Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 94
Phần 94

Thời gian như thoi đưa. Trời hè nắng oi ả, Dũng đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại đóng đồ gửi vào từng gói thì anh Tiến quản giáo đến gọi lên phòng trưởng trại. À nếu cậu nhớ không nhầm thì khoảng thời gian này là có kết quả thi vào trường cấp III của Anh Thư thì phải. Vậy là mình kể từ ngày bị bắt cũng tròn tròn năm rồi đấy.

– “Cộc cộc cộc”, tiếng Dũng gõ cửa.

Chưa kịp mở thì cánh cửa tự động mở ra, không phải tự động đâu, tôi nói phét đấy. Là Anh Thư đã nhanh nhảu ra mở cửa cho Dũng. Hơn 1 tháng kể từ ngày cô ngừng học cùng anh để đi thi, rồi chờ kết quả giờ mới gặp lại. Trái tim nhỏ bé đập lung ta lung tung như muốn phá vỡ bầu ngực ra ngoài, nhưng trái tim ấy đã nhầm, sao mà phá nổi khi bên ngoài trái tim còn có cái vú đã to đùng như một người phụ nữ trưởng thành rồi, Anh Thư đã dậy thì thành công.

– Anh, Anh đến rồi à.

Tiếng Anh Thư lanh lẩu, đôi mắt rạng ngời, khuôn môi nhoen nhoét cười tươi, mầu mặt như ửng hồng. Nhìn thấy Anh Thư vậy, Dũng đã đoán phần nào kết quả:

– Đừng nói với anh là trượt rồi nhé. Anh không dạy học tiếp đâu. Cháu chào bác ạ.

Trêu Anh Thư vậy nhưng Dũng cũng không quên phép tắc mà chào trưởng trại. Bác Đức tủm tỉm, chiều hôm qua cả gia đình bác chở Anh Thư đến trường điểm của tỉnh xem kết quả, cả nhà vỡ òa trong sung sướng, trong hạnh phúc vô bờ bến của người làm cha làm mẹ, trong niềm tự hào vì kết quả thi của Anh Thư là mĩ mãn vô cùng, không những đậu mà còn đậu vào lớp chuyên Văn, đúng nguyện vọng của Anh Thư luôn. Cả đêm bác không ngủ được, vậy là cái quyết định cách đây 1 năm của mình là chính xác, cái quyết định giống như là đánh lô, à không, phải như đánh đề, cũng không phải, như là chơi Vietlot của bác hồi ấy vậy mà trúng mới tài. Bác thao thức không ngủ được, báo hại bác gái được một đêm sung sướng.

Bác nhìn sâu vào đôi mắt của Dũng mà cảm thán:

– Gia đình bác cảm ơn cháu. Anh Thư…

Bác chưa kịp nói hết lời thì Anh Thư đã chặn họng bác giành phần khoe:

– Bố, để con nói. Con muốn tự mình nói với anh Dũng.

Quay sang Dũng, Anh Thư lấy hơi, lấy đà, hơi chùng chân xuống một tẹo, không biết để làm gì:

– Anh Dũng, EM ĐỖ RỒI. Em sướng quá, ha ha ha ha ha.

Cùng với lời nói như gào lên trong sung sướng, Anh Thư bật lên cao ôm chầm lấy cổ Dũng, chân cô không chạm đất, như thế có nghĩa là người cô hoàn toàn dính chặt vào anh, vú cô áp vào khuôn ngực vạm vỡ, đầu cô khép chặt vào cổ anh, hai chân hơi quặp vào anh để phần mu bướm nhấp nhô mơn trớn ở phần hạ bộ anh.

Mặc dù bất ngờ vì cú chồm lên người của Anh Thư nhưng vững như bàn thạch, Dũng không hề mất đà, không hề lay động, thân người vững như cột đình cột chùa. Với anh thì tự bao giờ chẳng biết nữa, Dũng coi Anh Thư như đứa em gái của mình, Dũng mừng lắm vì kết quả thi của Anh Thư. Hơi vòng tay ra sau lưng Anh Thư, Dũng quay một vòng Anh Thư rồi đặt xuống đất:

– Có được vào Chuyên Văn không?

– Có anh ạ. Em mừng lắm, bố em, mẹ em, họ hàng ai cũng mừng anh ạ. Em cảm ơn anh rất nhiều, không có anh chắc chắn không có ngày hôm nay.

– Có gì mà cảm ơn anh. Tự mình em hết. Anh chúc mừng em. Em cần phải tiếp tục duy trì nhịp học để còn thi Đại học nữa biết chưa.

Anh Thư phấn khởi vì được anh động viên:

– Vâng ạ, em hứa sẽ học tốt để còn thi đậu đại học.

Dũng buột miệng:

– Uh, em còn phải học thay cả phần anh nữa.

Dũng vừa nói xong thì nụ cười trên môi Anh Thư vụt tắt, cái tủm tỉm trên môi bác Đức cũng không còn.

– “Anh! Em… ”, Anh Thư ấp úng không biết nói cái gì cả.

