Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 88
Phần 88

Giờ đây Tít trâu lại nghĩ, “ơ, sao mình ngu thế nhỉ? Sao mình lại đi tự đâm vào mình, vì cái gì đây? Đây cuộc đấu của thằng Phan bò với thằng Dũng cơ mà, mình ở đây làm gì, vì cái danh hão, vì cái lời hứa hão của thằng đại ca à, sao mình dại thế. Mà sao lại đau thế này mẹ ơi! ”. Tít ta định đâm xuống nhưng rồi đưa từ từ hạ cái bàn chải xuống để cạnh đùi mà nhìn Phan bò:

– Đại ca, em đau lắm không chịu được nữa đâu.

Phan bò thấy biểu hiện chần chừ của thằng đệ nó đã nghi nghi rồi. Giờ buông bỏ mà phán câu xanh rờn “đau lắm”, nó tức điên lên:

– Địt mẹ mày, mới có hai nhát đã hàng.

– Anh bảo em là chỉ cần nhát thôi thằng Dũng sẽ hàng mà, nó chơi 3 cái rồi mà em thấy nó có đau đâu. Ui ui ui.

Phan bò không làm gì được thằng đệ tử, nó bắt đầu thấy chùn chùn vì giờ đến lượt nó:

– Địt mẹ mày ra, để bố chơi thằng này.

Nói rồi nó đến chỗ Tít trâu giằng lấy cái bàn chải rồi ngồi ngay ngắn. Nó giơ tay lên cao chuẩn bị đâm xuống đùi phải của mình. Tay đã lên hết tầm với thì tự nhiên nó không muốn đâm xuống. Đúng là con người cũng như muôn loài khác thôi, bản năng bảo vệ thân thể mình, bản năng không muốn mình bị thương, bị đau đã làm giảm nhuệ khí của nó đi nhiều. Giờ đây, ngồi vào vị trí này, chuẩn bị xiên mình nó mới thấy giữa nói và làm khác nhau quá xa đi à, giữa nghĩ được và làm được sao mà nó không trùng nhau vậy.

Phan bò quay đầu một vòng nhìn vài chục con người đang hướng về nó, giây phút này là giây phút nó phải chứng tỏ bản lĩnh đại ca trong trại này. Nó không thể yếu đuối được. Nghĩ thế là nó mạnh dạn hơn. Và:

– “Phập”

– “Ai à”, Phan bò buột miệng kêu lên mặc dù không muốn để lộ cho người khác biết là nó cóng cóng.

– “Rút ra” tiếng Bác Sáu hô khi Phan bò luống cuống thế nào mà quên không rút bàn chải. Cũng bởi nó đang đau quá làm máu không kịp dồn lên não. Đau thực sự chứ không đùa đâu.

– “Á á á”, Phan bò rút ra và cái rút nó làm đau không khác gì lúc đâm vào. Lúc trổ vào chỉ là tích tắc rồi nhói nhói, nhưng lúc rút ra nó lâu hơn. Máu đầm đìa phòi ra ngoài, bác Sáu nhanh chóng dịt một hòn cầm máu vào cho nó. Rồi đón lấy bàn chải của nó giơ lên.

– Đúng luật! Tiếp.

Đến lượt mình Dũng nhìn thẳng cái mặt đang nhăn nhó của Phan bò, cậu giơ tay lên ngang đầu rồi chợt thả lỏng tay buông thõng xuống xuôi theo đùi. Mọi người ồ lên, đâu đó có tiếng:

– Tưởng thể nào.

– Hóa ra chỉ vậy.

– Chắc đau quá không chịu được.

– …

Phan bò thấy Dũng buông bỏ tay thì dãn cơ mặt, nó tưởng mình thắng rồi, phấn kích nó kêu lên:

– Hú hú hú, chịu thua rồi hả nhóc. Hú hú hú.

Dũng không thèm đáp lời nó, vẫn nhìn chằm chằm Phan bò rồi nói rõ to:

– Bác Sáu, luật chơi có cấm 1 lần được đâm nhiều nhát không?

Tiếng rì rầm bàn tán im bặt, X há hốc mồm nghĩ “định làm cái gì điên rồ nữa đây hả cái đồ trẻ con này”. Phan bò từ từ chuyển đổi nét mặt từ hân hoan sang ngưng trọng như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Nó ngoác cái miệng mình ra như để đớp thêm không khí:

– Thằng… Thằng… Điên này. Mày điên rồi à.

Nhưng bác Sáu thì chậm rãi phổ biến thêm luật:

– Được, người trước đâm bao nhiêu, người sau theo là được.

