Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 45
Phần 45: Sớm Có Phục Binh

Cái gì, ta không nghe lầm chứ?! Con tim thắt lên của Uy Linh Pháp Vương theo câu nói đó rốt cục trở về nguyên vị, mới vừa rồi toàn thân của lão cũng sắp hư thoát luôn rồi.

Bây giờ thì tốt rồi, ngay trước rất nhiều dân du mục Mông Cổ Uy Đức Pháp Vương tận miệng nói ra lời như vậy, lão sẽ không thể nào nói lại Uy Linh Pháp Vương này là hàng giả nữa rồi.

Uy Đức Pháp Vương lại nhìn Hoàng Đài Cát gật đầu một cái, ý là chúng ta không vạch trần tên lường gạt này, đợi lát nữa lão tăng vẫn ủng hộ ngươi thừa kế Hãn vị là được.

Không ngờ cùng lúc đó, Tần Lâm lặng lẽ hướng về phía Hoàng Đài Cát làm mặt quỷ một cái, khiến cho y giận đến ngũ quan bên trong đều như phừng cháy, không thèm lĩnh hội ý tứ của Uy Đức Pháp Vương, bước chân vội vã lên đài cao, miệng giận nói:

– Uy Đức Pháp Vương, ngài…
– Đến lúc rồi!

Bạch Liên giáo chủ đã sớm đeo mặt nạ bạc lên, thấy Uy Đức Pháp Vương, Tần Lâm cùng Hoàng Đài Cát đều leo lên pháp đàn, gần như đã cùng ở một độ cao và vị trí, lập tức quát lên một tiếng, thân ảnh như chớp điện cầu vồng bắn nhanh tới!

Mọi người thấy vậy cả kinh ngây người, tất cả những mục dân Mông Cổ đều há hốc mồm cứng lưỡi, ngàn vạn lần không ngờ lại đột nhiên tuôn ra một tên Trình Giảo Kim như thế này!

Bạch Liên giáo chủ đang ở khoảng cách khá xa so với pháp đàn, cho dù là khinh công nàng cái thế cũng không thể lăng không độ hư, còn chưa bay được một nửa khoảng cách thì thân hình đã có xu thế hạ xuống.

– Đặt chân hoa sen cách trần thế, Bạch Liên vừa hiện phóng quang minh!

Chúng cao thủ Bạch Liên giáo ném lên không trung mấy đóa hoa sen đồng kích cỡ bằng cái chén.

Bạch Liên giáo chủ nhắm chính xác vị trí, mũi chân điểm nhẹ một cái trên hoa sen đồng, hoa sen quay mòng mòng rơi thẳng xuống đất, còn người của nàng lại tiếp tục bay lên lên, cứ như vậy từng bước từng bước đạp hoa sen bay về phía pháp đàn. Cộng thêm với toàn thân nàng mặc quần áo trắng, thân hình yểu điệu, giống như Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm trần, chân đạp hoa sen lăng vân ngự phong vậy.

Những mục dân bên dưới thấy vậy cả kinh kêu lên:

– Ghê gớm chưa kìa, Bạch Liên nương nương giáng thế!

Từ hơn mười năm trước, Bạch Liên Bắc Tông từng khổ tâm truyền giáo ở một dãy Thổ Mặc Xuyên, dân du mục tới xem lễ Mông và Hán hỗn tạp, Người Hán thì đã sớm quỳ lạy, còn người Mông Cổ cũng có rất nhiều người hướng lên trên đảnh lễ, tụng niệmvô Sinh Lão Mẫu, quê quán chân không.

– Thì ra là giáo chủ Ma giáo đại giá quang lâm!

Uy Đức Pháp Vương thét dài một tiếng:

– Xem Kim Cương Phục Ma của ta trừ ma vệ đạo!

Một cây Kim Cương xử nho nhỏ trong tay bắn nhanh ra, trên không trung vẽ ra một đạo tàn ảnh vàng chói, tốc độ còn nhanh hơn gấp hai lần so với Phật châu mới vừa rồi.

