Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 132
Phần 132: Thưởng Công Phạt Tội

Đám Chiết binh ầm ầm đáp ứng, dưới sự hướng dẫn của Mã Văn Anh, Lưu Đình Dụng miệng đếm nhịp, đều bước tiến ra ngoài Hậu Triều môn, trở về La Mộc doanh. Trên đường lập tức trở nên trống rỗng, trừ đại môn nha môn Tuần Phủ bị đánh vỡ ra, tựa hồ trường binh loạn đầy sóng gió vừa rồi từ đầu đến cuối chưa hề xảy ra.

Hồi lâu sau dân chúng tụm năm tụm ba trở ra đường, người bán hàng rong cũng thử bày hàng dò xét. Cuối cùng chưởng quỹ các cửa hàng thò đầu ra quan sát kỹ lưỡng một lúc, mới bảo bọn tiểu nhị mở cửa ra, khôi phục buôn bán như trước.

Một cuộc binh loạn được tiêu trừ trong vô hình, dân chúng toàn Hàng Châu thành đều thở phào một cái, cao tụng Tần Thiếu Bảo công đức vô lượng.

Nếu không phải là Tần Lâm quyết định thật nhanh, ngăn chặn mầm mống Chiết binh biến loạn, cho dù là Chiết binh thủ kỷ luật như thế nào đi nữa, đến lúc mù quáng cũng không biết được sẽ làm ra chuyện gì, huống chi còn có hạng người manh tâm không thể dò được thừa dịp cháy nhà hôi của. Năm trước ở Gia Hưng một doanh năm trăm người nổi loạn, đánh chết ba dân thường, đốt bảy ngôi nhà dân. Nếu chín đại doanh Chiết binh bốn vạn năm ngàn quan binh bạo phát, lúc ấy sẽ chết bao nhiêu người, cháy bao nhiêu nhà?

So với dân chúng, quan lại hành động coi như là không nhanh không chậm, Tri Phủ Hàng Châu Cung Miễn, Tri Huyện Tiền Đường Diêu Đạo Mi lúc ban đầu đã bỏ trốn, sau khi nhận được tin Tần Lâm nói một phen khiến cho đám Chiết binh á khẩu nghẹn lời, binh loạn trở lại bình thường, bọn họ lập tức rối rít chạy về xu phụng cấp trên bản tỉnh Ngô Thiện Ngôn. Lúc đến nha môn Tuần Phủ chỉ hơi chậm hơn quầy đậu hủ gần đó bày ra, còn sớm hơn mấy cửa hàng vải vóc mở cửa bán lại.

Tuần Án Ngự Sử Trương Văn Hi là tới trễ nhất, Ngô Thiện Ngôn đã đổi lại quan bào cùng ô sa đen như mực mới, nhìn thấy y liền tức giận nói:

– Trương Tuần Án, vì sao ngươi tới trễ như vậy, có lẽ là bận viết tấu chương đạn hặc bản quan phải không?

Trương Văn Hi cười lạnh nói:

– Lúc nào cũng có thể viết tấu chương đạn hặc, cũng không vội trong lúc nhất thời. Hạ quan là đi ngoài Hậu Triều môn tra xét, thấy tất cả chín doanh Chiết binh đã trở về doanh, hạ quan lại vào doanh trấn an một phen, lúc này mới yên lòng trở lại Hàng Châu thành.

Ngô Thiện Ngôn bị đáp không lời nào có thể nói, không thể làm gì khác hơn là vuốt chòm râu bạc dưới cằm, nói sang chuyện khác với đám tả hữu.

Tần Lâm âm thầm gật đầu một cái, cho dù là biểu hiện của Trương Văn Hi Trương Tuần Án không thể xưng hữu dũng hữu mưu, nhưng cũng có thể xem là làm việc chuyên cần, đáng cho hắn coi trọng hơn một chút.

Các quan vào ngồi theo thứ tự phẩm cấp, Ngô Thiện Ngôn là phong cương đại lại bản tỉnh dĩ nhiên ngồi chủ vị, Tần Lâm là Khâm Sai đại thần ngồi chỗ khách quý, quan viên ba ty Đô, Bố, Án, phủ Hàng Châu, Tiền Đường và hai huyện theo như phẩm cấp thứ tự, ngồi hai bên bồi tiếp.

Vị Khâm Sai đại thần Tần Lâm này mới dẹp yên binh loạn, tương đương với cứu vãn mũ ô sa cho rất nhiều quan viên Chiết Giang, đám quan viên Tôn Triều Nam, Cung Miễn, Diêu Đạo Mi đều cảm kích hắn: Nếu không phải nhờ Tần Thiếu Bảo quyết định thật nhanh, khoan nói dân chúng toàn thành phải chịu tai ương, chúng ta cũng không giữ được ô sa trên đầu mình.

Vào lúc này Ngô Thiện Ngôn tỉnh táo lại, ngay trước các vị đồng liêu cố làm ra vẻ, đứng lên vái chào thật sâu:

– Tần Thiếu Bảo dẹp yên binh loạn quả thật là công đức vô lượng, bản quan thân là Tuần Phủ Chiết tỉnh thay mặt quan dân dân chúng Chiết tỉnh, cảm tạ ân đức Tần Thiếu Bảo ra tay viện thủ!

