Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 80
Phần 80

Phan bò sau lần sai thằng đệ tử ở buồng khác xử Dũng thấy không thành công, nó biết Dũng còn bé nhưng cũng không hề dễ chơi tẹo nào. Lần đó nó chỉ sai có một thằng tay không đến đánh Dũng, đầu tiên nó tin rằng chỉ cần 1 thằng đấm vào mặt Dũng vài cái là Dũng tự động đến đâu cầu xin nó mà đáp ứng điều kiện thôi. Nhưng có lẽ Phan bò đã nhầm, hoặc chính xác hơn là nó đã quá coi thường Dũng rồi.

Lần này phải mạnh tay hơn mới được, nó nghĩ vậy, gì chứ ở trong đây mặc dù bị o bế, kiểm soát gắt gao nhưng không phải là không có kẽ hở.

Một lần, trong giờ ra chơi của phạm, Dũng như thường lệ vẫn đứng riêng một mình mà tập theo các bài tập của bác Sáu chỉ. Sau khi chạy đủ 8 vòng quanh sân, cậu tiến tới chỗ tập tạ, vừa nâng đẩy độ chục cái thì Dũng thấy một đám khoảng chục thằng tiến lại mình, nhìn biểu hiện thì Dũng đoán bọn này không đơn giản tẹo nào. Bỏ nhanh tạ xuống và tháo chốt giữ hai quả tạ ở hai đầu ra để đấy.

Cả đám tiến lại gần Dũng thì quây thành một vòng tròn. Mục đích là để che mắt giám thị đang quan sát ở rất xa. Một thằng rút từ trong lưng quần ra một đoạn sắt phi 16 mài nhọn 2 đầu, khoảng 30 phân.

– Thằng cứng đầu, hôm nay bố cho mày chết.

Dũng ngó quanh không thấy ai xung quanh mình, biết bọn này đã chuẩn bị từ trước nên hô đám người khác tránh xa nơi này. Lại nhìn thấy thanh sắt thấy hình dáng quen quen, phải rồi, nó là một thanh chắn song cửa sổ trong trại giam đây mà. Chắc là bọn này bí mật cắt ra. Không mất bình tĩnh tẹo nào, giờ đây hoảng chỉ có chết, Dũng liếc nhanh đến đến mấy giám thị đứng cách chỗ mình độ 300 mét.

– Mấy anh định đánh em phải không? Phan bò sai mấy anh đến à?

Cả đám quây lại thành vòng tròn để một thằng cầm thanh sắt tiến lại gần Dũng, nó rít qua kẽ răng:

– Biết điều thì đến xin anh Phan, để xem mày cứng đầu đến đâu.

Dũng nhận xét tình hình, mình cương với bọn này là không đủ sức, mình khỏe thì khỏe thật nhưng võ một thế không biết, bọn nó lại đông người, có đồ trong tay. Nhưng đôi co với bọn này là vô ích, bọn nó nhất định phải xơi mình 1 phát mới chịu rời đi, nhưng giết mình giữa ban ngày, ở giữa sân như này chắc bọn này không dám.

Chỉ còn một cách, đánh thật nhanh thằng này rồi mở đường máu chạy đến chỗ giám thị. Đó là cách duy nhất. Nghĩ vậy Dũng nhanh chân đạp hai cái tạ ra khỏi thanh xà, rồi cầm chắc trong tay thanh xà dài khoảng 1,2m. Giờ đây cậu cũng đã có vũ khí. Đây là một cách mà Bác Sáu đã bầy cho cậu. Những bài học của Bác Sáu quả là có ích. Trong tù, không có cái gì là vũ khí cả, nhưng ngược lại, cái gì cũng có thể là vũ khí. Vấn đề là có biết nhìn ra hay không mà thôi.

Dũng tự tin hơn khi có đồ trong tay:

– Để im tao đi tìm Phan bò.

– “Im này”, chưa nói dứt câu thằng cầm thanh sắt đã xiên thẳng một phát vào bụng Dũng.