Thì ra công lực của lão già này lại thâm hậu như thế! Bạch Liên giáo chủ lấy làm kinh hãi, phát giác lúc Uy Đức Pháp Vương dùng Phật châu bắn chuông đồng không đem hết toàn lực, thân thể nàng ở trên không trung không cách nào mượn lực, không dám đón đỡ, bèn tả hữu khai cung, dang chân lần lượt đá một cước về phía hai đóa hoa sen đồng, thân hình thay đổi phương hướng, bay đi về phía cột cờ treo phướn treo ở trước pháp đàn.

Cây Kim Cương xử kêu vù vù vang vọng, bay thẳng đến ngoài hơn trăm trượng mới rơi xuống. Các cao thủ Bạch Liên giáo thấy vậy ai ai cũng đều kinh hãi: Không ngờ công lực của Uy Đức Pháp Vương lại sâu không lường được như vậy!

Uy Đức Pháp Vương khẽ mỉm cười, lại thấy hai đóa hoa sen đồng bị Bạch Liên giáo chủ đá bay tới mình, một đóa chệch khá xa, một đóa đánh thẳng tới ngực của lão.

Lão cố ý phô trương bản lĩnh, không thèm để ý tới đóa hoa bay lệch kia, đưa tay dùng Mật Tông Đại Thủ ấn kết thành một cái Kim Cương ấn, nhắm hoa sen đồng tà tà chỉ một cái, hoa sen liền bay lên trên đầu ngón tay lão quay mòng mòng.

Đang lúc đắc ý, chỉ nghe sau lưng có tiếng kêu to ôi chao một tiếng!

Thì ra là đóa hoa sen đồng bay lệch kia vừa rồi do Bạch Liên giáo chủ vận dụng kình lực xoắn ốc, vòng tránh qua Uy Đức Pháp Vương, đi đường vòng cung đánh đúng vào ngực Hoàng Đài Cát, một tiếng hự trầm đục vang lên, đánh cho y phun máu ra điên cuồng, chúi đầu ngã quỵ xuống đất!

Uy Đức Pháp Vương kinh hãi, pháp đàn này cao đến năm sáu trượng, chỗ họ đứng bây giờ cũng cao ba trượng, té xuống chỉ sợ không chết cũng phải bị trọng thương. Nên ông ta vội vàng phi thân đến cứu, đưa tay nhấc Hoàng Đài Cát lên.

Lúc này chỉ có Tần Lâm còn đứng ở chỗ cũ, ngay cả Uy Đức Pháp Vương cũng đi cấp cứu Hoàng Đài Cát rồi, con tim hắn dâng lên đến cổ họng, vừa lui về phía sau, vừa miệng nói quàng xiêng cố gắng quấy nhiễu đối phương:

– Có phải Bạch Liên giáo chủ không? Dường như chúng ta không quen thân lắm, nàng làm gì mà hung hăng nhìn chằm chằm ta như vậy? Chưa từng thấy qua Cẩm Y Vệ đẹp trai như vậy sao, bản quan anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong…

Hoàng Đài Cát được Uy Đức Pháp Vương cứu, vừa ho ra máu vừa nhìn Tần Lâm. Hừ, ưng khuyển Xưởng Vệ ngươi cũng là đại địch của Bạch Liên giáo, chờ chết đi! Thậm chí Uy Đức Pháp Vương chuẩn bị quay trở lại đấu với Bạch Liên giáo chủ, cũng bị y lớn tiếng rên rỉ, cố ý kéo lại.

Ngàn vạn lần không ngờ rằng, Bạch Liên giáo chủ chẳng qua chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo giấu phía sau mặt nạ bạc nhìn Tần Lâm chòng chọc một cái, sau đó căn bản không để ý tới hắn, nhanh chóng như lôi oanh điện thiểm lao thẳng tới Uy Linh Pháp Vương trên đài.

Ối mẹ ơi, không được chơi như vậy chứ! Hoàng Đài Cát khóc không ra nước mắt, trong lòng đã sớm thóa mạ: Giáo chủ Ma giáo cái rắm gì chứ, có phải là ngươi coi trọng tên họ Tần mặt trắng này rồi hay không? Vì sao chỉ đánh ta không đánh hắn, con bà nó quá mức không công bình mà!

Trái tim nho nhỏ của Tần Lâm nhảy lên thình thịch thình thịch, nhưng miệng thì cười toe toét ra chiều rất đắc ý, trong lòng thầm nhủ chẳng lẽ mình phong lưu tiêu sái ngọc thụ lâm phong thật, khiến cho ngay cả Bạch Liên giáo chủ cũng mê mẩn luôn rồi?

