Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 197
Phần 197

Đã 1 tháng kể từ ngày chị ở lại Hà Nội bên cạnh mẹ đẻ, Dũng ra ngẩn vào ngơ, tay lúc nào cũng lăm lăm điện thoại chờ tin nhắn của chị. Dũng nhớ chị lắm rồi. Cậu bạo gan nhắn 1 cái tin:

“Hai Phong co bien, chi ve ngay”

Đọc tin nhắn của Dũng, Sương đang cùng mẹ bóc hạt sen thì khựng lại:

– Mẹ ơi, con phải về Hải Phòng ngay, Dũng nhắn lên là có chuyện mẹ ạ.

Hà Băng thì tủm tỉm, có biến hay không tự cô biết:

– Vậy con về cùng Dũng lì giải quyết đi. Giải quyết xong thì lại về với mẹ.

Sương nũng nịu:

– Hải Phòng có biến sao mẹ không cử người xuống giúp.

– Chuyện xã đoàn phải do xã đoàn giải quyết. Đâu phải chuyện của mẹ.

Sương miễn cưỡng chạy lên phòng lấy mấy bộ quần áo để về Hải Phòng ngay lập tức, lòng cô như lửa đốt vì Hải Phòng có chuyện, không biết cái tên Dũng lì đáng ghét kia có bị làm sao không? Cả tháng nay có ngày nào là mình không nhớ đến quay quắt hắn đâu cơ chứ.

Sương xuống dưới nhà, trên tay là cái vali quần áo, trong đó toàn là váy vớ mà mẹ mới mua cho thôi, không còn quần bò áo phông nữa. Bản thân cô cũng đang diện trên người một cái cái váy cách tân kiểu áo dài truyền thống phụ nữ Việt Nam. Trông cô cũng đài các cao sang giống mẹ đến chín phần rồi.

Bắc đại bàng đã nổ máy chiếc Porsche Cayenne chờ sẵn.

Sương vào đến nhà thì trong nhà thì chỉ thấy Quân ma đang đi lại ở cửa như chờ ai đó, nhìn rất sốt ruột. Vừa nhìn thấy Quân ma, Sương gấp rút hỏi:

– Anh Quân, Hải Phòng xảy ra chuyện gì? Dũng đâu anh?

Quân ma cũng hấp tấp đáp lời:

– Dũng lì bị quây ở Đồ Sơn, hắn bảo tôi chờ cô ở đây rồi đi giải cứu.

– Vâng, ngay thôi anh. Anh chuẩn bị đồ chưa?

– Rồi. Hai kiếm cho tôi và một kiếm cho cô. Nhanh còn kịp.

Và rồi Sương nhảy lên chiếc Fortuner của Quân ma phóng vụt đi. Còn Bắc đại bàng thì dửng dưng lái xe về lại Hà Nội.

Xe vừa chạm vào địa phận thị xã Đồ Sơn, đoạn kè biển kỷ niệm của hai chị em thì dừng lại, Dũng lì đang đứng trên bờ kè nhìn ra biển. Quân ma ngoảnh lại xuống dưới nói với Sương:

– Kìa, đi giải cứu Dũng lì đi. Hắn sắp chết vì nhớ cô rồi đấy.

Sương hiểu ra mọi chuyện, thì ra Dũng lì bịa đặt ra cái này để cô phải về gấp. Cô bị ăn một quả lừa dễ thương, cơ bản cô cũng về bên hắn lắm rồi.

Sương mở cửa bước xuống xe. Quân ma phóng vụt đi.

Dũng quay lại khi nghe tiếng xe oto, nhìn thấy Sương trong bộ áo dài cách tân mầu hồng nhạt, tóc búi kiểu gái Hà Nội, trông cô nữ tính, thùy mị, đáng yêu và xinh đẹp đến mê hồn. Dũng nhìn không biết chán.

Cả hai nhìn nhau một hồi, kẻ ở trên người ở dưới.

Dũng nhảy khỏi bờ kè biển, từ từ tiến lại về phía Sương.

Không nói gì, Dũng cầm lấy tay Sương kéo lại phía bờ kè, cậu nhấc cả người Xương quẳng lên bờ kè, ngày trước còn là X thì cô phát một lên luôn, nhưng nay là Sương với váy, với guốc cao gót cô không thể phi thân lên được.

Dũng lên theo. Trước biển khơi lúc trời chạng vạng tối, sóng vẫn đì đụp dội những cơn bọt nước trắng xóa lên bờ kè. Hai người chưa nói với nhau câu gì, chỉ đứng đối diện mà nhìn nhau như thể trăm năm mới gặp lại.

