Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 92
Phần 92

Vẫn không quay đầu lại cũng không bước tiếp nữa. Dũng thấy vậy thì hối:

– Chị thay băng cho em đi, máu vẫn rỉ ra làm em đau lắm.

– Nhưng…

– Ô kìa chị, bác sĩ thì mấy chuyện đó quan trọng gì, người em có chỗ nào mà chị chưa nhìn đâu.

– Ai bảo cậu thế?

– Thế hôm nhập trại bị đánh máu me be bét thì ai thay quần áo cho em. Không lẽ bọn Tú lé nó thay cho em à?

X ngó tìm một cái lỗ nào dưới đất để chui nhưng nền đá hoa phòng y tế kín như bưng không có lỗ nào. Cô ngượng quá trời, bí mật này cô định sống để bụng, chết mang theo dạ nhưng ai ngờ đâu ông trời không thương, Dũng biết rồi. Cô giãy đành đạch:

– Vớ vẩn, vớ vẩn, vớ vẩn! Không nói nữa.

Thời gian đùa đã hết, Dũng thấy như vậy cũng là vừa đủ, không nên ép người ta quá đáng. Các cụ bảo cái gì ấy nhỉ, con giun xéo mãi cũng quằn. Không khéo chị điên lên chị cầm dao mổ xẻo mất thì lấy gì lúc ra tù làm quà cho mẹ đây. Nghĩ vậy nên cậu trở lại với giọng nói ôn tồn, nghiêm nghị thường thấy lúc phải đấu trí:

– Thôi, em không đùa nữa đâu. Em có mặc quần đùi, cả quần sịp nữa. Chị thay băng giúp em.

X chưa tin lắm đâu nhưng thấy Dũng đổi giọng nên cũng ngờ ngợ rằng vừa nãy chỉ là đùa. Cô đưa cả hai bàn tay lên che mắt nhưng các ngón thì xòe ra trông rất buồn cười. Từ từ quay đầu lại. Ồ, Dũng đúng như lời nói là có mặc quần đùi. Cô thất vọng! Nhưng không thể hiện ra mặt điều đó:

– Lần sau cấm đùa kiểu đấy.

Nói rồi X tiến về phía bàn đựng dụng cụ y tế, cô lấy bông, băng, thuốc đỏ ra để làm công việc lau rửa vết thương, thay băng cho Dũng. Đến gần Dũng cô đặt khay đồ sang bên cạnh rồi nói:

– Nằm im để tôi làm việc.

Nói ra miệng xong là X nghĩ thầm trong đầu: “Chết với bà, dám trêu bà à”

– “A aaaaaaaaa, đau quá”, Dũng kêu lên vì đau nhói ở đùi. Thì ra là chị X đang trả thù bằng những động tác hết sức y tế. Người ta gọi là gỡ bông băng, thì chị giật bông băng.

– “Ui cha, mẹ ơi đau quá”, người gọi là lau vết thương, thì chị chùi vết thương.

– “Chị nhẹ thôi, đau quá chị ơi”, người ta gọi là rắc thuốc, thì chị sát thuốc.

– “Hix hix hix, bố ơi, không mẹ ơi, bố làm gì còn mà gọi. AAAA”, người ta gọi là băng lại vết thương, chị thì siết lại vết thương.

Nếu ai mà vô tình đi ngang qua phòng y tế giờ này, tôi cược 10 ăn 1 với các bạn rằng người ta sẽ tưởng bên trong đang là một cuộc tra tấn vô cùng kinh khủng theo đúng kiểu trung cổ. Những tiếng la, tiếng thét, tiếng kêu, tiếng gọi cha gọi mẹ, gọi ông bà tổ tiên liên tục phát ra từ kẻ bị tra tấn.

Lấy kéo cắt cái “phựt” đoạn dây gạc đùi, xong chị vứt đến “choang” một cái vào khay đựng đồ, Dũng đang nhắm tịt mắt lại nên không nhìn thấy khuôn mặt của chị X lúc này, chị ta cười tươi như Liên Xô được mùa lúa mạch, như nông dân miền tây thắng mùa dưa hấu, như xe ôm vớ được khách sộp, như cave gặp khách yếu sinh lý, như Ý vô địch worldcup, như đúp lại được lên lớp, như…

– “Xong! ”, X rảo hoánh cái miệng khi vừa làm xong công việc của một bác sĩ, đúng là lương y như từ mẫu.