Theo phản xạ, Dũng lùi lại một chút nhưng không né hết làm đầu thanh sắt có đâm vào bụng nhưng không đến nỗi sâu, chỉ vào chớm cái mũi thôi. Tuy nhiên cũng làm máu chảy ra. Giờ đây Dũng chưa cảm thấy đau, cậu cũng nhanh tay vừa lùi đồng thời vùng cây xà sắt ngang thân người quật vào mạng sườn kẻ vừa đâm mình.

Cả hai đều bị đòn, Dũng không ngã nhưng thằng kia thì bị dạt sang một bên vì lực của xà tạ là khá mạnh. Bọn ôn bị bất ngờ vì thứ nhất Dũng rất nhanh có vũ khí trong tay, thứ 2 là chiến lại chứ không đứng im chịu đòn. Thằng ôn cầm vũ khí đang loạng choạng chưa lấy lại được thăng bằng thì Dũng vung tiếp cây xà lên nhưng không hướng về thằng vừa xiên mình mà lao về một thằng khác làm nó giật mình né sang một bên.

Theo đà tay, Dũng cứ thế bổ cây xà xuống nhưng phát đập này xuyên qua không khí đập xuống đất. Tất cả chỉ cần có thế để có một lỗ hổng của vòng vây. Đây chính là đường máu, Dũng tận dụng phi thân ra ngoài chạy nhanh về hướng cán bộ giám thị.

Sự việc diễn ra chỉ trong vòng độ hơn chục giây đồng hồ, quá nhanh để bọn kia kịp phản ứng, rõ ràng là chúng không chuẩn bị cho sự việc này. Thế nên con mồi đã thoát.

Tiếng tuýt còi của giám thị vang lên, thằng ôn cầm thanh sắt chỉ kịp vứt thanh sắt kia đi, kịch bản đã được dựng trước, thanh sắt trở nên vô chủ, không ai thừa nhận là của mình.

Cả đám được yêu cầu đưa hai tay lên đầu tiến về phía khu nhà giám thị. Ở đây chúng đều một mực khai không nhìn thấy ai đâm Dũng cả. Tất nhiên chúng đều bị phạt.

Còn Dũng thì được đưa lên phòng y tế. Và trớ trêu thay, hôm nay là đến phiên chị X trực. Tay ôm bụng bịt vết thương, cả một bụng Dũng đỏ lừ loe loét máu, một cán bộ quản giáo dìu Dũng vào.

Nhìn thấy Dũng trong tình trạng như vậy, chị X giật mình lo lắng đỡ Dũng nằm xuống giường y tế. Nhưng khuôn mặt vẫn lạnh tanh, cô gắt lên:

– Lại đánh nhau, trẻ trâu thế không biết.

Dũng chỉ hơi hơi nhăn mặt:

– Không phải em đánh nhau đâu, tại bọn nó chủ định đánh em đấy.

Không nói đôi co với Dũng, X cởi cúc áo Dũng ra xem xét vết thương. Cũng may, vết đâm chỉ sâu độ 1 phân, chưa thủng thành bụng. X xuýt xoa rửa vết máu, sát trùng rồi đậy lại bằng tấm gạc. Cô cần gọi bác sĩ chính của trại để xem vết thương của Dũng có cần phải khâu hay không.

X nhẹ nhàng cởi cái áo đã ướt đầm máu của Dũng ra, cô thấy lại một lần nữa thấy được thân hình săn chắc đẹp đẽ của Dũng, có tập tành có khác. X làm nhẹ nhàng lắm như chỉ sợ Dũng đau. Mắt thì nhìn đắm đuối vào người Dũng nhưng X vẫn không quên lầm bầm theo thói quen:

– Vào trại được có mấy tháng mà 2 lần vào phòng y tế. Thích đánh nhau lắm hả.

– Chị ….

– Thôi, đừng nói nữa. Nằm im đi không vết thương chảy máu bây giờ. Tôi đi gọi bác sĩ.

Nói rồi X đi ra ngoài, vừa đi cô vừa nghĩ: “đúng là cái đồ trẻ con, cứ thế này thì có ngày chết, sao mình lại đi lo lắng cho cái đồ đáng ghét này nhỉ?”.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199