Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 95
Phần 95: Thông Lệ Bất Thành Văn

Tần Lâm bật cười ha hả, tiện tay vung lên, giá thiếp Cẩm Y Vệ từ trên lầu bay xuống, rơi trước mặt Tuân Trường Phong và Mai Tứ.

Giá thiếp chữ đỏ khung đen vô cùng nổi bật, cho dù là Mai Tứ bất học vô thuật cũng đọc được hai chữ đầu:

– Miên y… miên y gì vậy, tỷ phu, đệ không biết chữ thứ ba này…

Mai Tứ đọc chữ Cẩm thành Miên, cũng may chữ Y thứ hai y đọc không sai. Đến chữ Vệ thứ ba, đối với y quả thật hết sức cao siêu thâm ảo.

– Là… Là Cẩm Y Vệ…

Thanh âm Tuân Trường Phong trở nên run rẩy, cũng may dù sao cũng là chính tứ phẩm Tri Phủ xuất thân Lưỡng Bảng, lão lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng nặn ra khuôn mặt tươi cười chắp tay nói với trên lầu:

– Hẳn tôn giá là Cẩm Y Vệ Tần Thiếu Bảo phải không, hổ giá quang lâm hạ quan không kịp tiếp đón từ xa, xin ngài thứ tội! Tần Thiếu Bảo nói hạ quan thiếu nợ ngài, thứ cho hạ quan ngu độn đã quên số lượng, rốt cục là hai hay ba vạn? Xin mời Tần Thiếu Bảo theo hạ quan đến phủ nha nói chuyện.

Tên này cũng ngả theo chiều gió, chẳng trách nào làm tham quan bấy lâu nay cũng không rơi đài, thấy tình thế không ổn còn muốn sử xuất kim tiền mua chuộc Khâm Sai.

Trà khách trong quán, dân chúng qua đường thấy cảnh tượng này trong lòng than thở không thôi. Năm ngoái cũng có vị Tuần Án Đại nhân ghé qua Duyện Châu phủ, mới đầu cũng nói là vị thanh thiên Đại lão gia, Tuân Tri Phủ chắc chắn sẽ phải rơi đài. Nhưng đến lúc Tuần Án Đại nhân kia lên đường rời đi không ngờ rằng bái đồng niên với Tuân Tri Phủ, có thể hiểu được chuyện đã xảy ra thế nào.

Hôm nay Tần Thiếu Bảo tới đây, e rằng cũng không tốt lành gì hơn vị Tuần Án Đại nhân kia.

Tần Lâm lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt sắc bén đâm thẳng vào tận đáy lòng Tuân Trường Phong, trầm giọng nói:

– Tuân Tri Phủ, lão cũng không hề thiếu nợ bản quan, mà là thiếu nợ dân chúng Duyện Châu phủ. Thân là quan địa phương vốn phải làm chủ cho dân, lão lại tham tang uổng pháp, vơ vét của dân chúng, e rằng món nợ này phải trả bằng tính mạng của lão!

Vừa dứt lời, Tuân Trường Phong liền mềm nhũn té xuống đất, Duyện Châu cách kinh sư không phải là xa, dĩ nhiên lão biết đại danh Cẩm Y Vệ Tần Thiếu Bảo. Ngay cả Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu cũng bị hắn thu thập, một viên quan Tri Phủ tứ phẩm nho nhỏ như lão không đáng kể gì.

Ngưu Đại Lực dẫn các huynh đệ Hiệu Úy ùa lên, bắt hai tên Tuân Trường Phong, Mai Tứ này lại tại chỗ. Trong bọn nha dịch bộ khoái Duyện Châu phủ có thân tín Tuân Trường Phong, nhưng vào lúc này không dám thở mạnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tri Phủ mình bó tay chịu trói.

Dân chúng Duyện Châu phủ xem náo nhiệt lặng đi một lúc lâu, rốt cục không biết là ai lớn tiếng kêu lên:

– Hay cho Tần Thiếu Bảo gương sáng treo cao!

Tần Lâm mỉm cười ôm quyền thi lễ dân chúng, áp giải Tuân Trường Phong đi tới phủ nha. Dọc đường không ngừng có người vỗ tay, ủng hộ, cũng không ít dân chúng phải chịu oan ức trong những năm qua hô to “Tần Thiếu Bảo công hầu vạn đại”.

Đám huynh đệ Hiệu Úy Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực hiển nhiên đã quen với chuyện này, ai nấy ưỡn ngực thật cao, hết sức tự hào.

Trương Tử Huyên cũng rất ít thấy cảnh tượng như vậy. Cha nàng ngồi trên đỉnh văn thần trong triều, đẩy mạnh cải cách triều chính mới lợi nước lợi dân, nhưng khoảng cách với dân chúng tầm thường quá xa, bên người chỉ có quan viên triều đình a dua nịnh nọt, cũng không thấy được cảnh tượng dân chúng phát ra tiếng hoan hô thật lòng như vậy.

Đôi mắt xinh đẹp của Trương Tử Huyên lóe sáng liên hồi, nàng không tự chủ được bước nhanh hơn, theo thật sát bên người Tần Lâm.

