1 Năm sau.
Đang nằm thiu thiu ngủ trưa dưới tầng 1 trên cái ghế bành, thì chú Khang ra mở cửa đón 1 người mà Dũng chẳng cần nhìn cũng biết là ai, Anh Thư. Dũng đã quá chán và mệt mỏi với cô em gái này rồi. Cả năm vừa qua cô bé Anh Thư hầu như ngày nào cũng bắt Dũng kể lại chuyện về đời mình. Dũng tự hỏi là không biết mình nhận em gái có đúng nữa hay không?
Vẫn nhắm hờ đôi mắt, Dũng nói:
– Lại đến nữa à. Anh kể hết cho cô rồi còn gì, làm gì còn nữa mà kể.
Anh Thư nhí nhảnh, trên tay cô ôm hai tập giấy dầy cộp:
– Hi hi hi, hôm nay không phải bắt anh kể chuyện nữa, xong rồi. Đây anh xem.
Dũng mở mắt ra thì nhìn thấy một tập truyện ở phía trên, tiêu đề của nó là: “Cu Dũng”. Anh Thư khoe:
– Em đến tặng anh chị truyện “Cu Dũng” này, chuyện kể về cuộc đời anh đấy, đây chính là truyện làm đề tài em tốt nghiệp đấy. Được 9 điểm hẳn hoi.
Dũng giờ đã hiểu, chuyện Anh Thư đòi mình kể chuyện để viết truyện là thật, nhưng cậu cũng sững người:
– Này này, cô có lược bỏ những thứ linh tinh để viết truyện không đấy.
Anh Thư nghiêm trang trong đôi kính cận:
– Có chứ, kể hết thì làm sao mà nộp cho thầy cô giáo được.
Dũng phù một cái, thật là may mắn chứ chuyện cậu với mẹ mà cũng được viết ra cho người ta đọc thì biết chui vào đâu bây giờ. Nhưng chưa mừng được bao lâu thì Dũng lại chưng hửng vì Anh Thư nói tiếp:
– Còn chuyện thật thì em đăng lên mạng rồi.
Oạch!
Dũng hỏi dồn:
– Lên trang nào?
–
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website