Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 121
Phần 121

Dũng bình tĩnh năm bắt tình hình:

– Xe trước, xe sau đều là loại 7 chỗ, tối đa có 15 thằng. Đây chắc chắn không phải cướp huyện này. Chúng từ thành phố về, mục đích chắc chắn là truy sát anh em mình.

X thêm vào:

– Không có đường thoát, tôi để ý trước và sau vị trí xe mình chừng 300 m không có lỗi rẽ nào. Cách thoát duy nhất là bỏ xe lại, phi bộ vào ruộng lúa.

Thiệp béo nóng tiết:

– Địt mẹ nhà chúng nó, anh chị, việc đéo gì phải chạy, phang chết bỏ mẹ nhà chúng nó luôn. Em cân 10, anh chị cân 5 cho em. Đồ trên xe mình không thiếu.

Dũng bình tĩnh hơn:

– Tôi đang nghĩ tại sao chúng biết được ta ở đây thời điểm này, vị trí kho hàng là tối mật, chúng ta đi không nhiều người biết. Zich ở kho hàng thì chắc là không phải vì ta ăn tối ở đây không ai biết.

X đội lại cái mũ lưỡi trai lên đầu, vừa nãy ngồi trong xe cô bỏ ra để cho gió làm bay hương thơm từ tóc mà cô mới gội sáng nay lúc đi tập về, cô muốn cái anh chàng ngồi cạnh ngửi được gì thì ngửi. X tham mưu thêm:

– Chúng đông ta ít, nếu xé lẻ chạy ra đồng chưa phải là cách hay, ruộng lúa kỳ này rất nhiều nước vì đang kỳ đơm đòng.

Dũng chốt:

– Chạy ra đồng là phương án cuối cùng, nếu chạy lần này có thoát cũng không tránh được lần sau. Tôi muốn xem ai đứng sau vụ này. Thiệp béo và chị chiến đằng sau, tôi chiến đằng trước, không được để tách rời đội hình. Lấy đồ ra đi. Cố gắng không giết. Cố thủ trong xe chỉ tổ làm hỏng xe.

Thiệp béo rút một bao tải dưới gầm ghế phụ ra. Trong đó có có 5 thanh kiếm dài độ 50cm, 1 rìu, 1 búa tạ, 3 phớ, 1 tuýp.

Thiệp béo ngồi ghế trước mở cửa xe bước xuống đầu tiên. Dũng và X ngồi hàng ghế sau, trước khi mở cửa bước xuống, Dũng ghé sát tai chị nói nhỏ như không để Thiệp béo nghe thấy:

– Chị, cẩn thẩn!

Nói rồi Dũng nhìn nhanh vào đôi mắt chị, ánh đèn nhỏ trong xe cũng đủ Dũng nhìn thấy đôi mắt chị nhìn lại mình, trong đôi mắt đó không có chút gì của sự sợ hãi. Đây là trận thực chiến đầu tiên của hai chị em. Chị vẫn không nói gì.

3 Người mở cửa bước xuống xe. Dũng đá tuýp sắt vào chân bánh xe trước, cậu tay không. X dùng 1 thanh kiếm. Thiệp béo dùng phớ, vũ khí sở trường của hắn.

Ổn định đội hình cũng là lúc 2 đoàn người 1 trước 1 sau đi lững thững đi bộ đến tới nơi, ánh trăng vẫn mờ mờ ảo ảo, hàng phi lao vẫn xào xào xạc xạc như đang cổ vũ cho trận đánh chuẩn bị diễn ra.

Dũng mở lời trước:

– Các anh là ai, sao chắn đường chúng tôi.

Dũng đảo mắt trước sau nắm bắt tình hình, đúng như dự đoán, khoảng 15 thằng chia đều 2 đội trước và sau. Thằng nào cũng lăm lăm vũ khí đao, kiếm, phớ, tuýp đủ cả. Tuy nhiên nhìn tay cầm thì không có hàng nóng, có giắt lưng không thì không biết.

Một tên chắc là cầm đầu, vỗ vỗ chuôi kiếm vào lòng bàn tay mình, giọng rất tự tin:

– Cướp.

Dũng thăm dò:

– Muốn cướp gì? Có biết là đang cướp của ai không?

Đáp lại nhanh là câu của tên cầm đầu:

– Cướp mạng.

Dũng cười to thị uy làm cho vài con cò đang núp dưới ruộng gần đó vỗ cánh bay đi:

– Ha ha ha ha! Cướp mạng, cướp mạng mà chỉ mang từng này thằng thôi à.