Ụa, ta muốn ói quá… lão yêu bà kia… Hắn phun ra hai bãi nước bọt, sờ sờ mặt mình, hình như là vẫn còn nguyên như trước kia, cũng không thay đổi trở thành đẹp trai hơn chút nào.

Bạch Liên giáo chủ phái A Sa nằm vùng lấy được rất nhiều tin tình báo hữu dụng, thậm chí tìm về lại được thánh vật Hỗn Độn Chi Cầu bị mất đã lâu. Cái này so với giết chết Tần Lâm còn lợi hơn nhiều, cho nên không những giáo chủ sẽ không làm gì hắn, mà nếu có người khác muốn giết Tần Lâm, ngược lại nàng sẽ xuất thủ tương trợ!

Dĩ nhiên, sau này A Sa kết thúc nằm vùng, vậy coi như khó nói rồi…

So với Tần Lâm có vẻ không giải thích được, lúc này Uy Linh Pháp Vương trên đài cao cũng sắp bị dọa chết rồi. Lão ở kinh sư núp ở bên trong kiệu giả thần giả quỷ, mấy lần thiếu chút nữa bị Bạch Liên giáo chủ vạch mặt, lần này chạy tới đây, bị dọa sợ đến mức không dám nhúc nhích một cái.

Nhưng có người còn gấp hơn so với Uy Linh Pháp Vương. Uy Đức Pháp Vương thầm nói trong lòng một tiếng khổ rồi, mới vừa rồi hỏi han tên sư đệ tiện nghi ở trước mặt tất cả dân du mục Mông Cổ, nếu là vị Trát Luận Kim Đỉnh Tự đệ nhị Pháp Vương, nhân vật số hai của Bạch giáo này bị giáo chủ Ma giáo chém chết tại chỗ giống như giết gà vậy, tiêu rồi, toàn bộ Bạch giáo chuẩn bị treo cổ đi là vừa!

– Này, giáo chủ Ma giáo xem chiêu!

Uy Đức Pháp Vương vận Sư Tử Hống, một tiếng hét lớn như sét đánh, chuỗi niệm châu do các hạt bồ đề kết thành vung lên mang theo tiếng gió rít như sấm, nhắm sau lưng Bạch Liên giáo chủ mà đập tới.

Võ công lão trọc này đến mức đó sao? Bạch Liên giáo chủ nghe niệm châu rít tiếng gió, cảm thấy công lực của đối phương còn thâm hậu hơn so với tưởng tượng, đành phải tạm thời bỏ qua Uy Linh Pháp Vương, bước chân hơi dịch sang bên, thân hình lách tránh chuỗi niệm châu ấy.

Ầm một tiếng vang thật lớn, niệm châu nện trúng tượng Phật do đất nắn thành, khiến tượng Phật bị đập sụp hơn phân nửa. Một chuỗi niệm châu nho nhỏ bị Uy Đức Pháp Vương ném ra, uy lực lại có thể so với pháo đạn!

– Lão tặc ngươi dám!

Bạch Liên giáo chủ ỷ thần công mình có một không hai đương thế, xoay người lại vận Bạch Liên Triều Nhật thần công tầng thứ tám, ngọc thủ thon nhỏ giống như búa lớn vạn cân, lôi oanh điện thiểm nhanh chóng chém thẳng vào Uy Đức Pháp Vương.

Mật tông Đại Thủ Ấn của Uy Đức Pháp Vương đã luyện đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, sử dụng đòn Kim Cương Sư Tử ấn ngăn đón. Chỉ nghe một tiếng bùng trầm muộn vô cùng nổi lên, trên đài cao kình phong kích động, khiến cho đám Uy Linh Pháp Vương, Không Thanh Tử né tránh xa xa, ngay cả mắt cũng không mở ra được.

Hai đại cao thủ mỗi người lui ba bước, nhưng Uy Đức Pháp Vương đạp đến bước thứ ba thân hình đã vững như Thái Sơn, Bạch Liên giáo chủ lại lắc lư, miễn cưỡng định trụ gót chân.

