Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 175
Phần 175

Đúng lúc đó thì chiếc Fotuner xé gió có mặt ở chân cầu phía thành phố. Tốt cờ quan sát tình hình trên cầu và nhận định Dũng lì đang bị quây ở giữa cầu. Nhưng phía trước còn vật cản chính là mấy chục chiếc xe máy dựng hàng ngang chắn toàn bộ mặt ngang của cầu. Tốt cờ không ngại trường hợp này, không phải là gặp lần đầu và kỹ năng phá vòng vây bằng chiếc xe này hắn đã làm không dưới 1 lần.

Chiếc Fortuner được độ cản trước bằng bằng thép đặc chủng, chạy máy dầu được Tốt cờ gài cầu chậm gầm rú lao thẳng lên cầu. Lúc gần đến điểm va chạm là hàng xe máy, hắn đánh lái rồi bẻ ngoặt lái ngược lại đi hình chữ Z. Và thế là đám xe máy dạt sang hai bên nhường chỗ cho chiếc xe oto.

Đỗ xe “Kít” một cái cách vị trí đám đông chỉ chừng có 5 mét. Quân ma hai tay hai kiếm Nhật nhanh chóng phi xuống xông vào chính giữa đám đông. Theo sau là Tốt cờ, Phương sắt cũng kẻ thì kiếm, kẻ thì đao, duy chỉ có Đồng Phang là tay không mà thôi. Cả nhóm chạy sộc thẳng vào chính giữa.

4 Hổ tướng của Dũng lì đi đến đâu là cả đám quân gầm rú la hét vì bị chém trọng thương, Quân ma đẫn đầu đoàn múa kiếm đến nhìn còn hoa hết cả mắt. Và rồi một vài cánh tay rời hẳn thân người lăn lông lốc xuống đấy. Máu chảy bắn tua tóe.

Chỉ có tiếng thét của những kẻ không may.

Vào đến đoạn lan can cầu nơi có Dũng thì cũng phải đến 3 chục thằng rời cuộc chiến. 4 Người nhìn thấy Dũng thì như không còn tin vào mắt mình nữa. Toàn thân Dũng là một mầu đỏ của máu không biết là của ai. Một cánh tay Dũng đã buông thõng không còn sức chiến đấu, một chân hình như cũng bị chém bê bết khi Dũng không thể di chuyển. Dũng mặc cái áo phao ấy vậy mà nhìn như một cái giẻ rách khoác lên người với tua tủa vết chém ngang dọc.

Bên cạnh là gần 2 chục thằng đang nằm co quắp ôm vết thương.

Đồng Phang vừa chạm được vào người Dũng cũng là lúc Dũng ngất lịm, cả thân người mềm nhũn như tầu lá chuối héo, Dũng đổ gục trên lưng Đồng Phang.

Bọc bên ngoài là Quân ma, Tốt cờ và Phương sắt. Quân ma hô to:

– CÓ QUÂN MA Ở ĐÂY. THẰNG NÀO MUỐN CHẾT THÌ VÀO MỘT LÚC ĐI. VÀO ĐÂY!

Cả bọn chùn chân vì nghe danh Quân ma, lũ chim sắt chỉ quen chém người này vẫn lấy Quân ma là thần tượng.

Thấy đám lính có phần chùn thì Hà điên bước lên đầu đám người bắt lời:

– Ma với chả mãnh. Giết hết bọn này cho tao.

Vừa nói dứt câu thì Quân ma không để ai kịp nhìn thấy gì, nhanh như một tia chớp hắn tiến đủ 3 bước đồng thời múa lên một đường kiếm trông đẹp mắt vô cùng. Hết đường kiếm quay trở lại vị trí ban đầu thì mọi người mới nhìn khuôn mặt của Hà điên. Ả còn chưa kịp phản ứng bất cứ điều gì. Tự nhiên thấy mát mát mặt, cho tay lên sờ và đưa xuống nhìn thì mới phát hiện ra mình vừa bị một đường kiếm rạch một đường chéo.

Lúc này mụ mới rú lên:

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAA. Thằng chó!

Mụ kêu lên không phải là sợ sẹo, vì mặt mụ đâu thiếu sẹo. Mụ kêu lên là vì đau.

Đúng lúc này thì tiếng hô của quân mình từ phía đầu cầu vang lên. Thì ra là quân của Thiệp béo vừa kịp đến nơi, dẫn đầu là Thiệp béo đang giơ cao đôi búa như Trương Phi xông trận, cạnh bên hắn là một người bịt mặt mà không khó để anh em nhận ra là Lương sẹo, còn có cả X nữa, cô như một con chuột đi mưa khi ướt từ đầu tới chân. Vừa rơi xuống nước là cô bơi ngay vào bờ mà không nghe theo lời Dũng bơi xa tìm chỗ an toàn mới cập bờ. Cô men theo chân cầu lên định chiến cùng Dũng tiếp thì gặp đội của Thiệp béo và hội quân cùng nhau xông lên.

Khí thế hừng hực.

Hai bên lao vào nhau, chém chém, đâm đâm, sọc sọc, xiên xiên một lúc thì Hà điên và Hải chém hô đội của mình rút vì thấy giờ đã không còn ngang sức nữa rồi. Chiến tiếp thì chết hết cả quân lẫn tướng. Vậy là cả đám bỏ xe chạy về phía bên kia cầu, hướng Đồ Sơn.