Dũng hé mở mắt nhìn cái đùi của mình, hôm nọ thì nhìn trắng đẹp thế mà giờ đây nhìn cái đùi mình cậu tưởng như một cái nghĩa địa. Cậu tức lắm nhưng không làm được, rõ là biết chị đang trả thù đây mà:

– Chị ơi, em làm gì chị mà chị nỡ đối xử với em như thế.

– Như thế là như thế nào, có gì mà kêu như lợn cắt tiết. Tôi không biết người ta gọi cậu là Dũng lì vì lí do gì? Có thay băng thôi mà cứ làm như là người ta đang mổ sống không bằng.

– Chị nên đi học bác sĩ thú y.

– “Ý là sao? ”, Đến lượt X ngây ngô.

– Chị phải băng bó cho trâu, cho bò, cho voi, cho hà mã thì nó mới không đau. Chị vừa băng bó cho người đấy chị biết không? Em là người.

Dũng điên tiết lắm rồi. Còn X thì sao nhỉ, cô chưa bao giờ cảm thấy vui như bây giờ. La là lá la, la là lá la.

– Lần sau thì đừng hòng tôi làm cho nữa biết chưa. Bảo người khác làm cho. Đây đi băng cho bò.

Không thể làm gì được chị để trả thù vụ này, quân tử 100 năm trả thù chưa muộn, Dũng nghĩ vậy nên ngậm cục đường làm ngọt mà dịu giọng đi chuyển chủ đề chính ngày hôm nay:

– Chị, thôi không nói về chuyện này nữa. Em có chuyện nghiêm túc muốn bàn với chị đây.

Lần này thấy ánh mắt của Dũng, thấy nét mặt khuôn hình Dũng là X biết cậu đang định nói chuyện thực sự rồi. Cô cũng không còn cười thầm trong lòng nữa mà nghiêm túc lắng nghe:

– Có chuyện gì?

– Em muốn chị cùng em học võ.

X quá ngạc nhiên vì đề nghị bất ngờ này của Dũng. Cô đăm chiêu:

– Tại sao?

– Em muốn chị phải tự bảo vệ được chính bản thân mình. Em cũng thế, em cũng cần phải có năng lực để bảo vệ được những người mình thương yêu, rồi tự bảo vệ được mình. Mấy chuyện lần trước chị biết đấy, em bị người ta hành hết lần này đến lần khác. Cũng chính vì không có chút võ thuật nào mà em phải vào đây. Chị cũng vậy.

Dũng nói một lèo, X chỉ việc lắng nghe mà suy ngẫm. Càng ngẫm càng thấy đúng.

– Ai dậy?

– Bác Sáu, em nhờ bác ấy rồi, bác ấy sẽ dậy cho cả hai chị em mình cùng một lúc. Em quyết định rồi, chị em sẽ cùng học.

– Ơ hay, cậu quyết định cả phần của tôi.

– Ý em không phải vậy, nhưng…

– “Tôi đồng ý”, X thắc mắc vậy thôi nhưng trong lòng cô lại vui một cách kỳ lạ, chàng trai này đã quyết luôn chuyện của mình, chứng tỏ trong lòng chàng ấy có nghĩ đến mình. Đời con gái để người đàn ông nào đó quyết định cũng đâu có sao, chính mình còn muốn nữa cơ mà. Đó là tâm lý lệ thuộc.

Dũng bất ngờ vì chị đã đồng ý ngay mà cậu không cần nài ép gì.

– Ha ha ha, vậy là chị đồng ý rồi nhé. Em mừng lắm, vui lắm chị ạ.

X cũng gỡ bỏ nét mặt lạnh tanh xuống mà hơi hơi mỉm cười, cô vui lây với niềm vui của Dũng, cô vui vì người mình thích vui, cô buồn vì người mình thích buồn, cô đau vì người mình thích đau, cô hạnh phúc vì người mình thích hạnh phúc. Đơn giản với X chỉ có vậy thôi. Triết lí này sẽ theo cô suốt cả cuộc đời đấy các bạn ạ! Hạnh phúc – khổ đau, buồn – vui, nước mắt – nụ cười của cô sau này đều từ Dũng mà ra.

Dũng ra về mà quên mất hỏi chị về cái bàn chải đánh răng đã bị vót nhọn 1 đầu.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199