Trên mặt Uy Đức Pháp Vương thanh khí chợt lóe lên, vốn cho là mình khổ tu Đại Thủ Ấn của Mật tông trong những năm gần đây lại có tinh tiến, đã có thể thiên hạ vô địch, không ngờ Bạch Liên giáo chủ này tuổi còn trẻ công lực lại tinh xảo như vậy, thực là cường địch bình sanh khó gặp.

Bạch Liên giáo chủ giấu mặt ở sau mặt nạ bạc, gương mặt cũng đỏ hồng. Giáo chủ đời trước luyện Bạch Liên Triều Nhật thần công đến tầng thứ tám đã từng thắng Uy Đức Pháp Vương một chiêu, nàng cũng đột phá đến tầng thứ tám, vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng. Không ngờ Pháp Vương trong thời gian qua cũng tiến thêm một bước, luyện thành Kim Cương Sư Tử ấn trăm năm qua không có người nào thành tựu, mơ hồ vượt qua cả Bạch Liên Triều Nhật thần công tầng đài sen thứ tám của nàng.

Uy Đức Pháp Vương thấy Bạch Liên giáo chủ hồi khí không thông thuận, cố ý chọc cho nàng nói chuyện:

– Này, giáo chủ Ma giáo nghe đây, tà giáo của người ăn cơm nói chuyện ma, lạy tà ma ngoại đạo, hãy mau sớm quy theo ngã Phật, có thể sớm chứng Bồ Đề đạo quả. Bằng không lạc đường không chịu quay đầu, tự nhiên rơi vào bể khổ không bến bờ!

Bạch Liên giáo chủ đã làm thuận được chân khí, lúc này cũng cất lời phản bác:

– Lão lừa trọc, mặc dù giáo của lão nói là lạy Phật, nhưng lại sát sinh lấy huyết tế hiến, thậm chí còn dùng thịt người làm ngũ cam lồ, lấy xương người sống làm pháp khí, ta thấy lão mới là nhập tà ma ngoại đạo!
– Nói bậy, cái đó… cái đó đều là do Hoàng giáo làm!

Uy Đức Pháp Vương bị đâm trúng chỗ đau, trong lúc nhất thời tưc gần nổ phổi, nhất thời tay trái Quang Minh Ấn, tay phải Bồ Đề Ấn, lông mi trắng dựng cả lên, mặt hiện lên tướng hung sát, hung tợn đánh tới.

Bạch Liên giáo chủ cũng không cam yếu thế, một chiêu Bạch Liên Sơ Hiện tiến lên đón đánh.

Hai người kịch đấu trên pháp đàn thật cao, chỉ thấy thân ảnh Bạch Liên giáo chủ giống như kinh hồng bay qua, vừa lại giống như quỷ mỵ không thể nắm bắt. Còn Uy Đức Pháp Vương thì thân pháp cũng đến cảnh giới phản phác quy chân, thoạt nhìn không nhanh nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân cũng nhanh đến kinh người, thường thường phát ra sau mà tới trước.

Dưới đài, mười tám La Hán của Trát Luận Kim Đỉnh Tự lấy Đại Lạt Ma Ngạch Triều Ni Mã cầm đầu, cũng đánh nhau với đám cao thủ Bạch Liên giáo do Ngả Khổ Thiền cầm đầu.

Đám quý tộc Mông Cổ Cổ Nhĩ Cách Đài Cát, Khoát Nhĩ Chích định dẫn binh xông lên tương trợ Ngạch Triều Ni Mã, Tam Nương Tử lại lệnh cho Triết Biệt và Bất Tháp Thất Lý xuất binh ngăn chặn. Bản thân Hoàng Đài Cát mới vừa bị đánh hộc máu, bệnh thoi thóp không có tinh thần gì, trong lúc nhất thời chống đỡ không nổi.

Dân du mục tín chúng thấy tình thế không ổn, đua nhau chạy tứ tán, từ trước cho tới bây giờ thần tiên đánh nhau người phàm luôn bị tai ương, chờ cho Pháp Vương cùng Bạch Liên nương nương phân thắng bại rồi chúng ta sẽ quay lại vái lạy vị đánh thắng vậy, dù sao đánh thắng cũng khẳng định là vị đó thần thông quảng đại hơn.

Đến lúc này thiên hạ đã đại loạn, các phe đều nằm trong ván cờ, tất cả đều thân bất do kỷ.

