Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 78
Phần 78

Qua hai hôm sau lại đến lịch học của Anh Thư, nàng đến từ sớm với sự phấn khích lạ lẫm trong người. Từ buổi đầu tiên học cùng anh Dũng đến tận ngày hôm nay, không hiểu sao Anh Thư thường hay nghĩ đến anh “thầy giáo”, nghĩ rồi tự tủm tỉm cười một mình. Lạ lắm cơ, từ trước đến nay chưa bị thế bao giờ.

“Cộc, cộc, cộc…”

– “Vào đi”, tiếng bác Đức mời vào, ông biết người gõ cửa là Dũng.

Vừa mở cửa bước vào, Dũng tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Cháu chào bác ạ, ô Anh Thư, em đến đây làm gì?

Bác Đức thì tủm ta tủm tỉm biết Dũng trêu, còn Anh Thư thì sao nhỉ, cô nàng đỏ mặt e lệ cúi gầm xuống chồng sách sở trên bàn. Cũng phải thôi, hôm nọ cô còn hùng hùng hổ hổ, cay nghiệt với tên phạm nhân, với thằng tù này. Rồi cô nhất quyết không chịu học với hắn ta cơ mà, học buổi đầu chỉ là cô “thương hại” mà học cùng 1 buổi thôi. Nay mình lại ngồi đây với chồng sách vở dầy cộp này. Anh Thư thấy chân tay mình trở nên thừa thãi, thấy mũi mình nóng nóng, thấy tim mình rộn ràng thổn thức như muốn nhảy khỏi lồng ngực, thấy mông mình ngứa ngứa làm cô phải nhấp nha nhấp nhổm khỏi cái ghế. Không còn cái vẻ đanh đá cá cày, không còn giọng nói chanh chua quá quắt, Anh Thư bẽn lẽn:

– Em …. Em ….. em….. em đến học bài.

Ông Đức thì đã hiểu hoàn cảnh, ông đành chữa cháy cho con gái:

– Dũng à, Anh Thư quyết định sẽ để cháu kèm đến khi nào vào lớp 10. Cháu giúp Thư học bài nhé.

Dũng ta vẫn chưa buông:

– Ơ thế cháu tưởng hôm nọ Anh Thư bảo là chỉ học 1 buổi rồi thôi.

Ông Đức lắc lắc cái đầu, còn Anh Thư thì ngó xuống đất xem có cái nỗ lẻ nào không, định chui xuống đó chơi lát rồi lên nhưng tìm mãi không thấy, cô nàng ngượng quá đành lấy lại thế bằng kiểu hờn dỗi trẻ con:

– Không dậy thì thôi, để đây đi về.

Nói rồi vùng vằng định đứng lên thì Dũng bồi:

– Về thì anh dậy ai? Thôi Anh Thư cho anh học bài cùng nhé.

Ông Đức thấy mình trở nên thừa thãi:

– Thôi hai đứa học bài đi, bố đi ra ngoài đây.

Anh Thư không còn đứng dậy nữa mà lẳng lặng lấy sách ra học, cô giở đại một quyển sách ra rồi thưa “vâng”, không biết là dành cho bố hay Dũng nữa.

Buổi học bắt đầu, Dũng giờ đây đã đóng vai “thầy giáo” đúng nghĩa, không còn là ngồi cùng nữa mà là cậu đứng chỗ bảng đen, buổi học này cậu dành để hệ thống lại những kiến thức căn bản cho Anh Thư, những kiến thức hổng của Anh Thư từ lớp 6 trở đi. Dũng là thầy giáo như đúng rồi, bên dưới Anh Thư chăm chú nghe giảng, ghi ghi chép chép, gật gật gù gù, thỉnh thoảng lại len lén nhìn lên “thầy giáo” và trộm nghĩ, “thầy” cũng đẹp trai phết nhỉ, giọng nói ồm ồm lúc trầm lúc bổng đi vào người. “Thầy” hơn mình có 1 tuổi thôi sao mà nhìn “thầy” già thế không biết, hơn hẳn cái bọn trẻ ranh cùng lớp lúc nào cũng bám riết lấy mình.

Thế đấy, những cảm xúc đầu đời cứ thế đến với cô gái tuổi chập chững biết yêu, giờ đây Anh Thư quên hẳn mất Dũng là một thằng tù, cô không còn thấy mình khác anh ấy cái gì mặc dù bộ quần áo Dũng mặc vẫn là bộ quần áo tù, nó có sọc đen sọc trắng.

Nhanh như cái chớp mắt buổi học đã kết thúc mà Anh Thư vẫn còn lưu luyến chưa muốn dừng.

