bị mù mất một bên. Cảm giác đau ở mắt làm nó gần như không phản được gì.

Khi đối phương đang choáng váng thì đó là thời điểm vàng để kết liễu đối thủ. Xoay mạnh một vòng tuýp Dũng ngằm cổ đối thủ mà vụt.

– “Bộp! AAAAAAAAAAAA”, sắt chạm thịt, tên cầm đầm rú lên đau đớn.

Thanh kiếm rơi hẳn ra tay hắn xuống nền đường bê tông “Keng! ”. Dũng nhanh chóng vứt tuýp sắt của mình ra, nhặt lấy thanh kiếm. Một tay cầm kiếm, một tay tóm tay tên cầm đầu bẻ ngoặt ra sau, đầu gối ấn vào lưng nó xiết lực:

– “Rắc rắc rắc”, tiếng khớp xương bị bẻ.

Tên cầm đầu đã gãy tay, Dũng kề kiếm vào cổ nó hô lớn:

– Chúng mày tiến tao giết thằng này.

Trừ hai thằng bị một gãy tay một gãy chân lúc đầu, thì cả bọn khựng lại không dám tiến, mặc dù vẫn lăm lăm đồ trong tay.

Dũng xiết kiếm vào cổ thằng cầm đầu, một chút máu rỉ ra bám vào lưỡi kiếm. Nó sợ chắc đái ra quần rồi cộng với cái đau từ mắt đến tay. Tay còn lại nó huơ huơ lên trời như ra lệnh cho đàn em dừng lại.

– “Dừng lại ngay không tao chết giờ, bọn ngu này”, tên cầm đầu chỉ sợ ra hiệu bằng tay không đủ nên hét lên.

Tiếng hét của nó vang cả một góc đồng, làm đám bên kia cũng ngừng tay. Nhiều thằng thở phào: “Ơn giời, may quá! ”

Thua thì xin, đó là lẽ tất yếu:

– Anh Dũng lì, xin anh đừng giết em. Em chỉ là được thuê.

Dũng ngẩng mặt lên thấy chị X và Thiệp béo quay về. Trên hai người bê bết máu nhưng không thấy hai người nhăn mặt. Loáng thoáng sau xe là đám người người lê lết, lổn nhổn thằng nọ đỡ thằng kia.

Quân mình không sao thì yên tâm, Dũng tra khảo:

– Ai thuê mày?

Tên cầm đầu nói:

– Anh, em không dám nói. Nói ra ra thì cả nhà em chết. Xin anh.

– Vậy đằng nào mày cũng chết, tao giết mày.

Dũng giả vờ làm động tác cứa cổ:

– Anh Dũng, trước khi chết anh cho em xin một điều được không?

– Nói nhanh còn kịp.

– Anh tha cho các em của em được không? Chúng chỉ là những đứa vì miếng cơm manh áo thôi. Còn em tùy anh xử.

Dũng buông thanh kiếm ở cổ thằng cầm đầu ra ném mạnh xuống đất. “Keng! ”

– Đi đi.

Tên cầm đầu vẫn chưa hết bất ngờ:

– Anh tha cho em ạ.

– Đi đi, đừng nói nhiều nữa. Dũng lì tôi cũng hiểu luật. Về mà bảo vệ gia đình mình đi.

– Vâng, cảm ơn anh. Ơn tha mạng này anh em tôi suốt đời không quên.

– Nếu gặp lại thằng thuê anh giết tôi thì nhắn với nó rằng: Dũng lì sẽ đến tìm nó, không cần cho người đến đâu.

– Vâng, vâng.

Nói rồi nó được hai đàn em xốc nách mang về xe. Xe sau lùi, xe trước tiến để lại bơ vơ 3 con người giữa đồng không mông quạnh, giữa ánh trăng, giữa gió thổi xào xạc. Dũng tiến lại phía chị, ôm hờ chị vào lòng rồi vòng tay ra sờ sờ khắp lưng chị, cậu nói nhỏ:

– Chị không sao chứ? Máu ở là ở đâu?

Được người mình thầm thương trộm nhớ ôm vào lòng hỏi han, X xúc động tấm thân lắm nhưng cô giả vờ giả vịt đẩy Dũng ra:

– Cái đồ dê già, lợi dụng gì đấy.

Thiệp béo thì cười nắc nẻ làm rơi vài giọt máu không biết của thằng nào bắn vào. Vừa rồi nó cũng có một trận chiến để đời bên cạnh người đẹp. Nó chịu áp lực không nhiều khi đám kia cứ ngắm X mà chiến trước. Báo hại nó chỉ ăn được có 3 thằng, còn X xử 4. Nó rút ra một điều qua trận chiến vừa rồi đó là: 2 Chị em nhà này đúng là sát thủ.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199