Cu Dũng - Tác giả Cu Zũng

Phần 195
Phần 195

Tại sân bay Nội Bài.

Dũng và Sương lên đón các mẹ từ sáng sớm, cả hai hồi hộp đợi ở cửa đến quốc tế hơn 1 giờ đồng hồ rồi. Từ ngày các mẹ đi, tin tức nhận về hết sức tốt đẹp, thời gian đầu còn thấy các mẹ gửi hình ảnh về, nhưng độ gần năm nay thì không thấy gửi hình về, chỉ có tin tức là mọi chuyện diễn tốt đẹp thôi. Vậy nên Dũng háo hức muốn nhìn lại hình ảnh quen thuộc của mẹ Loan, mẹ Trúc. Sương cũng vậy, cô cũng yêu quý hai người mẹ nuôi này một cách thực sự, bởi hai mẹ đã dành cho mình tình cảm chân thành.

Hai chị em đứng hẳn dậy khi thấy đoàn hành khách của chuyến Singapore – Nội Bài bắt đầu tục tục bước ra.

Và kia rồi, Loan và Trúc kia rồi. Các mẹ kia rồi. Loan và Trúc cũng dướn mắt đảo khắp nơi để tìm người thân.

Hai chị em đứng sát cái ruy băng ngăn cách người đón và hành khách, nhìn thấy hai mẹ, hai chị em nhảy tâng tâng lên:

– Mẹ ơi, em ơi, chúng con ở đây này!

Nhìn thấy hai con, Trúc và Loan cũng nhảy cẫng lên, kéo nhanh cái vali theo rồi hô:

– Dũng – Sương ơi, mẹ đây.

Và cả Trúc và Loan đều chạy trên đôi chân của mình.

Bốn người ôm chầm lấy nhau, đã hơn một năm rồi họ mới gặp lại:

– “Con nhớ các mẹ lắm”, tiếng hai chị em nói bên tai các mẹ.

– Hix, hix, mẹ cũng nhớ các con lắm. Hix hix.

Ra thêm một đoạn để khỏi vướng lối đi. Lúc này Dũng mới nhìn kĩ mẹ Loan của mình, mẹ trong một chiếc quần bò côn bó sát đôi chân dài thượt, mẹ vẫn thế, vẫn xinh đẹp và đáng yêu, chỉ có điều: “Vú mẹ to hơn thì phải”, Dũng nghĩ thầm.

– Mẹ Loan, mẹ đi một vòng cho con xem nào?

Cả Trúc, cả Sương và cả Dũng đang nhìn Loan. Và Loan tạo dáng đi một đoạn khoảng chục mét, cô đi thanh thoát như người mẫu, không có một chút gì là ngượng ngạo cả, không có bóng dáng của một Loan khi lên máy bay còn dùng nạng gỗ nữa.

– “Mẹ hoàn toàn bình thường rồi”, Loan phấn chấn khoe với hai con. “Mẹ trở lại như xưa rồi, mẹ lại xinh đẹp rồi”.

Tiếng cười của hạnh phúc vang lên. Giữa chốn đông người. Bỗng Dũng nhớ ra còn thiếu một người.

– Mẹ, còn bà vú đâu?

Nhắc đến bà vú thì Loan Trúc mới nhớ rồi đảo mắt vào phía trong thì thấy bà vú đang lò dò bước ra, bà đang đẩy một chiếc xe nôi đôi.

Dũng và X ngạc nhiên vì trong xe nôi là hai đứa trẻ một trai một gái xinh như những hoàng tử và công chúa.

Dũng vừa hỏi vừa bẹo má vào cả hai em bé:

– Ai đấy hả mẹ?

Loan chỉ vào đứa con gái:

– Đây là con nuôi của mẹ.

Trúc vuốt má đứa con trai:

– Đây là con nuôi của mẹ.

Nói xong thì Trúc đứng thẳng người dậy rồi nói với Dũng và Sương:

– Hai mẹ nhận con nuôi, các con có đồng ý không?

