Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 149
Phần 149

Mọi người nhốn nháo, chỉ có đội mấy anh em của Thiệp béo và Tốt cờ là yên lặng chưa động. Hưng râu biết thế càng manh động, phản ứng này của Thiệp Tốt nằm trong thỏa thuận.

Ngay lập tức cả đội thò tay ra sau lưng rút kiếm, nhưng cũng gần như ngay lập tức có tiếng thét lên, Quân ma đưa tay xuống gầm bàn rút ra 2 thanh kiếm Nhật rồi nhanh như một con sóc dậm chân lên bàn rơi xuống khoảng trống giữa bàn chủ tọa và quân của Hưng râu.

– Có Quân ma ở đây, thằng nào dám chiến giết không tha.

Là Dũng cố tình để Quân ma xuất hiện, khai báo danh tính thị uy. Dũng không muốn Quân ma sống đời ẩn dật nữa, có lợi về sau bởi mục đích sử dụng Quân ma như Dũng nói, không phải là để giết người.

Đám đệ tử Hưng râu nghe tên Quân ma cũng khựng lại. Tiếng tăm của Quân ma thì ai trong giới đều nghe đến tên cả, một đồn mười, mười đồn trăm, truyền tai thành ra có thêm mắm thêm muối nên hắn trở thành một huyền thoại trong giới giang hồ. Nghe thì ai cũng nghe, nhưng nhìn thì đúng là chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đám người khựng lại vì nghe thấy tên Quân ma và cũng là nhìn thấy vài đường kiếm Nhật sáng loáng mà Quân ma múa lúc bay trên không và thủ thế chiến đấu, cái mà chúng chỉ nhìn thấy trên phim.

Và đội của Phương sắt thì cũng gần như ngay lập tức, chỉ có chục mạng thôi nhưng mặt ai mặt nấy đều bình thản cứ như trận chiến này chỉ là trò chơi đánh trận giả lúc còn con nít, từ từ rút dao ra cầm trên tay rồi cạo cạo vào bàn tay kia, giống kiểu đồ tể chuẩn bị làm thịt lợn ấy.

Thấy đám đệ tử chùn không tiến lên xử Dũng thì Hưng râu quát:

– Chúng mày làm gì mà sợ, Quân ma là thằng nào, chúng mày biết mặt không? Nó mạo nhận đấy.

Như được kích thích, hai thằng có lẽ là sừng nhất tiến lên phía trước rồi đồng thời ngằm tim Quân ma xỉa kiếm.

– “ Vút, vút”, tiếng kiếm xé gió.

Mọi người còn chưa kịp nhìn thì đã thấy hai cánh tay rời khỏi người rơi xuống mặt đất, máu bắn ra xối xả như ống nước bị dò.

– “AAAAAAAAAAAAAA”, tiếng thét lên đau đớn.

Cả phòng mặt cắt không còn giọt máu bởi Quân ma ra tay quá nhanh, chỉ bằng một động tác như vũ công múa kiếm mà gần như đồng thời làm hai đối thủ đứt lìa cánh tay. Sự việc diễn ra không đầy 1 giây.

Hai thằng vừa bị chém còn chưa hết bàng hoàng chỉ còn kịp lấy tay kia dịt tay bị chém cho bớt chảy máu. Đám Phương sắt định nhảy vào chiến những thằng còn lại thì Quân ma giờ một kiếm lên báo hiệu dừng lại, rồi hắn nhìn vào những thằng kia và nói như kiểu con sói nói với thỏ:

– Giờ thì chúng mày biết mặt rồi đấy. Muốn chiến thì lên hết một lượt đi.

Quân ma nói xong nhưng không đứa nào dám động, cả đời giang hồ chứng kiến cảnh đâm chém, trực tiếp đâm chém nhiều rồi nhưng chưa bao giờ chúng thấy cảnh lìa tay một cách nhanh, gọn, dứt khoát như vậy, ai để ý kỹ mới thấy được đường kiếm. Và kẻ ra tay kia lại chính là Quân ma, một thần tượng của giới giang hồ trẻ tuổi, chúng đã xác định người này thật chính là Quân ma rồi. Chưa hết bàng hoàng thì Quân ma lại hét lên đánh đòn tâm lý:

– LÊN ĐI!

– “Choang, choang, choang… ” tiếng kiếm rơi xuống sàn nhà, cả bọn không ai bảo ai tự động vứt kiếm đầu hàng sau tiếng thét thách thức của Quân ma. Với Hưng râu mà nói thì cũng chả có gì là tình nghĩa, chỉ là mối quan hệ hợp đồng giữa tiền và việc. Chúng không dại vứt bỏ mạng sống của mình vì cái hợp đồng vô cảm ấy.

Chỉ có Hưng râu là đứng như trời chồng.

Quân ma lại nói như ra lệnh:

– Mau đưa hai thằng này đi viện không chết vì mất máu bây giờ.

Thế là cả bọn bế thằng kia đi, không quên nhặt theo hai cánh tay vẫn còn đang tứa máu nhìn đến ghê rợn.

Xong việc thì Quân ma lại trở về bàn và ngồi xuống như không có chuyện gì xảy ra.

Chỉ còn lại Hưng râu vẫn chưa đầu hàng, hắn còn một lẽ nữa vẫn chưa dùng đến. Liếc nhìn sang Thiệp béo và Tốt cờ, Hưng râu ra lệnh:

– Thiệp béo và Tốt cờ, hai đứa còn chờ gì nữa?

