Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 97
Phần 97

Chấm nét cuối cùng, bác nói:

– Hình săm này cháu sẽ vĩnh viễn không bao giờ tẩy xóa được, kể cả bằng công nghệ laze mới nhất bây giờ. Bởi vì là săm sống bằng mực tầu.

– Vâng, nhận rồi không bao giờ trả lại được.

– Bác chỉ dặn cháu điều này.

– Đừng bao giờ để lộ hình săm này cho ai, được không?

– Tại sao vậy bác?

– Vì hình săm này vô cùng đặc biệt, nó có thể cứu mạng cháu nhưng có thể cướp đi mạng cháu. Cháu sẽ gặp rắc rối nếu nhiều người biết cháu mang hình săm này. Và chính bác cũng sẽ gặp rắc rối.

– Vậy tại sao bác lại săm cho cháu?

– Vì… Bác muốn… Mà thôi. Mọi thứ do nhân duyên mà ra cả. Cứ vậy đi.

– Bác ơi là bác, sao bác không nói sớm là hình săm này phức tạp vậy?

– He he he, nói sớm để cháu không cho bác vẽ à? Ta già nhưng chưa đến nỗi lú đâu.

Dũng ngơ ngác vì chưa ra ngô ra khoai vụ hình săm này, cậu thấy hơi hối hận một tẹo khi nhận món quà này của bác. Nhưng thôi, việc đã quyết rồi không có chữ hối hận trong đó. Vả lại, đúng như lời bác nói, mọi sự do duyên mà ra.

Tại phòng 3, khu A.

Dụi đầu trong lồng ngực bác Sáu, vừa trải qua trận so tài rực lửa với người chồng cô hết mực yêu thương và hết lòng tôn kính, cô Ba nũng nịu:

– Sao cả tuần nay anh không đến, làm người ta nhớ muốn chết.

Dịt chặt đầu người vợ bé nhỏ vào lồng lực, một tay xoa xoa cái mông đít căng mọng của cô Ba, bác Sáu nói:

– Anh làm điều cuối cùng cho thằng Dũng.

– Anh săm trên lưng nó rồi à? Nhưng như thế có tội cho nó không anh?

– Biết làm sao được. Ước mơ cả đời anh giờ may ra nó mới có thể giúp anh hoàn thành.

– Vâng, nó số lớn, mạng lớn. Em nghĩ nó không sao đâu. Về võ thuật anh thấy nó thế nào?

– Nó thông minh, học nhanh, học 1 hiểu 2. Nó hơn hẳn anh hồi bằng tuổi nó đấy.

– Vâng. Việc vợ chồng mình coi như là xong. Kệ đời đi anh. Anh nghỉ ngơi đi. Có tuổi rồi đấy.

– Nghỉ à, còn lâu. Vợ đẹp thế này thì bao giờ mới nghỉ được đây.

Nói rồi bác Sáu lại một lần nữa đè ngửa cô Ba ra mà nhét buồi vào cái lồn vẫn còn nhoe nhoét tinh trùng của bác. Lần này bác chơi tư thế trai trên gái dưới vì vừa nãy là cô Ba cưỡi ngựa ngắm trăng rồi.

Ngày cuối Dũng ở trại, cậu đi chào lần lượt các anh em ở trại, có cả Phan bò nữa. Đúng như lời nó hứa, sau vụ đấu tù thì phân ai thận nấy, không va chạm gì với nhau cả. Anh em phạm ai cũng quý Dũng, tuổi nhỏ nhưng bản lĩnh lại sống rất biết điều, chừng mực với anh em mặc dù cũng gọi là có tí số tí má.

Sau khi chào phạm, Dũng cũng đi đến từng phòng cán bộ quản giáo để chào từ biệt, cậu lân la lâu hơn ở Ban tiếp tế, nơi cậu làm việc gần như suốt thời gian ở trại. Anh Tiến quản giáo có dặn sáng mai trước khi ra trại thì qua phòng gặp anh, anh đưa tiền mà Dũng gửi cho. Anh cũng nói về số tiền 500 nghìn mỗi tháng đưa cho vợ Quân, đều hàng tháng và có dặn vợ Quân chỉ nói với Quân là của anh em phạm góp lại gửi giúp đỡ thôi, không nói do Dũng gửi.

Lên phòng bác Đức, Dũng được bác ôm vào lòng như người cha già ôm đứa con thơ. Ôm xong bác còn chủ động giơ tay ra bắt giống như hai người đàn ông ngang hàng ngang cấp:

– Dũng, ngày mai cháu trở lại với cuộc sống bình thường. Bác mong cháu tiếp tục chặng đường đời còn dở dang. Trở thành một công dân có ích cho xã hội. Hứa với bác nhé.

– Vâng, cháu hứa ạ. Bác ở lại mạnh giỏi, cho cháu gửi lời chào tới Anh Thư.

Nhắc đến con gái, bác Đức như nhớ ra chuyện gì mà thò tay vào túi áo lấy một phong thư:

– Bác xuýt quên đấy, Anh Thư đang học ở trên tỉnh nên không đến tiễn cháu được, con bé nhờ bác gửi cho cháu bức thư này.

– Vâng ạ, cháu cảm ơn.

– Anh Thư học rất tốt cháu ạ, kết quả học tập cuối năm lớp 10 đạt học sinh giỏi, còn được vào đội thi Văn của tỉnh đấy cháu. Cũng một phần nhờ cháu cả.

– Có gì đâu bác, do Anh Thư tự học cả đấy ạ. Thôi, cháu xin phép bác cháu về. Có dịp nào đó cháu sẽ quay lại thăm bác.

Bác Đức vui vẻ:

– Quay lại chơi thì được, quay lại làm phạm nhân là tôi đây không nhận đâu đấy.

Hai bác cháu vui vẻ nhìn nhau, ánh mắt ấm áp mà cương nghị của bác, nụ cười hiền hậu mà đầm ấm của bác còn theo Dũng mãi về sau này trên đường đời. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy có thể lắm chứ là sợi dây giữ Dũng ở phía thiện lương.

– Cháu chào bác cháu đi đây ạ.

– À, tiền công gia sư của cháu, bác gửi cho Tiến luôn rồi nhé, sáng mai qua chỗ Tiến mà lấy, không thiếu một đồng đâu, chàng trai.

– Vâng, cảm ơn bác ạ.

Dũng ra khỏi phòng bác Đức, vừa đi vừa bóc phong thư mà Anh Thư gửi, 1 tờ giấy A4 trắng tinh, tưởng nhiều chữ lắm cơ nhưng trên đó chỉ vỏn vẹn có mấy chữ được viết hoa ngay ngắn ở giữa.

“HÃY ĐỢI ĐẤY! NU, PA – GA – CHI! ”​

Dũng mỉm cười ngộ nghĩnh vì biết cô bé này thích xem phim hoạt hình “Hãy đợi đấy! “. Cậu đang phân vân mình là nhân vật thỏ hay sói trong bộ phim.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199