Uy Đức Pháp Vương bị Hoàng Đài Cát mời thỉnh, vốn muốn vạch mặt Uy Linh Pháp Vương, nhưng kết quả sau đó lại giúp đỡ cho tiện nghi sư đệ đánh nhau cùng Bạch Liên giáo chủ. Bạch Liên giáo và Xưởng Vệ ưng khuyển là địch, Bạch Liên giáo chủ lại không đánh Tần Lâm, ngược lại đánh cho Hoàng Đài Cát là địch của Tần Lâm hộc máu. Tần Lâm bố trí một phen để đối phó Hoàng Đài Cát, nửa đường bị Uy Đức Pháp Vương và Bạch Liên giáo chủ trước sau xông ra phá hoại. Về phần Uy Linh Pháp Vương, Tam Nương Tử vân vân, đều không ngờ sẽ có tình hình như thế này.

Ngay cả Tần Lâm cũng hơi buồn bực một chút, tháo khẩu Xế Điện Thương ở bên hông xuống định bắn lén, nhưng liếc Bạch Liên giáo chủ một cái cảm thấy không ổn, lại ngắm Uy Đức Pháp Vương cũng cảm thấy không ổn, trong lòng do dự bất quyết.

Thôi vậy, bắn Hoàng Đài Cát nhất định là không sai được!

Kết quả hắn phát hiện ra Hoàng Đài Cát bị binh sĩ Mông Cổ nhiều không đếm xuể vây quanh tầng tầng, bắn ra viên đạn này chỉ sợ ngay cả sợi lông cũng không thể bắn rụng, Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là cười khan hậm hực, dù sao cũng không thể tự bắn vào mình một phát.

Lúc này trên đài đã sắp phân ra thắng bại, cuối cùng Bạch Liên giáo chủ do còn trẻ tuổi, công lực hơi kém một bậc, chưởng thế của nàng bị Đại Thủ Ấn của Uy Đức Pháp Vương ngăn lại, chỉ có thể mượn thân pháp di chuyển quanh bốn phía.

Chỉ thấy một cái bóng trắng phất phơ quay mòng mòng xung quanh Uy Đức Pháp Vương, thân hình Pháp Vương gầy lùn khô héo lại an nhiên bất động, thỉnh thoảng miệng tuyên một tiếng Phật hiệu, lại có oai lực như tiếng sấm hay Sư Tử Hống.

– Không ngờ sư phụ lại không phải là đối thủ của lão tặc này!

Núp ở phía sau Phật tượng, A Sa âm thầm sốt ruột, nó rất muốn xuất thủ cùng sư phụ sóng vai tiến đánh. Nhưng mới vừa rồi Bạch Liên giáo chủ lại lặng lẽ làm ra một thủ ấn về phía nó, ý là phải lấy chuyện nằm vùng làm trọng, không được làm bại lộ thân phận vào lúc này.

Đang trong lúc nóng nảy, lại thấy Uy Đức Pháp Vương đánh một chiêu Kim Cương Sư Tử ấn, Bạch Liên giáo chủ không thể tránh né, không thể làm gì khác hơn là cắn chặt hàm răng liều mạng ngăn đỡ, song chưởng cùng đánh ra.

Một tiếng nổ trầm muộn làm cho người ta ê răng buốt óc vang lên, tựa hồ đài cao làm từ cự mộc này lập tức bị thấp đi hết mấy tấc. Dưới mặt nạ của Bạch Liên giáo chủ, một dòng máu tươi từ từ chảy xuống.

– Ha ha, giáo chủ Ma giáo, nạp mạng đi thôi!

Uy Đức Pháp Vương cười gằn, lại đánh ra một chưởng.

Tiêu rồi, sư phụ hộc máu rồi, A Sa cũng không kịp nhớ gì nhiều nữa, ném một thanh Kim Cương trùy vào sau lưng của Uy Đức Pháp Vương.

Cơ hồ cũng ngay lúc đó, Tần Lâm cũng bóp nhanh cò súng, tiếng súng che giấu đi tiếng xé gió của Kim Cương trùy.

Uy Đức Pháp Vương nghe tiếng súng ngược lại cũng không sợ hãi gì, thân thể hơi lách qua một bên tránh viên đạn, lỗ tai bị tiếng súng chấn cho ù đi, không nghĩ rằng sau lưng còn có thanh Kim Cương trùy cũng đang bay tới, cho đến khi sau lưng hơi đau mới phát giác là hỏng rồi.