Bắn người phải bắn ngựa trước, bắt giặc phải bắt vua trước, Tuân Trường Phong vừa bị bắt, các quan phụ thuộc phủ nha như Đồng Tri, Thông Phán, Thôi Quan, Kinh Lịch… sáu phòng Thư Bạn Lại Hộ Lễ Binh Hình Công, ba ban nha dịch Tạo Bộ Tráng lập tức như rắn mất đầu, bị cẩm y quan giáo thủ hạ của Tần Lâm khống chế.

Công đường Duyện Châu phủ vẫn bố trí như xưa, vầng mặt trời đỏ từ phía Đông chiếu vào đại đường, tấm bảng đen có bốn chữ vàng “Gương sáng treo cao” bên trên công tọa lấp lánh rực rỡ.

Chỉ bất quá Tạo Ban cầm Thủy Hỏa côn đứng hai bên đã đổi thành cẩm y quan giáo lưng đeo Tú Xuân đao. Phía sau công tọa trang trọng đặt thánh chỉ bọc vải vàng, vương mệnh kỳ bài của Khâm Sai đại thần tiện nghi hành sự. Ngưu Đại Lực tay cầm Tấn Thiết Bàn Long côn đứng hầu bên cạnh, dáng vẻ uy phong lẫm lẫm. Trương Tử Huyên bôi mặt vàng khè, mặc trường sam màu nguyệt bạch sung làm Sư Gia, trông dáng vẻ vô cùng nho nhã.

Lục Viễn Chí phình bụng, trung khí mười phần quát lớn:

– Bao Đại nhân… lầm rồi, xấu hổ, là Tần Thiếu Bảo thăng đường!

Bao Đại nhân có Triển hộ vệ và Công Tôn tiên sinh, Tần trưởng quan của chúng ta cũng có Ngưu Thiên Hộ và Trương Tử Huyên Sư Gia.

– Uy… Vũ…

Đám cẩm y quan giáo quát lên đường uy.

Tần Lâm đội ô sa không cánh, khoác mãng bào đại hồng giang nha hải thủy, đeo cửu long ngọc đái, chân bước theo nhịp trống từ hậu đường đi ra, ánh mắt sáng ngời đảo qua bên dưới, quả thật hết sức oai phong, chẳng khác nào Bao Thanh Thiên mặt trắng.

Tri Phủ Duyện Châu Tuân Trường Phong trước kia ngồi trên công tọa thẩm án, lúc này đã bị lột quan phục, mặc đồ trắng tù phạm quỳ dưới đường. Lão thấy khí thế của Tần Lâm như vậy không khỏi trống ngực đập thình thịch, đôi mắt không tự chủ được lấm lét nhìn thánh chỉ và vương mệnh kỳ bài bên trên, mới vừa quét qua một cái vội vàng thu hồi lại nhìn sàn nhà, dáng vẻ vô cùng sợ hãi.

Tần Lâm vui vẻ ra mặt, ta bày ra khí thế như vậy, có sợ không?

Khụ khụ… Trương Tử Huyên ở bên cạnh lặng lẽ bấm hắn một cái, dĩ nhiên thiên kim tướng phủ biết Tuân Trường Phong sợ cái gì, thấp giọng dặn dò Tần Lâm:

– Lát nữa cứ để tiểu muội nói chuyện, Tần huynh chỉ cần làm dáng là được.

Phá án, đóng vai ác, làm chuyện xấu, giả vờ đóng kịch… chính là bản lĩnh của Tần Lâm. Chuyện trong quan trường già phải hỏi Từ Văn Trường, trẻ phải nhờ Trương Tử Huyên.

Thiên kim tướng phủ lạnh lùng nhìn Tuân Trường Phong dưới đường, thình lình hỏi rất lớn:

– Phạm quan Tuân Trường Phong, lão có biết tội của mình không?
– Hạ quan… Hạ quan không biết, kính xin tiên sinh công khai.

Tuân Trường Phong nhìn lên trên, cố gắng đè nén kinh hoảng, ánh mắt lại không tự chủ được lướt nhìn vương mệnh kỳ bài.

Trương Tử Huyên cười lạnh hai tiếng:

– Như vậy lão có biết Khâm Sai Tần Thiếu Bảo nhà ta phụng chỉ xuôi Nam, rốt cuộc là vì chuyện gì không?

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là đặc biệt vì xử lý ta? Nghĩ tới đây, mồ hôi lạnh trên trán Tuân Trường Phong rơi xuống ròng ròng.

Thì ra triều Đại Minh điều tra phong cương đại lại có một thông lệ bất thành văn, chính là vì dự phòng quan viên bị điều tra lợi dụng thân phận địa vị tạo chướng ngại, chuẩn bị trước để ứng phó với Khâm Sai, cho nên trên công báo của triều đình sẽ cố ý viết sai địa điểm.

Tỷ như Khâm Sai vốn muốn đi thăm dò chuyện tham ô của quan trường Sơn Đông, nhưng trên công báo sẽ đăng là đi tuần tra các sự vụ khoa cử ở Quảng Đông. Khi Khâm Sai đi tới Tế Nam phủ Sơn Đông thình lình mở thánh chỉ điều tra Sơn Đông ra đọc, khiến cho quan viên Sơn Đông bị điều tra trở tay không kịp.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220