Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 211
Phần 211: Hết Sức Ngẫu Nhiên

Ôi, thật ra thì, thật ra thì ta không nghĩ tới nhiều như vậy, chẳng qua là tình cờ nghĩ ra…

Tần Lâm khổ sở gãi gãi đầu:

– Vốn ta vẫn muốn giấu nàng, sợ nàng biết được sẽ không vui, không ngờ rằng vẫn…
– Tiểu oan gia, huynh lo rằng nô gia không vui ư?!

Kim Anh Cơ tức giận, nào có dễ dàng tha thứ Tần Lâm như vậy. Tình lang từ thân thể mình liên tưởng tới mảnh thi thể, may Kim Anh Cơ là Ngũ Phong thuyền chủ thường ném địch nhân xuống biển làm mồi cho cá còn có phản ứng như vậy, đổi lại là nữ hài tử khác, sợ rằng phản ứng còn lớn hơn gấp mười lần.

Tần Lâm cười hì hì ôm vai nàng, thành khẩn nói:

– Bằng không cần gì phải giấu nàng như vậy?! Thật ra Hải Thảo bị hại cũng hết sức đáng thương, hài tử mới hơn một tuổi, bà bà có bệnh suyễn, thường xuyên kiếm chuyện với nàng. Trượng phu lại là một kẻ đần độn yếu đuối…

Kim Anh Cơ nghe đến đó tròng mắt đỏ lên, véo Tần Lâm một cái:

– Thuở nhỏ nô gia đã mất phụ thân, một mình phiêu bạt trên biển, thật vất vả tìm được oan gia huynh lại không được danh nghĩa chính thức. Vốn coi là mình cũng đáng thương, không ngờ rằng Hải Thảo đó còn đáng thương hơn nữa, ít nhất nô gia còn có huynh thỉnh thoảng tới bồi tiếp, Hải Thảo lại vĩnh viễn không thấy được con trai và trượng phu của nàng nữa.
– Cho nên ta phải tận lực giúp nàng báo thù tuyết hận!

Tần Lâm nghĩa chính từ nghiêm nói.

Kim Anh Cơ lưu chuyển tròng mắt vài vòng, cười điểm vào trán Tần Lâm một cái:

– Huynh đó, mau sớm giúp Hải Thảo tìm hung thủ đi, đúng rồi, có gì không tiến triển?

Tần Lâm thở phào, biết đã tạm thời quá quan bèn ôm lấy Kim Anh Cơ, từ từ kể lại quá trình điều tra vụ án hôm nay.

Kim Anh Cơ cũng thoải mái tựa vào ngực hắn, đôi lông mi dài chớp chớp liên hồi, thỉnh thoảng nhếch môi, thỉnh thoảng kinh ngạc hé ra, giống như bé gái được nghe một câu chuyện ly kỳ hung hiểm.

Lúc Tần Lâm kể tới vết máu bắn ra trên cành cây hương thung chứng tỏ hung thủ là một kẻ thuận tay trái, thình lình cửa khoang bị đánh vỡ kêu ầm một tiếng, Bạch Sương Hoa xông vào trong như một cơn lốc, vội vàng nói:

– Kim thuyền chủ, tên giặc kia… tên giặc tập kích chúng ta sáng nay trong con hẻm nhỏ, nàng còn nhớ không, y đã dùng tay trái!

Ặc… Tần Lâm và Kim Anh Cơ ngơ ngác nhìn nhau, đồng thời buông đối phương ra, sau đó như cười như không nhìn Bạch Sương Hoa: Đại giáo chủ, đây là nàng nghe lén hết sức trần trụi!

Gương mặt mềm mại của Bạch Sương Hoa trong phút chốc cũng trở nên ửng đỏ, biết rằng mình đột ngột xông vào như vậy không ổn chút nào, rõ ràng tự thú là đang ở bên ngoài nghe lén.

– Khụ khụ, thật là may, thật là may quá!

Tần Lâm cười xấu xa hắc hắc, vẻ mặt lúng túng.

Bạch Sương Hoa biết hắn không tốt lành gì, vẫn không nhịn được hỏi:

– May mắn cái gì?
– Thật may là chúng ta không có ở… bên trong khuê phòng, nàng có hiểu không?!

Tần Lâm nháy mắt một cái rất mập mờ.

Bạch Sương Hoa đỏ mặt như tôm luộc, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

– Được rồi được rồi.

Tần Lâm thấy Bạch Liên giáo chủ sắp nổ tung, dùng hai tay đè xuống phía dưới:

– Sáng hôm nay các nàng gặp tập kích, ta chưa nghe các nàng đề cập tới chuyện này. Bạch Đại giáo chủ, nàng thần công cái thế, còn có ai dám tập kích?!

“Ta thần công cái thế, nhưng không phải là ngươi vẫn hay đùa giỡn với ta sao?! Còn… còn quá đáng hơn…”

Bạch Sương Hoa tức giận suy nghĩ, nhưng ngoài miệng vẫn kể lại một lượt chuyện xảy ra buổi sáng, lại đưa ánh mắt thăm dò nhìn về phía Kim Anh Cơ.