Rất may là thần công của lão cái thế, độc bộ ở Tuyết Vực Cao Nguyên, tự nhiên sản sinh phản ứng đối với nguy hiểm tiềm ẩn, chân khí vận chuyển, bắp thịt sau lưng căng thẳng như sắt. A Sa toàn lực ném ra Kim Cương trùy cũng chỉ đâm vào nửa tấc, sau đó không cách nào xâm nhập sâu hơn nữa.

Mặc dù là như vậy, Uy Đức Pháp Vương cũng bị dọa xuất mồ hôi lạnh đầy cả người, cũng không kịp truy kích Bạch Liên giáo chủ, quay đầu lại xem thử, thầm nói thì ra Bạch Liên giáo còn mai phục cao thủ ở chỗ này, lão tăng cũng không nên mắc bẫy bọn chúng. Lão nương tám chục mà lại mắc bẫy hài nhi, vậy thì đáng cười quá rồi!

– Lão tặc rửa sạch cổ chờ chết đi, hôm nào bản giáo chủ sẽ tới lấy mạng chó của lão!

Bạch Liên giáo chủ cười lạnh, hai chân dùng sức đạp một bước trên đài cao, thân hình yểu điệu cất lên, như thiên ngoại phi tiên bay xuống đài.

Lăng không độ hư, ngự phong mà đi, con ngươi của Bạch Liên giáo chủ giấu ở sau mặt nạ bạc liếc thật sâu về phía Tần Lâm.

Bản thân Tần Lâm cũng không biết tại sao lại mới vừa rồi bắn ra phát súng kia, thấy Uy Đức Pháp Vương hung hăng, hắn hoàn toàn không chút nghĩ ngợi, gần như bóp cò theo bản năng.

– Ách, ta đây là vì sao chứ?

Tần Lâm sờ sờ mũi, có chút không giải thích được, đành tự tìm lý do cho mình:

– Được rồi, giáo chủ Ma giáo là đại địch của Xưởng Vệ, cho dù là có muốn bắt cũng phải do tự tay ta bắt. Nếu như bị lão lừa trọc ấy bắt giữ, mặt mũi của Tần trưởng quan ta đặt vào chỗ nào chứ…

Một tiếng huýt dài cất lên, các cao thủ Bạch Liên giáo nhảy ra khỏi vòng đấu, sớm đã có các thớt ngựa Tam Nương Tử chuẩn bị cho bọn họ, mọi người phóng người lên ngựa, quây quần lấy giáo chủ gào thét bỏ đi.

Chạy đến nơi xa, Bạch Liên giáo chủ chợt ho khan hai tiếng, vén mặt nạ bạc lên, lấy khăn tay lau miệng, mấy vết máu đỏ hồng lộ ra hết sức chói mắt.

– Thánh giáo chủ!

Đám người Ngả Khổ Thiền vô cùng kinh hãi.

– Không sao…

Bạch Liên giáo chủ khoát khoát tay, thần sắc lạnh lùng:

– Chút thương tích nhỏ này, bản giáo chủ còn không đến nổi… Tại sao Cao Tả Sứ còn chưa đem Bạch Ngọc Liên Hoa tới? Bản giáo chủ đã đoạt được Hỗn Độn Chi Cầu, nếu như lại có vật này, chỉ là cái tên Uy Đức Pháp Vương đã đáng là gì?
– Dạ!

Ngả Khổ Thiền cao giọng hô:

– Thánh giáo chủ có lệnh, tạm thời tha cho lão lừa trọc Uy Đức, đám Hoàng Đài Cát đó, trở về Trung Nguyên lấy Bạch Ngọc Liên Hoa, đợi hai đại thánh vật hợp nhất, Thánh giáo ắt sẽ trung hưng!

Mọi người cùng kêu lên khen phải, giật mạnh dây cương, những con ngựa cất tiếng hí vang, bốn vó tung bay hướng về bên trong quan chạy đi.

– Phát súng kia của họ Tần rốt cuộc là…

Bạch Liên giáo chủ không nhịn được quay đầu lại, nhìn một chút pháp đàn cao cao còn loáng thoáng hiện ra bóng dáng.

