Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 144
Phần 144

Dũng gọi điện xong cũng là lúc X và Anh Xã đã thông báo xong. Đoàn xe đang lùi một cách gấp gáp nhất có thể. Mục tiêu là nhanh nhất ra được đường cái.

Dũng quay sang chị:

– Chị lấy đồ dưới gầm ghế ra. Em đoán chắc mục tiêu không phải là hàng.

X ngay lập tức rút bao tải đồ lúc nào cũng ở trên xe ra. Cô chọn cho mình 1 thanh kiếm và để sẵn cho Dũng 1 cái tuýp sắt. Vừa làm cô vừa hỏi:

– Vậy mục tiêu là gì?

– Bố.

X gật đầu, 2 chị em nói ít hiểu nhiều. Dũng vừa có ý nhắc chính là nhiệm vụ chính của 2 chị em chính là bảo vệ bố.

Vừa nói xong thì Dũng phải phanh xe, không thể lùi thêm nữa. Đã bị chặn hậu. Nhìn qua gương đã thấy loáng thoáng bóng người di chuyển, tiếng búa tạ đập cửa kính.

Đội Tốt cờ không phải dạng không biết chiến, rất nhanh cũng mở cửa xe xách đồ lao vào chiến đấu. Dũng và X không xuống xe bởi mục tiêu số 1 theo Dũng phán đoán đang ngồi sau lưng mình. Dũng chốt cửa xe ngồi im bên trong, có một phương án khác nảy nhanh trong đầu Dũng là phi xe chạy thẳng nhưng nghĩ kĩ lại thì đó là phương án tốt, thứ nhất làm như vậy thành ra đơn phương độc mã chiến đấu, thứ hai anh em sẽ nhụt chí ngay lập tức khi xe dẫn đoàn bỏ chạy. Vì vậy Dũng để yên quan sát tình hình, tuýp sắt đã để xuôi theo chân ga, vào tầm tay thuận.

– “Choang”, “choang”, “choang”, “choang”, bốn cửa kính 2 trước 2 sau bị một loại búa tạ nhọn đầu chuyên dụng phá kính đập gần như đồng thời. Mưa hắt vào bên trong, gió thổi mạnh.

Không thể cố thủ trong xe, 2 chị em nhanh chóng bật mạnh cửa phi ra ngoài, động tác mở cửa cực kỳ mạnh, dứt khoát chính là một đòn đầu tiên dẹp đối thủ sang một bên, mở đường cho mình chui ra.

Ngay lập tức ra đòn khi đối thủ đằng trước chưa kịp đổi vũ khí từ búa sang dao. Dũng quật mạnh tuýp sắt ngắm cổ đối thủ giáng xuống. Bên kia, X đi trước bằng một nhát xông phi làm cho thằng ôn ngã xuống đất rồi nhanh chóng cô dùng kiếm đâm vào bụng nó, X cố tình tránh tim.

– “AAAAAAAAAAA”, tiếng Anh Xã kêu lên cũng là lúc Dũng sau khi hạ tên đằng trước thì ngay lập tức quay về phía sau, nơi một thằng vừa xỉa con dao dọc tiết lợn vào ngực Anh Xã.

– “Bốp, Hự”, Dũng quật liên tục 2 phát vào đầu thằng vừa đâm Anh Xã thì ở bên kia X cũng chém gật như lìa cánh tay một thằng cũng vừa rút tay kiếm ra khỏi xe.

– “Bố! ” Cả Dũng và X hét lên gần như đồng thời khi biết rằng bố ở trong xe đã lĩnh đủ 2 nhát đâm chí mạng, một nhát bằng dao chọc tiết, 1 nhát bằng kiếm.

Rất nhanh chóng như lúc đến, Dũng và X lao vào trong xe thì ở bên ngoài một toán người đến khênh mấy thằng vừa bị Dũng và X hạ đi mất. Đội bảo vệ xe hàng cũng vừa kịp chạy đuổi lên đến nơi nhưng những tên sát thủ đã lẫn vào bóng đêm không còn nhìn thấy gì nữa, Dũng khoát tay không đuổi theo. Giờ chuyện quan trọng nhất chính là cứu bố, ông đang rất yếu, máu chảy rất nhiều.

Dũng hạ lệnh cho mấy anh em bảo vệ:

– Giờ lùi xe nhanh nhất có thể để ra đường cái. Các anh tìm nơi ẩn nấp rồi ở đó canh hàng chờ lệnh mới. Tôi phải đưa bố tôi đi cấp cứu ngay lập tức.

Để chị đang sơ cứu cho bố phía đằng sau xe, Dũng phi lên ghế lái lùi xe ra đường cái. Phải đến 5 phút sau xe mới ra đường cái. Dũng bỏ lại đoàn xe phóng như bay theo hướng Hạ Long, mặc kệ trời mưa, mặc kệ trời gió, mặc kệ đường đèo. Dũng căng như dây đàn phóng với tốc độ hơn 100 km/h.

Hơn 1 giờ sau thì Dũng cũng đến được bệnh viện tỉnh Quảng Ninh tại thành phố Hạ Long. Ở đây cách Hải Phòng chỉ mấy chục km nữa thôi.

Phòng cấp cứu. Các bác sĩ ngay lập tức đưa Anh Xã vào phòng phẫu thuật.

Ở bên ngoài. Ướt như chuột lột là 2 chị em. Tiếng điện thoại Dũng reo, là Thiệp béo:

Dũng: Alo.

Thiệp béo: Hưng râu đã mất tích, cả nhà không ai có nhà. Hai bà chủ vẫn an toàn, có người của tôi bảo vệ. Kho hàng không có động tĩnh gì. Ở đấy xảy ra chuyện gì à?

Dũng: Bố tôi bị đâm rồi. Giờ anh ngay lập tức đưa 2 mẹ tôi đến bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ninh ở TP Hạ Long. Đừng nói cho bà biết chuyện gì. Tôi sẽ điện về cho mẹ tôi.

Thiệp béo: Được. Tôi làm luôn.

Nói rồi Dũng cúp máy và bấm luôn số mẹ Trúc.

Loan và Trúc cả đêm không ngủ mặc dù giờ này đã là 3 giờ sáng. Anh Xã vừa điện thoại về bảo khóa cửa, linh tính của người vợ báo cho cô biết có chuyện gì đó chẳng lành, cả hai chị em bồn chồn lo lắng mà không dám gọi điện thoại lại. Bỗng có tiếng chuông điện thoại, là số của Dũng:

Trúc: Alo, con à.

Dũng: Hai mẹ không làm sao chứ?

Trúc: Uh con, có chuyện gì vậy, mẹ thấy lo lo sao ấy.

Dũng: Mẹ, giờ con bảo Thiệp béo đưa 2 mẹ đến bệnh viện Hạ Long. Hai mẹ cứ đi theo Thiệp béo.

Trúc: Chuyện gì vậy con, ai bị làm sao à?

Dũng: Bố, nhưng mẹ đừng lo, không có gì đâu. Mẹ cứ nghe con đi, đến nơi con giải thích.

Trúc: Uh, uh.

Nhưng Trúc lòng như lửa đốt.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199