Quân ma lệnh không cho anh em đuổi theo. Giờ quan trọng nhất vẫn là Dũng lì, không biết còn sống hay đã chết.

X thì không còn sức mà đánh nhau nữa, cô để mặc cho đôi bên hỗn chiến mà chạy về phía Đồng phang, trên lưng hắn là cái đồ độc ác kia.

X đặt tay lên cổ Dũng rồi hô:

– Còn sống. Mau đi cấp cứu.

Tốt cờ nhanh chóng lại phía oto nổ máy, Đồng phang cõng Dũng chạy như bay về phía oto. X và Quân ma cũng lên xe theo. Trước khi đi, Quân ma chỉ đạo thêm:

– Lương sẹo lặn ngay. Phương sắt mang đội của mình về nhà bảo vệ. Tất cả lực lượng còn lại tập trung tại bệnh viện bảo vệ Dũng lì. Phòng trường hợp truy sát.

– Rõ.

Chiếc xe lại một lần nữa chạy như ma đuổi, thẳng hướng bệnh viện Đa Khoa thành phố.

Cả đám đến rồi đi mà không chào cây cầu Rào lấy 1 lời, chỉ bỏ lại máu và rất nhiều chiếc xe máy vô chủ.

3 Ngày sau.

Dũng mơ màng tỉnh dậy vì thấy bàn tay mình ươn ướt, nằng nặng. Cậu cố gắng hết sức mở mắt ra thì nhìn thấy cái đầu quen thuộc của chị. Chị ngả đầu vào bàn tay Dũng, nhớ lại giờ phút sinh tử trên cầu Rào, chị khóc, nước mắt của chị chảy vào lòng bàn tay Dũng làm cậu tỉnh lại.

– Ê, mít ướt!

X giật mình, cô quệt dòng nước mắt còn đang lăn dài trên má nhìn tên đáng ghét kia. Một tay X cũng quấn băng trắng xóa, một vết chém ở vai và 1 vết chém ở bắp tay làm cô cũng là bệnh nhân ở viện này. Hai chị em mặc đồng phục bệnh nhân lại nhớ đến đồng phục phạm nhân, nhìn nó hao hao nhau.

– Hix hix, tỉnh rồi à? Hu hu hu. Đồ độc ác. Hu hu hu.

X òa khóc nức nở. Cảm giác chết còn dễ chịu hơn cái giây phút cô bị quẳng từ trên cầu xuống.

Dũng biết chị đang trách mình, cậu cố gắng với lấy bàn tay chị rồi lần mò lên má chị vuốt những dòng nước mắt của chị.

– Em xin lỗi.

X vẫn không nín nổi:

– Hu hu hu. Đồ độc ác.

Dũng dỗ dành:

– Thôi nín đi, ngoan, em thương. Nín đi mà.

– “Hức hức hức”, X nấc nghẹn, cô đã xuýt mất người đàn ông của đời mình.

Đến đây thì có tiếng hắng giọng cắt ngang:

– E hèm! Mùi mẫn quá. Làm tôi cũng phát khóc rồi này.

Dũng ngoảnh ra cửa thì sửng sốt:

– Mai, sao cậu lại ở đây?

Mai trong chiếc áo trắng blue, mái tóc dài được cô búi gọn gàng, trên cổ cô là cái ông nghe của bác sĩ.

– Tớ thực tập ở đây, sắp làm bác sĩ rồi đấy. Mà chị X, ai cho chị suốt ngày sang đây. Chị cũng là bệnh nhân đấy.

X quệt nốt dòng nước mắt còn sót lại rồi lúi húi định bước ra cửa về phòng bệnh của mình thì Dũng gọi lại:

– Chị, vết thương của chị thế nào?

Mai trả lời thay:

– Chị ấy chỉ bị phần mềm thôi. Không vấn đề gì?

Dũng hỏi thêm:

– Anh em mình có ai bị thương không chị?

Lần này thì X trả lời:

– Không ai cả.

Dũng không thấy Quân ma đâu thì hỏi:

– Chị, anh Quân đâu, em có chuyện muốn bàn với anh ấy.

X ấp a ấp úng không trả lời Dũng:

– Anh Quân, anh ấy… Anh ấy…

Dũng hối:

– Chị, xảy ra chuyện gì? Anh Quân anh ấy làm sao?

Biết không thể giấu Dũng, mặc dù Quân ma có căn dặn không để Dũng biết. Nhưng X không nói dối Dũng bao giờ. Cô đành nói ra:

– Anh ấy đang đi tìm chị Thủy và hai bé Thủy Diễm, Quang Trung rồi.

Dũng nghe như sét đánh ngang tai, cậu cố gượng dậy nhưng không nổi vì quá đau:

– Aaaaaaa, ai bắt gia đình anh Quân hả chị?

– Sang cụt cho người bắt ngay đêm ở cầu Rào rồi.

Dũng đập mạnh tay xuống giường làm cho dây truyền nước bật tung ra:

– Sang Cụt, lão già chết tiệt này!

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199