Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 96
Phần 96

Những ngày tháng cuối cùng Dũng ở trại là những ngày cậu bồn chồn nôn nao khó tả, vậy là cậu sắp được trở lại với cuộc sống bình thường như bao người khác, vậy là cậu sắp được trở về bên vòng tay yêu thương của mẹ Loan, lại được mẹ chăm sóc, lại được chăm sóc và bảo vệ mẹ rồi. Với mới kiến thức thu lượm được ở nơi đây, với những kỹ năng mà bác Sáu truyền thụ, Dũng tự tin có thể bươn chải được với cuộc sống, tự tin đứng trước thiên hạ mà bảo vệ mẹ mình, bảo vệ những người mà cậu yêu thương và bảo vệ cả chính bản thân mình nữa.

Sắp ra trại nhưng cậu không hề lơ là việc học, trau rồi thêm được chút nào là quý chút ấy.

Cũng sắp đến hồi chia tay, một lần sau khi kết thúc buổi học thực hành đối kháng, hai bác cháu ngồi nghỉ mệt, Dũng hỏi:

– Bác này, khoảng tháng nữa là cháu ra trại rồi. Bác còn ở lại đây bao lâu?

– Cháu quên rồi à, án của bác là chung thân.

– Vâng, cháu cũng chẳng biết nói gì cả bác ạ, nhưng cháu và chị X rất cảm ơn bác đã không quản vất vả dậy chị em cháu.

– Mọi thứ là nhân duyên cả thôi cháu ạ, bác cũng vui vì những gì mình biết không bị chôn vùi vĩnh viễn nơi đây.

– Có một chuyện cháu vẫn cứ thắc mắc không biết có nên hỏi bác không?

– Chuyện gì?

– Bác là ai?

Bác Sáu trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Nếu có duyên, nhất định tự cháu sẽ biết bác là ai, nếu không có duyên cháu không bao giờ biết được. Vậy nên đừng cố hỏi bác, bác muốn nói thì đã nói cho cháu biết lâu rồi.

– Vậy à, bác bí ẩn quá.

– Cháu ạ, sau này ra ngoài đời cháu nên càng giấu mình càng tốt. Mình hiểu rõ người ta nhưng để cho người ta biết quá rõ về mình, lợi bất cập hại.

– Vâng ạ.

– Bác muốn tặng cháu một thứ để kỷ niệm mối nhân duyên giữa bác cháu ta. Không biết cháu có dám nhận không?

– Trời bác, quà tặng thì có gì mà dám hay không dám chứ.

– Quà này đặc biệt khác với những quà khác.

– Quà gì vậy bác.

– Một hình săm trên lưng.

– Bác biết săm?

– Không chỉ là biết đâu.

– Thú thực với bác là cháu không muốn hình săm gì trên người, nếu muốn thì cháu đã săm từ những ngày đầu vào đây rồi. Anh em phạm nhân có ai là không săm cái gì đó đâu.

– Bác biết mà, thế mới hỏi là có dám nhận quà bác tặng không.

Dũng đắn đo suy nghĩ mông lung, ân tình của bác quả cũng là rất lớn đối với mình, một hình săm trên người cũng là một kỷ niệm quãng đường đời của mình nơi đây. Đáng quên nhưng cũng đáng nhớ, bởi quá khứ là cái không ai có thể chối bỏ được. Mình đã từng ở tù, điều đó muốn quên không nổi, muốn xóa không xong. Thôi chi bằng, đánh dấu quãng đời này bằng một hình săm để nhắc nhở mình trong cuộc sống sau này vậy. Dũng trả lời bác:

– Vâng, cháu cảm ơn bác. Cháu nhận món quà này. Nhưng bác ơi, bác săm chỗ nào đấy đừng lộ ra ngoài là được.

– Ha ha ha, yên tâm. Sau lưng mà. Mặc áo không ai biết cháu có hình săm đâu.

– Vâng.

Rồi 1 tuần liền liên tục Dũng trở thành giá vẽ cho bác Sáu. Từng nét bút, từng nét chấm mực điêu luyện, tuyệt mĩ được bác Sáu trổ tài lên lưng của Dũng. Cuối cùng, hình một con hổ oai hùng, một chúa sơn lâm gầm thét giữa núi rừng bạt ngàn phủ kín tấm lưng trần lực lưỡng của Dũng. Phải nói nếu ai nhìn vào bức hình săm này sẽ không khỏi giật mình mà nhụt chí trước sự oai nghiêm, hùng dũng và oai phong của nó.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199