Trên đàn cao, Uy Đức Pháp Vương cũng không vội truy cứu phát súng có vấn đề kia. Lão rút Kim Cương trùy sau lưng xuống, tiện tay ném xuống đất, máu tươi khiến tăng bào nhiễm đỏ một mảng, vội vàng điểm huyệt cầm máu.

Ai là cao thủ mà Bạch Liên giáo thầm bố trí? Uy Đức Pháp Vương cảm giác người đánh lén nọ có năm sáu thành công lực tương đương với Bạch Liên giáo chủ, hoàn toàn có khả năng thắng được Đại Lạt Ma Ngạch Triều Ni Mã.

Quay đầu lại xem thử, Uy Linh Pháp Vương không cần nói, còn có hai tên đồ đệ ngu xuẩn, Không Thanh Tử thì dụi mắt, Vân Hoa Tử thì nhổ nước bọt phì phì phì xuống đất. Mới vừa rồi làm dậy lên rất nhiều bụi đất, hai đại cao thủ quyền qua cước lại, kình phong quét đến nỗi ba người họ căn bản mở mắt không ra.

Chẳng lẽ là một trong hai người này là cao thủ thâm tàng bất lộ? Uy Đức Pháp Vương nghi thần nghi quỷ, không nhìn ra rốt cuộc là thế nào.

A Sa đã sớm thừa dịp loạn lẻn xuống đài cao, trốn trong lều mát của Tam Nương Tử, gương mặt ngọc tuyết khả ái dính đầy bụi do Phật tượng bị đánh nát bay lên, giống như con mèo hoa nhỏ khiến cho người ta yêu thích.

Tam Nương Tử nhìn mà cảm thấy đau lòng:

– Ôi chao, mới vừa rồi ngươi núp ở trên pháp đàn, ta lo lắng quá…
– Con sợ quá, cho nên đã sớm trốn xuống rồi ạ…

A Sa cười ngọt ngào, cố sức giả vờ.

Lúc này ở trên đài cao, Uy Đức Pháp Vương mới đi đến bên người Tần Lâm, lông mi trắng nhướng lên, tức giận thở phì phò nói:

– Tần Khâm Sai, mới vừa rồi ngươi bắn phát súng kia, là có ý gì?

Tần Lâm làm bộ không hiểu:

– Bản quan phụng chỉ ý triều đình bắt yếu phạm Bạch Liên tà giáo, nổ súng có cái gì không đúng sao?

Uy Linh Pháp Vương giận đến điên người:

– Nhưng viên đạn là nhắm lão tăng mà bay tới!

Tần Lâm hai tay xòe ra, chối bay chối biến:

– Ai bảo các người xoay qua xoay lại chạy lung tung hết, vốn bản quan nhắm vào giáo chủ Ma giáo nổ súng, ai ngờ lão đột nhiên xoay người, kết quả đạn mới bay về phía lão.

Lần đầu Uy Đức Pháp Vương gặp phải Khâm Sai đại thần da mặt dày như vậy, bị nghẹn cổ không còn lời gì có thể nói, hừ mũi một tiếng nặng nề, cuối cùng không thể làm gì đành cho qua.

Một trường đại hội hoằng pháp hoành tráng là thế, vậy mà bị quấy phá không còn hình dạng gì. Phật tượng, pháp khí trên đài cao bị đập nát bấy cả. Phía dưới đài, dân du mục tín chúng mười người chạy mất hết tám chín, còn Hoàng Đài Cát thì vẫn kiếm bạt cung giương cùng Tam Nương Tử.

Uy Đức Pháp Vương từ đài cao đi xuống, sau lưng bị đâm thủng một lỗ, máu tươi nhuộm đỏ pháp bào màu trắng lớn bằng hai bàn tay, chúng quý tộc Mông Cổ thấy vậy có chút xem thường. Bạch Liên giáo chủ người ta tới lui tự nhiên, dường như còn không bị chút thương tích nào, còn vị Pháp Vương lão lại bị đâm chảy máu, chà chà, cho dù là có thần thông chỉ sợ cũng rất có hạn.

Đây mới là ngậm bồ hòn làm ngọt nói không ra lời. Chẳng lẽ Uy Đức Pháp Vương lại đi giải thích nguyên là ta đã chiếm thượng phong, nhưng lại bị người đánh trộm mới thành như vậy sao?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220