Nghe xong Dũng từ từ đưa bàn trải lên cao quá đầu, Dũng để thả trôi tư tưởng về với mẹ, cậu thấy mẹ và mình đang ở trên bãi biển Trà Cổ, dưới ánh trăng của biển cả, cậu thấy mình và mẹ hôn nhau, nụ hôn say đắm và nồng nàn, ở nơi đó mẹ đã nói rằng mẹ coi mình là vợ của Dũng, coi Dũng là chồng của mẹ. Rồi cũng tại đó, Dũng nhìn ra biển khơi tít tắp như nói với bố rằng mình sẽ thay bố làm chồng của mình, yêu thương, lo lắng, bảo vệ mẹ suốt cả cuộc đời. Sóng gió cuộc đời sẽ còn nhiều, còn dài, giờ phút này chỉ là nhỏ thôi, không vượt qua được sao về với mẹ đây.

– “Phập” – “Mẹ! ”

– “Phập” – “Mẹ! ”

– “Phập” – “Mẹ! ”

Mỗi một phát đâm là một tiếng “mẹ” phát lên trong họng Dũng. Không có tiếng kêu la của sự đau đớn. Liên tục ba phát đâm không ngừng nghỉ, phát nào phát đấy đều hết tầm tay kịch mốc. Phát cuối cùng Dũng rút ra rồi đưa cho bác Sáu bàn chải. Phản ứng nhanh khi bác vội vàng dịt ba vết đâm mới, cách 3 vết cũ rất gần, nhưng có nhanh đến mấy cũng không thể cầm hết máu thi nhau xối xả tuôi ra, nhỏ tong tong từ đùi Dũng xuống đất. Nhìn đùi Dũng giờ đây với 6 vết đâm mà trông như là tổ ong.

Vẫn cứng hàm, Dũng bình thản đến đáng sợ, chỉ có điều cậu không biết rằng mặt cậu đã tái dần đi, môi thâm thâm lại rồi.

Mọi người đều ú ớ đến kinh ngạc, đúng là đấu tù đã nghe nói đến rồi nhưng đấu kiểu Dũng dám chơi một phát 3 cái thì đây mới là lần đầu tiên, lại được tận mắt chứng kiến. X thì sao nhỉ? Cô run run bàn chân như đứng không vững báo hại phải vịn chặt vào cô Ba đang đứng bên cạnh. Cái đâm thứ nhất cô nhìn, còn 2 cái sau thì đã nhắm tịt mắt vào rồi, chỉ có tiếng “sụt” “sụt” là cô vẫn nghe thấy và đó là thứ âm thanh còn ám ảnh X suốt cả cuộc đời còn lại.

– Đúng luật! Tiếp.

Tiếng bác Sáu như phá vỡ không gian đông cứng như thủy tinh trong gian phòng này. Phan bò còn chưa tin vào điều mình vừa chứng kiến. Lậy cha lậy mẹ, vừa đâm 1 phát mà suýt đái ra quần rồi, nay chơi liền ba phát thì sao hả cha hả mẹ. Người ta gọi nó là Phan bò vì người nó to như con bò chứ không phải vì gan nó to như gan bò. Tiếng ông Sáu vừa vang lên giống như tiếng của cán bộ gọi tử tù ra trường bắn. Nó run thực sự, mọi người nhìn thấy rõ tay nó rung rung, khuôn mặt tái mét chắc giờ này cắt không ra máu thật chứ không phải là ví von nữa.

Nhưng rồi nó vẫn đưa lên, nhiệm vụ của nó phải xiên đủ 3 phát vào đùi. Lên cao hết tầm là lúc lý trí và cả con tim Phan bò bị đánh gục. Phan bò không thắng nổi nỗi sợ hãi mà vứt bản chải ra giữa sàn xi măng. Nó than trời:

– Thằng này điên rồi.

Bác Sáu chỉ chờ có thế, bác biết Dũng đã thắng khi kèo thêm luật chơi:

– Dũng thắng!

Mọi người rầm rầm vỗ tay, sự thán phục của những tù nhân mà trước đó không ít là những tay anh chị, những tay đâm thuê chém mướn. Họ thực sự nể một thiếu niên mới 17 tuổi mà đã gan lì đến đáng sợ.

Đâu đó nhiều tiếng vang lên:

– Lì thật.

– Tao chưa thấy thằng nào lì như thằng này.

– Đúng rồi. Gọi nó là DŨNG LÌ đi.

Duy chỉ có X là vẫn nhìn chăm chú vào Dũng, cô không hiểu sao chính mình đang cảm thấy đau, cô đau lắm khi chứng kiến cái đùi máu với lỗ chỗ vết thương của Dũng. Trái tim cô mách bảo rằng đây chính là người mã sẵn sàng đổ máu để bảo vệ mình, người ta tốt với mình vậy, rồi mình sao với người ta đây? Rồi X thấy mặt Dũng tái dần đi, đôi mắt chớp chớp như cố lấy lại thăng bằng, Dũng mất máu quá nhiều và rồi lịm dần đi. Giây phút cuối cùng Dũng thấy trước khi ngất là chị X đang lao đến mình với nét mặt lo âu.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199