Thiệp béo và Tốt cờ thì bình thản đứng dậy, Thiệp không quen nói chuyện hoa mĩ, Tốt cờ đại diện nói:

– Ông tưởng ai cũng như ông à?

Hưng râu cứng họng:

– Chúng mày… Chúng mày… lừa tao.

Tốt cờ bình thản:

– Từ ngày tôi theo Anh Xã làm ăn, chưa bao giờ Anh Xã đối xử tệ bạc với tôi, với anh em tôi. Ông tưởng ông cho tôi 1/3 nghiệp đoàn mà đủ để tôi bán rẻ lương tâm à? Giá đó chưa đủ đâu, có cho tôi cả nghiệp đoàn này tôi cũng không bao giờ làm phản ông nghe rõ chưa. Chuyện ông bàn với tôi và Thiệp béo đều được chúng tôi thông báo cho cậu Dũng. Ông sai rồi nên đầu hàng để nhận lỗi đi.

Hết mọi lẽ, Hưng râu đã thua toàn diện.

– “Đầu hàng à, tao không có nghiệp đoàn thì thằng oắt này cũng không có, chết thì cùng chết”, Hưng râu chó cùng đứt giậu, hắt nhanh chóng thò tay vào túi quần rút khẩu súng ngắn quân dụng ra rồi chĩa thẳng về phía Dũng.

Súng được giơ lên đúng tầm thì gần như đồng thời 2 cái cốc thủy tinh với lực văng cực mạnh hướng đầu Hưng râu lao tới. 1 Cái cốc là từ phía Dũng, 1 cái cốc là từ phía X.

– “Đoàng”, tiếng súng nổ nhưng trượt mục tiêu bay lên trần nhà vì bị tác động.

Loại súng này nếu chưa gạt chốt an toàn chỉ bắn được 1 phát mặc dù đạn còn nhiều. Muốn bắn liên tiếp phải gạt chốt an toàn phía trên cò súng. Nhưng Hưng râu chưa kịp làm điều đó thì bị choáng váng vì cả hai cốc lao vào đầu.

Dũng cũng nhanh không kém Quân ma, việc Hưng râu dám mang súng và sẵn sàng nổ súng chỗ đông người như thế này đúng là nằm ngoài dự liệu. Khi thấy Hưng râu thò tay vào lưng quần, Dũng đứng ở xa không kịp tác động bằng tay chân mà chỉ kịp vớ cái cốc uống nước và ném về phía đối thủ, cùng một thầy nên X cũng có phản ứng tương tự.

Ném xong cốc là Dũng cũng giống như Quân ma phản ứng bằng cách lấy bàn làm chỗ dậm chân, phi nhanh về phía Hưng râu để hắn không kịp bắn phát thứ 2.

– “Hự, bộp, aaaaaaaaaaaaaa”, Dũng điên tiết ra đòn liên tục vào người Hưng râu. Và đòn nặng nhất mà cậu từng sử dụng từ lúc ra tù đến giờ chính là dùng hai tay vỗ mạnh vào hai bên thái dương. Hết tầm tay. Đòn này chính là đòn trả thù cho bố nuôi, người đã không tiếc tiền, tiếc của cưu mang gia đình cậu và cho cậu cuộc sống như ngày hôm nay.

Hưng râu ngã bịch ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Hai người của đội Phương sắt khênh hắn ra ngoài.

Bình yên trở lại.

Thiệp béo và Tốt cờ ra hiệu mọi người ổn định chỗ ngồi để cuộc họp tiếp tục, dưới sàn, vết máu đỏ vẫn còn.

Dũng đứng dậy mở lời:

– Tôi không đánh chết Hưng râu, ông ta vẫn còn sống. Tôi đảm bảo điều đó.

Im lặng một lúc để mọi người tiêu hóa được thông tin, Dũng nói tiếp:

– Trước khi bố tôi lìa đời có nhắn nhủ tôi thay ông tiếp quản tập đoàn, điều ông trăn trở nhất chính là cuộc sống của mọi người ở đây. Chúng ta đi làm ăn cũng là vì mưu sinh, vì lo cho gia đình mà thôi. Tôi tuy phận là con nuôi bố mẹ nhưng tôi coi bố mẹ nuôi như bố mẹ đẻ của tôi. Tôi sẽ thay bố tôi tiếp tục gánh vác nghiệp đoàn, làm cho nghiệp đoàn ngày càng phát triển.

Lại dừng một lúc để mọi người suy nghĩ, Dũng nói tiếp:

– Bây giờ, tất cả mọi người ngồi đây. Dũng tôi xin hỏi, ai không đồng ý tôi là chủ nghiệp đoàn có thể đứng dậy ra về. Tôi hứa sẽ giải quyết lương lậu, tiền nong ngay lập tức. Ai đồng ý thì ở lại cùng tôi xây dựng nghiệp đoàn vững mạnh, để gia đình chúng ta được yên ổn, được no ấm.

Dũng im lặng một lúc để xem có ai đứng dậy không. Nhưng không một ai đứng dậy. Vậy là mọi người đã coi Dũng chính thức là chủ nghiệp đoàn rồi.

– Cảm ơn tất cả mọi người. Hãy là anh em của nhau. Tôi xin hết.

Một tràng pháo tay vang rền giữa trong gian phòng kín của hội trường, trên trần còn có vết đạn, dưới sàn nhà vẫn còn vệt máu loang. Dũng đã chính thức là của nghiệp đoàn Trần Thưởng, nghiệp đoàn buôn lậu của Hải Phòng.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199