Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 4
Phần 4: Xâm Nhập Từng Bước

– Ôi… Tần lão đệ thật sự quá thành thật!

Trương Công Ngư ở bên cạnh thấy vậy trong lòng rất là tiếc nuối. Tuy rằng bình thường y hồ đồ nhưng cũng biết rằng thông thường gặp phải loại người ngụy tạo bằng chứng như vậy, chỉ cần dùng nghiêm hình tra khảo Hoàng Tam Đản là bị kẻ nào mua chuộc, lần theo đó tra ra phá án sẽ tương đối dễ dàng. Hiện tại bản thân Tần Lâm lại bỏ qua phương pháp này, không khỏi có chút đáng tiếc.

Hoàng Gia Thiện quan sát vẻ mặt Tần Lâm tràn đầy tự tin, cúi đầu như có điều suy nghĩ, sau đó liền kéo kéo Trương Công Ngư, thấp giọng nói:

– Trương Đô Đường, theo ngu kiến của hạ quan, hẳn là Tần trưởng quan có diệu pháp khác, nói không chừng hắn là lấy lui làm tiến.

Trương Công Ngư ngẩn ra, cẩn thận quan sát Tần Lâm, cảm thấy Hoàng Gia Thiện nói có đạo lý.

Không sai, Tần Lâm dễ dàng bỏ qua Hoàng Tam Đản, trong lòng không có chút tiếc nuối nào cả.

Thân Thời Hành cũng có chút thất vọng, làm Tam Phụ nội các, lão hết sức mong mỏi mau mau kết thúc án này, để có thể cho triều đình, cho sứ thần Mông Cổ, cho các phiên thuộc cống sứ một câu trả lời.

Từ Tân Di cỡi ngựa đụng chết thê tử sứ giả triều hội, ảnh hưởng của chuyện này quả thật quá lớn, rất nhanh sẽ truyền khắp kinh sư, các Thổ Ty các nước tới triều hội biết được, nếu như xử lý không tốt không chỉ có ảnh hưởng đến uy tín triều đình, thậm chí quan hệ đến toàn bộ hệ thống triều cống vững chắc.

Nếu như bọn Hoàng Đài Cát rêu rao khắp nơi rằng lão bà cống sứ bị đụng chết ngoài đường, triều đình lại bao che hung thủ không có câu trả lời thỏa đáng, nhất định chuyện này sẽ trở thành gút mắc giữa triều đình và các phiên thuộc, ảnh hưởng đến hình ảnh quốc gia tông chủ của triều đình. Các bộ tộc Mông Cổ là đương sự trực tiếp, từ nay về sau ắt sẽ sinh lòng bất mãn với triều đình.

Ngay cả Tam Nương Tử một mực giữ vững hữu hảo cùng triều đình, nghe nói đường tỷ bị đụng chết ở kinh sư cũng sẽ không vì vậy mà im hơi lặng tiếng. Nếu như nàng thay đổi thái độ, từ nay ven chín trọng trấn vĩnh viễn sẽ không có ngày nào được yên ổn.

– Tần tướng quân, thật ra thì theo ngu kiến của lão phu, chuyện này… chuyện này… hiện tại đã có thánh chỉ triều đình giao cho ngươi phá án, chính là cho phép ngươi tiện nghi làm việc. Có lúc chuyện gấp phải tòng quyền, đại trượng phu lúc cần phải tỏ ra quyết đoán…

Thân Thời Hành ấp a ấp úng nói, ý là muốn Tần Lâm cứ thẳng tay ép cung, thế nhưng lão vòng vo ấp úng hồi lâu, rõ ràng là không muốn nói thẳng ra.

Tần Lâm chắp tay một cái, nhìn Thân Thời Hành cười cười:

– Thân Các Lão nói có lý, ép hỏi lấy được cung từ là đường tắt phá án, nhưng không tránh được dị nghị dùng nhục hình ép cung, để cho Hoàng Đài Cát lấy cớ quạt gió thổi lửa. Nếu để cho hạ quan lấy được chứng cứ xác thực sẽ có lực thuyết phục rất lớn, càng có thể làm cho người Mông Cổ tâm phục khẩu phục, không còn lời gì để nói. Cũng có thể làm cho chư phiên thuộc thấy rằng triều đình ta nói ra là giữ chữ tín, không phải là tốt hơn nhiều sao?
– Nào dám như vậy…

Thân Thời Hành lập tức cười híp mắt, chỉ cần Tần Lâm xử lý gọn gàng sạch sẽ, Thân Các Lão cũng trút được gánh nặng khiến cho người ta nhức đầu này.

Bất quá vụ án đụng chết người ngoài đường phố, tương đối đơn giản rõ ràng loại này, Tần Lâm có thể phát hiện chứng cứ xác thực gì đây?!