Dũng và X nhìn thật kỹ vào khuôn mặt của hai đứa bé, có nét hao hao giống một người, lại nhìn vào hai bầu vú của hai mẹ. Dũng và X lờ mờ đoán được sự việc. Cả bốn người nhìn nhau, rồi họ cùng gật đầu như xác nhận một chuyện gì đó, chỉ là không nói ra miệng thôi.

X nói trước:

– Chúng con đồng ý ạ, hai em dễ thương quá các mẹ ơi.

Dũng thì băn khoăn, cậu có quyền được biết:

– Ai là anh? Ai là chị ạ?

Loan nói:

– Con của mẹ là chị.

Trúc cãi:

– Con của mẹ là anh.

Lần này thì Loan và Trúc đứng đối diện nhau, lại cãi nhau:

– Con tao là chị.

– Không, con tao là anh.

– Con tao là chị.

– Nhưng…

Nói đến đây thì Trúc ngừng lại vì Dũng và X đã đẩy xe nôi ra đến ngoài cửa rồi. Cả hai vội vàng đuổi theo.

Trên chiếc Lexus 570, Dũng cầm lái, X ngồi ghế phụ để lại Loan và Trúc ngồi sau, mỗi người ôm một đứa, cả hai vạch ti ra cho con bú. Bà vú ngồi hàng ghế sau cùng, cái ghế mà trước đây thường dành cho Tiến Đồng Xuân.

X quay lại hỏi mẹ:

– Các mẹ đặt tên cho hai em chưa?

Loan đáp:

– Chưa đứa nào có tên cả, chờ các con về đặt cho đấy.

Dũng vừa nảy ra một cái tên cho đứa em gái:

– Em gái đặt tên là Bùi Thị Thập đi ạ.

Sương biết Dũng có ý trêu mình, nên cũng nảy nhanh một cái tên:

– Em trai đặt tên là: Mai Văn Lì đi ạ.

Cả xe cười ồ lên vì tên của những đứa trẻ.

Sau trận cười thì X quay xuống nói với hai mẹ:

– Mẹ Trúc, mẹ Loan. Con có chuyện này muốn báo cho hai mẹ?

Trúc thì nhanh mồm:

– Để mẹ đoán nhé, có phải hai đứa… Hai đứa…

Trúc dùng hai ngón tay trỏ đấu vào nhau mô tả hình đôi chim bồ cầu đấu mỏ. Làm Sương thẹn thùng:

– Không phải… không phải…

Loan nói chen vào:

– Vậy là chuyện gì?

– Con tìm thấy mẹ đẻ rồi ạ.

Loan và Trúc trợn mắt ngạc nhiên nhưng ngay lập tức với tay lên trên chạm vào tay Sương:

– Con gái của mẹ, chúc mừng con nhé. Nhưng đừng bao giờ quên hai người mẹ này.

Sương lại rơm rớm nước mắt:

– Con không thế đâu mà.

Xong Sương kể lại hành trình tìm lại mẹ của mình cho hai bà mẹ nuôi nghe rồi mời cả đoàn ghé qua Hà Nội chơi, cũng là ý của Hà Băng muốn gặp để cảm ơn hai người mẹ nuôi của con gái bà.

Ghé qua nhà Sương, Hà Băng tiếp đón trọng thị, ba người đàn bà xinh đẹp gần như nhau, mới gặp đã có tình cảm và rồi họ… buôn chuyện mãi đến chiều tối mới dứt ra được.

Về Hải Phòng lần này Sương xin phép 2 mẹ cho ở lại lại Hà Nội ít bữa, lý do chính do mẹ đẻ của cô đưa ra là muốn dậy cô làm trà sen, muốn dậy con gái những truyền thống lễ giáo của người Hà Nội.

Vậy là chuyến về Hải Phòng thiếu vắng bóng của Sương thật.

Danh sách chương (199 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199