Bác Đức thì tiến lại gần vỗ vai Dũng như động viên:

– Cháu còn đi học lại được mà, cố lên chàng trai.

Thấy mình vô duyên quá khi phá vỡ cái không khí đang vui của hai bố con. Nhưng Dũng dằn lòng không nổi. Ngày này một năm về trước, chính đoạn thời gian này cậu đã ôm mẹ nhảy múa tại sân trường Chuyên TP Hải Phòng hoa phượng đỏ, cậu nhớ lại cái cảnh hai mẹ con đã mừng mừng tủi tủi như thế nào vì biết kết quả thi, hôm đó còn gặp Mai và cô Hằng mẹ Mai nữa cơ mà. Đoạn phim tua nhanh trong đầu làm Dũng không kìm nén được mà thốt ra cái đoạn đời dang dở của mình. Không biết còn có thể đi học lại được nữa không.

– Cháu xin lỗi vì làm mọi người mất vui rồi. Chỉ là cháu vô tình nhớ lại khoảng thời gian trước ấy mà. Hồi ấy cháu cũng vui mừng như Anh Thư thế này này, mẹ cháu cũng mừng cho cháu như bác này.

– Mọi chuyện qua rồi cháu ạ.

Anh Thư im ắng một hồi rồi đến gần bố:

– Bố, con muốn nói chuyện riêng với anh Dũng.

Già đời rồi nên có gì mà bác Đức không nhận ra cơ chứ, mà Anh Thư thì cũng không giỏi che giấu. Bác biết Anh Thư có tình cảm với Dũng. Rồi bác sẽ còn nhiều đêm không ngủ nữa, gì thì gì, quý thì quý, mến thì mến đấy nhưng cũng phải nhận thấy là Anh Thư và Dũng có đôi điều khác nhau. Nhưng thôi, chuyện đó tính sau đi, bác rút lui nhường không gian cho đôi trẻ.

– Dũng ở lại nói chuyện với Anh Thư nhé, bác chạy đây có tí việc.

– Vâng ạ.

Bác Đức đi rồi để lại hai đứa ở hai ghế ngồi. Anh thư lấy ra một hộp gì đó khá to, trên đó có một cái nơ nữa. Cô bẽn lẽn:

– Em tặng anh.

– Gì vậy em? Lại còn tặng quà anh nữa.

– Em tặng anh bộ sách lớp 10. Hôm qua em đi mua 2 bộ sách lớp 10, 1 bộ cho anh, 1 bộ cho em.

– Ý là em muốn anh cùng em học lớp 10.

– Em thực sự muốn như vậy, nhưng em biết là sẽ khó khăn lắm vì điều kiện thời gian sẽ không cho phép nữa. Lớp 10 em học tít trên tỉnh, cách nhà gần 50 cây số nên chắc là phải học bán trú, cuối tuần mới về. Nhưng em muốn anh vẫn tiếp tục học, anh không được rời xa sách vở. Sau này… Sau này… anh học tiếp.

Anh Thư may quá kìm chế được câu nói “sau này anh ra tù”, cô đã không còn nhắc đến chữ tù chữ tội với anh từ lâu lắm rồi.

– Uh, anh cảm ơn em. Anh sẽ học, có gì không hiểu thì hỏi nhỉ. Hihihihi.

Dũng đáp vậy để Anh Thư được vui lòng, chứ thực tâm chuyện này cậu chưa nghĩ đến. Trong đây thì không nói làm gì, kể cả sau này ra tù cũng chưa chắc vì còn nhiều thứ, nhiều việc phải lo lắm. Với lại một phạm nhân ra tù muốn hòa nhập cuộc sống cũng không phải là điều đơn giản đâu.

Anh Thư vui vui vì Anh Dũng không những nhận quà của mình, anh còn nói sẽ học nữa. Niềm vui nho nhỏ của một cô gái lần đầu tặng quà cho người khác phái. Anh Thư bảo bố ra ngoài cũng còn để nói một chuyện nữa. Chuyện này cô ấp ủ bấy lâu rồi, hôm nay mà không nói thì không biết bao giờ mới nói được. Tương lai trước mắt là xa cách lắm.

– Anh này!

– Gì vậy em?

Anh Thư nhìn vào đôi mắt sáng, cương nghị của Dũng:

– Em… em… Em yêu anh!

Nói xong Anh Thư dòm dòm xuống đất, hai má ửng hồng, chân di di. Là con gái lại đi tỏ tình trước, có ngại không cơ chứ. Nhưng cô biết, cô không nói, không chủ động thì còn lâu anh Dũng mới nói, cô biết anh mặc cảm lắm với cái áo sọc đang mặc trên người. Nhưng với cô, anh mặc như thế lại đẹp, lại hợp mốt, lại bắt mắt mới chết chứ. Cô chẳng bao giờ nghĩ anh là tù nhân, chẳng có quan niệm câu nệ gì. Cô chỉ biết một anh Dũng già dặn trưởng thành, học giỏi với giọng nói trầm ấm như rót mật rót đường vào tai mà thôi. Cô đã khẳng định bản thân mình yêu anh bởi trái tim cô loạn nhịp mỗi lần nhớ về anh.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199