Trước hết Tần Lâm cho Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực lui về phía sau, sau đó ra hiệu cho Hoàng Tam Đản đứng lên, không mặn không lạt hỏi:

– Bây giờ mời lặp lại khẩu cung lần nữa, sau đó ký tên lăn tay, bản quan nhắc nhở ngươi một lần cuối cùng, nếu đạo khẩu cung này có cái gì không đúng, hừ hừ…
– Không dám, thảo dân không dám, mới vừa rồi thảo dân đã nói, chẳng qua là hoa mắt nhìn không rõ ràng…

Hoàng Tam Đản tựa gật đầu liên tục như gà con mổ thóc, thuật lại vụ án một lần nữa, sau đó ký tên lăn tay, trở thành như đinh đóng cột không thể thay đổi gì được nữa.

Hoàng Tam Đản đã lấy cớ mình hoa mắt, những lời khai trước đó y nói ra hãm hại Từ Tân Di đã hoàn toàn mất đi hiệu lực. Kết quả cuối cùng không nói Từ Tân Di không chút kiêng kỵ phóng ngựa giết người, cũng không nói Đức Mã phu nhân tự mình lao ra tìm chết, mà là kể lại toàn bộ sự việc hết sức mơ hồ, không có nội dung mang tính thực chất.

Nhìn bề ngoài, Tần Lâm cũng không đạt được tiến triển mang tính đột phá gì. Nhưng trên thực tế, hắn đã lợi dụng dấu vết ghìm ngựa hình thành trên mặt đường để lật đổ hoàn toàn khẩu cung của nhân chứng duy nhất mục kích hiện trường vô cùng bất lợi cho Từ Tân Di.

Cổ Nhĩ Cách Đài Cát là một kẻ thô kệch không có tâm kế gì, thấy mấy thủ đoạn ngầm hữu hiệu nhất của phe mình đều bị Tần Lâm nhất nhất hóa giải, lúc này không khỏi tỏ ra ủ rũ.

Hoàng Đài Cát giả mù sa mưa khóc lóc, lại âm thầm ném cho y một ánh mắt khích lệ: Sợ cái gì, chẳng lẽ họ Tần có ba đầu sáu tay hay sao?!

Có lẽ là vì muốn làm ra tổng kết cho một đoạn trước, Tần Lâm nghiêm nghị nói:

– Nếu như hiện tại Hoàng Tam Đản thừa nhận hoa mắt, thu hồi lời khai trước đó, hơn nữa mặt đất lưu lại dấu vết vó ngựa cày sâu, như vậy có thể nhận định sau khi Từ thị phát hiện Đức Mã phu nhân đã chọn lựa các biện pháp né tránh, từ đó loại bỏ hiềm nghi Từ thị phóng ngựa chạy như bay, vô tình thậm chí cố ý đụng chết người.
– Cho dù là vô tình đụng chết, cũng phải bắt nàng đền mạng, nếu không đem bà nương này đền cho Đài Cát nhà ta đi!

Bạt Hợp Xích trợn trừng hai mắt kêu la.

– Không phải vậy…

Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh lắc đầu liên tục, đang lúc người khác lấy làm kỳ không hiểu vì sao lão lại nói giúp Tần Lâm, thình lình lão đổi giọng:

– Hình luật Đại Minh ta quy định, phàm là xe ngựa vô cớ chạy trên đường gây ra tai nạn chết người, phạt một trăm trượng, lưu đày ba ngàn dặm là đủ, không phải đền mạng.

Trương Công Ngư phun ra một cái, Nghiêm Thanh thật độc, Từ Tân Di là một đại cô nương như vậy đòi đánh một trăm trượng, lưu đày ba ngàn dặm, mặt mũi của Tần Lâm biết để đâu? Lão Nghiêm Thanh này rõ ràng cũng là một nhân vật giết người không thấy máu.

Bạt Hợp Xích ngẩn người, cười khan:

– Được, lưu đày ba ngàn dặm cũng được, cứ lưu đày đến thảo nguyên chúng ta, nếu không tuyệt không chịu bỏ qua!

Từ Tân Di giận đến nỗi gân cổ nổi lên, định cãi nhau với Bạt Hợp Xích. May nhờ Kim Anh Cơ kéo kéo nàng, chỉ chỉ Tần Lâm, ý bảo nàng chớ nên nóng nảy, hết thảy cứ để cho Tần Lâm làm chủ.

Xử phạt nặng như vậy sao? Tần Lâm nghe lời của Nghiêm Thanh cũng có chút giật mình, đời sau tai nạn giao thông bình thường, nếu như không có các loại tình tiết tăng nặng như say rượu lái xe hoặc là sợ chuyện bỏ trốn, khiến cho một người tử vong, hơn nữa người gây ra họa đứng ra chịu toàn bộ trách nhiệm hoặc là trách nhiệm chủ yếu, sẽ bị xử phạt ba năm tù ở hoặc treo.

Thế nhưng luật pháp triều Minh nghiêm khắc hơn nhiều, không cần phân biệt có phạm luật hay không, cũng không cần biết trách nhiệm chủ yếu hay là thứ yếu, chỉ cần đụng chết người, nhất luật phạt một trăm trượng cộng thêm lưu đày ba ngàn dặm.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220