Tần Lâm khẽ mỉm cười, lòng nói nếu ban đầu lão có thái độ như vậy, ta đâu cần trở mặt với lão. Đáng tiếc lão tử đã sớm nhìn thấy rõ ràng tính xấu của lão rồi…

– Không dám, không dám, đây là nhờ hoàng triều Đại Minh phò hộ, bệ hạ hồng phúc tề thiên, chư vị tướng soái Thích, Du, Đặng ngày xưa quân kỷ nghiêm minh, bản quan mới may mắn thành công.

Tần Lâm cũng chắp tay một cái đáp lễ, làm bộ khách sáo.

Bố Chính Sứ Tôn Triều Nam, Án Sát Sứ Triệu Mạnh Bình, Đô Chỉ Huy Sứ Tiền Phượng, Tri Phủ Hàng Châu Cung Miễn rối rít thi lễ, cùng kêu lên:

– Tần Thiếu Bảo quá khách sáo, khiêm tốn có thừa, không màng danh lợi, thật sự rất có phong thái của tiền nhân, hạ quan xin bội phục…

Trương Văn Hi cũng nói:

– Thưởng công phạt tội là chế độ của triều đình, hạ quan làm Tuần Án Chiết Giang Ngự Sử, dâng tấu chương nhất định sẽ nói thật, thỉnh công thay Tần Thiếu Bảo.

Lời này cũng rất đáng để nghiền ngẫm, thưởng công phạt tội, Tần Lâm là công, ai là tội đây? Chúng quan đều không tự chủ được liếc Ngô Thiện Ngôn một cái, hiểu rõ Trương Tuần Án là ám chỉ lão nhân gia.

Trên mặt Ngô Thiện Ngôn chợt lóe khí xanh, nhìn lại Trương Văn Hi mặc bổ phục Giải Trĩ, đầu đội Giải Trĩ quán, biết những Tuần Án lão gia này không có chuyện gì cũng sẽ đạn hặc người khác làm vui. Lão thừa biết chuyến này mình không thể tránh thoát nhưng lại không thể làm gì Trương Văn Hi, cảm thấy uất nghẹn trong lòng.

Đô Chỉ Huy Sứ Tiền Phượng mặt đen râu ngắn thấy không khí có vẻ nặng nề bèn đứng ra hòa giải:

– Trương Tuần Án một tấm lòng son đền nợ nước dĩ nhiên không sai, nhưng địa phương có rất nhiều chuyện cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, ngài là chưa làm bếp nên không biết giá gạo củi. Tỷ như lần binh loạn này, Chiết binh cũng không thuộc huynh đệ ta quản hạt, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy huynh đệ ta cũng phải chịu trách nhiệm, có thể trách được ai đây?

Binh chế triều Minh phân ra hai loại vệ sở binh thế tập và doanh binh chiêu mộ. Nói cách khác, vệ sở binh thuộc về Đô ty các tỉnh và Chỉ Huy Sứ, Thiên Hộ, Bá Hộ dưới quyền quản lý, doanh binh là do Tổng Binh cùng các Tham Tướng, Du Kích, Thủ Bị, Bả Tổng… dưới trướng thống lĩnh.

Tiền Phượng là Đô Chỉ Huy Sứ Chiết Giang chỉ cai quản vệ sở binh, nhưng tiền nhiệm Tổng Binh Chiết Giang bởi vì bệnh về hưu, tân Tổng Binh còn chưa tới nhậm chức. Xảy ra chuyện hôm nay, y là Đô Chỉ Huy Sứ cũng phải có một phần trách nhiệm, nói ra thật là oan uổng.

– Chức Tổng Binh quan đang còn dây dưa chưa ai tiếp nhận, Tiền lão đệ thật đúng là vô vọng tai ương!

Ngô Thiện Ngôn theo thang hạ đài, chợt nghiêm mặt lại gằn giọng nói:

– Bất quá Chiết binh xưa nay vẫn giữ kỷ luật nghiêm minh, không dám lớn gan làm loạn, lần này đột nhiên lao ra doanh gây chuyện ngoài đường phố, còn kéo tới đập phá nha môn Tuần Phủ, nhất định là có người sách động bên trong, mới tạo thành cục diện hỗn loạn như hôm nay.

Chủ sử sau màn? Diêu Đạo Mi trợn tròn mắt không hiểu, nếu muốn nói kẻ chủ sử sau màn chỉ sợ là Ngô Thiện Ngôn Ngô Trung Thừa lão. Bởi vì chính là Ngô Thiện Ngôn không để ý sự thật, cường ngạnh sử dụng tiền mới, cậy mạnh vô lý áp chế yêu cầu hợp lý của Chiết binh, mới gây thành đại họa vừa rồi.

Đám quan viên lão luyện quan trường như Tôn Triều Nam, Triệu Mạnh Bình và Cung Miễn lập tức sáng mắt lên, biết Ngô Trung Thừa lại sử xuất pháp bảo thoái thác trách nhiệm, đẩy sang người khác.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220