Bỗng nhiên, Dũng sến sẩm quỳ một chân xuống, cậu lấy trong túi áo ra một chiếc hộp mầu hồng, trong có chứa một cái nhẫn kim cương.

Dũng tay cầm nhẫn đưa ra trước mặt mình, mắt ngước lên nói với người con gái mà anh yêu:

– Sương, làm vợ anh nhé?

Nếu là X hồi xưa thì có lẽ Dũng đã ăn một cái bạt tai vì tội sến sẩm rồi, lại còn dám xưng anh nữa. Nhưng nay đã khác à nha, đã là một thục nữ tên Sương rồi.

Sương nhìn sâu vào mắt Dũng, cô quá đỗi bất ngờ vì Dũng đã đi tắt đón đầu, chưa tỏ tình mà đã cầu hôn luôn rồi. Thò bàn tay trắng trẻo búp măng của mình ra, Sương nói:

– Sao không nói sớm?

Dũng đút chiếc nhẫn vào ngón tay Sương, nhưng trục trặc kỹ thuật xảy ra. Chiếc nhẫn đeo ngón nào cũng rộng thùng thình, đeo vào ngón cái vẫn lỏng toẹt. Nhìn mặt cậu lúc này đến là buồn cười.

– Xin lỗi anh nhầm, cái này là của anh.

Nói rồi Dũng đút lại cái nhẫn kia vào hộp và lấy ra một cái hộp khác, lần này đút vào ngón áp út của Sương thì vừa chằn chặn.

Sương khúc khích cười vì hạnh động của Dũng. Cô thầm nghĩ: “Cái đồ trẻ con này mà làm chồng mình sao? ”

Sau một hồi loay hoay cuối cùng Dũng cũng đứng dậy đối diện với Sương, cậu nói nhẹ nhàng:

– Sương, Anh yêu Em!

– Em cũng yêu Anh.

Và từ từ, Sương nhắm mắt lại để đón chờ một nụ hôn đầu đời. Dũng tiến một bước lại gần Sương, cậu vòng hai tay mình ra đằng sau đặt lên mông đít của Sương qua tà váy, háng Dũng cũng đặt vào đúng mu bướm của Sương.

Sương mong chờ là một nụ hôn trên môi chứ không phải kiểu bóp đít con nhà người ta như thế này, kích thích vãi. Cô chưa hết giật mình định dùng võ kháng cự thì môi Dũng đã đặt lên môi cô. Một nụ hôn nồng nàn, ướt át, yêu thương được Dũng trọn vẹn gửi vào môi Sương.

Đó là hôn kiểu Pháp, hôn kiểu lãng mạn, vừa hôn vừa bóp đít dí buồi. Cái cậu vừa học được hôm qua ở trên mạng.

– Chụt chụt chụt! Chít chít chít!

Quả là nụ hôn kiểu này ướt át thật, nhưng nó là kiểu dễ làm cho con người ta ngạt thở. Nhả môi Dũng ra, Sương bẽn lẽn:

– Khiếp, hôn gì mà như nuốt lưỡi người ta thế. Ghét cái mặt.

Dũng lì cười hì hì:

– Anh mới học hôm qua đấy.

Sương trợn mắt:

– Học của ai?

– “Học trên mạng”, Dũng lỡ lời.

Sương hơi nghi nghi với lời của Dũng, cũng bởi tháng nay cô không ở cạnh hắn:

– Anh mà léng phéng với ai ngoài hai mẹ ra là em… Em mách mẹ.

Dũng nịnh:

– Anh biết rồi, giờ mình về đi. Hai mẹ đang chờ tụi mình về để bàn ngày cưới đấy.

Sương tủm tỉm cười:

– Ghê chưa, giờ anh anh em em ngọt sớt. Sao không gọi chị Sương nữa đi.

– “Anh yêu em”, Dũng hôn trụt vào môi Sương một cái rồi nhảy xuống bờ kè trước để đón Sương.

Sương lại ngồi sau chiếc xe SH mầu đỏ quen thuộc. Cô ghì chặt vú mình và Dũng, không ngượng ngùng, bẽn lẽn phải lợi dụng ổ gà nữa. Tay cô quàng hẳn lên đằng trước, khóa hai tay lại với nhau đoạn đặt cách gốc dương vật có 1 đoạn xíu à. Tì hẳn cằm mình lên vai Dũng, Sương nói:

– Em yêu anh từ lâu rồi, ngốc ạ.

Dũng không biết có nghe thấy điều Sương vừa nói không? Nhưng hắn mỉm cười nghĩ: “Anh biết từ lâu rồi, ngốc ạ”.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199