– Rồi, hôm nay học đến đây thôi, buổi sau anh em mình học tiếp nhé. Anh giảng vậy em có hiểu được không?

– Có ạ, em hiểu ạ.

Đâu còn là Anh Thư của buổi đầu tiên nữa, chỉ còn lại là một cô gái nhu mì, dễ thương với đôi gò má hơi ửng hồng, với đôi môi chúm chím che đôi hàm răng ngọc trắng tinh, hơi thở mạnh làm phập phùng khuôn ngực nhỏ giấu đi đôi vú chũm chĩm như quả cam. Anh Thư trắng tinh khôi như tuổi học trò.

– Buổi sau anh vẫn tiếp tục hệ thống lại kiến thức cho em. Anh nghĩ khoảng 10 buổi để anh em mình ôn lại những kiến thức căn bản. Có kiến thức căn bản rồi thì những bài học mới sẽ dễ dàng hơn. Lúc đó có khi không cần anh nữa.

Anh Thư bĩu môi:

– Còn lâu, anh còn phải dậy em đến lớp 10.

Dũng định nói gì đó thì bác Đức bước vào, nhìn hai đứa trẻ bác mừng lắm, biết là buổi học đã thành công, và chính bác còn ngạc nhiên về cô con gái của mình:

– Hai đứa học xong rồi à. Buổi sau cứ thế nhé.

Dũng ngồi xuống bàn đối diện với bác Đức, cậu có việc muốn nhờ bác:

– Thưa bác, cháu có chuyện muốn nhờ bác. Cháu biết là không đúng quy định vì vậy nếu bác không đồng ý cũng không sao.

Bác Đức nghiêm nét mặt, ông trìu mến nhìn Dũng, chàng trai ở trong căn phòng này ông không coi là phạm nhân, ông coi là một thiếu niên như bao người khác:

– Có chuyện gì cháu nói đi.

Dũng ấp úng mở lời:

– Cháu muốn xin phép bác cho cháu gọi điện về nhà. Cháu …..

Dũng định nói tiếp rằng “cháu nhớ mẹ” nhưng không nói tiếp được vì nó bị nghẹn ở lồng ngực không phát thành tiếng. Từ nhỏ đến giờ, cậu chưa xa mẹ bao giờ, chưa bao giờ Dũng phải chịu cái cảnh nửa năm không nhìn thấy mẹ, nửa năm chưa được nghe giọng nói mẹ, nửa năm chưa được rúc vào bộ ngực của mẹ. Cậu chặn cảm xúc để mình không khóc, phải, cậu không được khóc trong tù.

Bác Đức bất ngờ vì đề nghị của Dũng, đúng là quy định trong trại giam phạm nhân không được gọi điện ra ngoài. Nhưng có lẽ đây là trường hợp đặc biệt, chỉ đắn đo trong độ 3 giây, bác Đức quyết ngay bằng cách rút điện thoại di động trong túi quần ra, bác bảo:

– Đây, cháu gọi đi. Nhưng nguyên tắc trại giam bác vẫn phải làm, cháu phải gọi điên trước mặt bác. Có được không?

Anh Thư vẫn đang im lặng quan sát và lắng nghe, cô thấy mình người lớn hẳn lên khi nghe đoạn hội thoại này, cô tò mò không biết anh Dũng gọi cho ai.

Dũng đáp lời bác Đức:

– Vâng ạ, cháu xin phép bác gọi điện khoảng 1 phút thôi ạ. Bác bấm máy hộ cháu, cháu chưa sử dụng điện thoại di động bao giờ.

– Cháu đọc số đi.

– Vâng ạ! 031872…..

Bác Đức bấm số xong đưa cho Dũng cầm lấy điện thoại. Đây là số điện thoại cố định nhà cô Trúc, số này Dũng luôn nhớ trong đầu tư hồi xưa cơ, mẹ dặn có chuyện gì khẩn cấp thì gọi cho cô Trúc mà. Dũng run run tay đỡ lấy điện thoại, tim cậu đập nhanh lắm, mạnh lắm. Cậu hồi hộp.

– Tút …. Tút …. Tút….

– …

– A lô

“Là giọng của mẹ”, Dũng thẫn thờ cứng đờ người khi người bắt máy là mẹ, cái giọng nói quen thuộc này nó đã là vết khắc trong trái tim Dũng rồi, Dũng không thể nhầm giọng mẹ được dù là qua điện thoại có khác đi một chút. Phút giây đứng hình làm Dũng trong nhất thời không thốt ra được câu nào.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199