Kim Anh Cơ suy nghĩ một chút, nàng không tinh thông võ công giống Bạch Sương Hoa, nhớ rất rõ ràng đối với từng chiêu từng thức, hồi lâu mới đưa ra câu trả lời khẳng định:

– Đúng là tay trái, bởi vì ta đứng ở bên trái nàng, y dùng thước sắt tấn công ta.

Bạch Sương Hoa lại nhìn Tần Lâm:

– Lúc ấy, chúng ta cho rằng người nọ chẳng qua là một tên tiểu tặc trộm cướp, dạy dỗ y một chút coi như xong. Nhưng bây giờ nghe ngươi nói hung thủ sát hại Hải Thảo là người thuận tay trái, nhớ lại tên tiểu tặc kia có lẽ cũng không đơn giản như vậy. Có lẽ lúc ấy…

Nói tới chỗ này, Bạch Sương Hoa cùng Kim Anh Cơ liếc mắt nhìn nhau, đồng thời tức giận. Các nàng một là Ngũ Phong thuyền chủ, bất cứ lúc nào cũng có thật nhiều thủy binh Ngũ Phong hải thương hộ vệ, một là Bạch Liên giáo chủ, bản thân có võ công tuyệt đỉnh, nhưng nếu như đổi lại là hai thiếu nữ bình thường, chẳng phải sẽ gặp phải độc thủ của người nọ sao!?

Người này cùng hung cực ác như vậy, Bạch Sương Hoa chỉ hận lúc ấy không biết mặt mũi thật của y, nếu không dứt khoát đánh một chưởng cho thành thịt nát, cũng coi như là trừ hại vì dân.

Tần Lâm hỏi tỉ mỉ chiều cao, thể trọng, tuổi tác người nọ, hoàn toàn giống với suy đoán của hắn trước đó. Lập tức biết hung thủ hơn phân nửa chính là người này, bèn căn cứ lời kể của Bạch Sương Hoa, tự mình cầm bút phác họa lại dung mạo hung thủ.

Không bao lâu, gương mặt một nam tử mặt đầy vết rỗ, có chòm râu quai nón ngắn, vẻ mặt hung ác đã hiện ra trên giấy.

– Chính là người này!

Kim Anh Cơ chỉ bức họa kinh hô lên, lại oán hận nói:

– Ngàn vạn lần đừng để cho ta bắt được, nếu không xử lăng trì y cũng không đủ! Ai dám nhắm vào ta và Bạch tỷ tỷ chứ?!

Mới đầu Tần Lâm nghe nói hung thủ tập kích hai nàng, trong lòng cũng có hơi sợ, sau đó chuyển niệm suy nghĩ lại dở khóc dở cười: Dám đánh lén Bạch Liên giáo chủ, tên này cũng thật là xui xẻo, một cước đá trúng vào vách sắt, rõ ràng là múa đại đao trước mặt Quan Công, bán sách trước nhà Khổng phu tử.

Tần Lâm gọi Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực tới, giao bức họa cho bọn họ, dặn bọn họ sao ra nhiều bản:

– Tên này đã trúng một chưởng của Bạch giáo chủ, rất có thể đi tới chỗ lang trung và tiệm thuốc hốt thuốc, chỉ cần đi hỏi thăm bốn phía sẽ tìm được không khó lắm.
– Bị một chưởng lăng không của bản giáo chủ, tứ chi bách hài y đã bị chấn thương, tuyệt đối không thể chạy xa!

Bạch Sương Hoa vô cùng tự tin, cho dù là nàng lăng không hư kích cũng không phải chuyện đùa. Người bình thường trúng chưởng, trừ phi được cao thủ cấp bậc như chưởng giáo chân nhân Võ Đang, Đại Tuyết sơn Uy Đức Pháp Vương thôi cung quá huyệt, nếu không trong mười ngày nửa tháng chắc chắn sẽ không có năng lực hành động.

Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực cầm bức họa cao hứng rời khỏi. Hiện tại đã có đồ hình, còn xác nhận hung thủ thân bị trọng thương không thể trốn đi xa, nếu như vậy còn không bắt được, chúng ta về quê cày ruộng quách cho xong.

– Suy nghĩ một chút lại cảm thấy kỳ quái, tại sao hung thủ muốn tập kích chúng ta?

Kim Anh Cơ ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, cảm thấy không hiểu vì sao.

Bạch Sương Hoa cũng cảm thấy nghi hoặc:

– Đúng vậy, Hải Thảo là dân bản xứ sinh ra lớn lên ở Hải Trừng huyện, chúng ta lại chưa từng tới nơi này, không thù không oán với hung thủ…

Không chỉ có như vậy, Hải Thảo gặp tập kích ở rừng cây vắng vẻ ngoài thành, Bạch Sương Hoa và Kim Anh Cơ lại bị tập kích trong một con hẻm nhỏ giữa thành thị náo nhiệt.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220