Tên cầm đầu không để Dũng thị uy, nó mà yếu sẽ làm nhụt khí anh em:

– Quá nhiều cho 2 đứa nhóc và 1 con lợn.

Thiệp béo nắm chặt cái chuôi phớ, nó đang điên tiết lắm rồi vì thằng cha kia không thù không oán mà dám ví nó như con lợn.

Dũng rắn mặt:

– Đã xác định chiến thì chúng mày phải xác định chết, đã báo nhà chưa? Tên người giết chúng mày là Dũng lì. Hôm nay đừng trách tao ác. Biết điều thì khai tên tuổi địa chỉ nhà ra đây để tao đưa xác về. Chúng mày sai lầm vì hôm nay đến đây hơn ít.

Vừa nói xong, Dũng không để tên cầm nói gì mà cúi xuống bánh xe nhanh nhanh chóng chóng nhặt tuýp sắt. X và Thiệp béo theo sắp xếp thì vòng ra phía sau xe Forutner chặn đội phía sau, việc quan trọng nhất là không để thằng nào lọt vào khoảng trống giữa Dũng và X.

Dũng không chạy mà tiến từng bước nhỏ một chắc nịch về phía đám đầu xe, một cái phất tay của tên cầm đầu là 3 thằng 3 kiếm phi lên trước.

– “Keng! Hự! Uỵch”, tiếng đầu tiên phát ra khi Dũng đưa tuýp lên đỡ phát chém đầu tiên. Động tác đỡ một tay cũng là lúc cậu áp sát và dùng tay còn lại đấm một phát cực mạnh theo thế boxing vào khoảng ức của đối thủ làm nó “hự” một phát rồi nằm bổ soài xuống đất.

Hai thằng kia chưa kịp phản ứng vì đòn thế diễn ra quá nhanh, đồng thời hai động tác liên hoàn là phòng thủ và tấn công. Nhưng đối với tên đầu tiên mọi chuyện diễn ra không đơn giản như thế, với Dũng, tấn công phải làm cho đối phương không thể hồi lại được, tránh phức tạp về sau. Nó ngã là Dũng dấn tới, cậu kẹp một cánh tay nó vào khoảng giữa hai chân rồi xoay người ngồi xuống, động tác này chính là để bẻ gãy gập tay đối thủ bằng chân, một động tác của võ cổ truyền Việt Nam, đặc biệt là Vivonam.

– “AAAAA”, tiếng kêu đau đớn vang lên.

Lúc khụy gối bẻ tay cũng chính là lúc cậu vung cái tuýp sắt quét một đường ngang cách mặt đất khoảng chừng 50cm, nhằm đầu gối 1 trong hai thằng vừa định lao vào tấn công Dũng.

– “Khực! ”, Động tác nhanh, chính xác vào khớp gối, cộng với lực theo phương ngang làm chệch luôn khớp gối của đối thủ. Những bài học về cơ thể người từ đó đưa lực tác động sao cho hiệu quả nhất ngày xưa được học nay mới có cơ hội thực hành. Bác Sáu bảo, nếu dùng tuýp mà vụt vào đùi, vào bắp chân chỉ làm cho nó đau thâm tím, vụt từ đằng sau khớp gối chỉ làm khụy chân, vùi từ trước ra sau thì chỉ làm tê, nhưng nếu vụt theo chiều ngang thì ngay lập tức làm chệch khớp gối, nếu mạnh có thể làm vỡ khớp.

Thằng ôn nhanh chóng ngã vật ra, tay kia buông kiếm mà ôm lấy đầu gối, nhưng chưa hết, một cú dậm chân thật mạnh khi Dũng từ thế ngồi chuyển thành thế đứng giội thẳng vào mặt làm máu mồm, máu mũi nó chảy ra lênh láng, nhanh tay đá thanh kiếm của nó xuống dưới mương cạnh đường. 2 Đối thủ coi như loại khỏi cuộc chiến.

Những thằng còn lại mắt tròn mắt dẹt nhìn hung thần đang chiến đấu, sự việc diễn ra chỉ tính bằng giây, còn chưa ai kịp nhìn rõ động tác, chưa ai kịp phân tích tình tình. Thằng thứ 3 thấy 2 đồng bạn bị hạ gục thảm thương như vậy thì chùn tay không dám xông lên, nhất là trong tay Dũng còn đang cầm cái tuýp dài đến gần 1 m.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199