Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 128
Phần 128: Nỗi Khổ Của Chiết Binh

Người đi đường nghe vậy không khỏi bùi ngùi rơi lệ, lục tục mở hầu bao tương trợ cho lão binh.

Nhưng La Mộc doanh có tất cả chín đại doanh Chiết binh, bốn vạn năm ngàn quan binh, tính cả gia đình vợ con già trẻ là mười mấy vạn người, dựa vào người đi đường hảo tâm tương trợ không khác nào gáo nước đổ sa mạc, không giải quyết được gì.

– Tên khốn kiếp Ngô Thiện Ngôn này!

Người đi đường lắc đầu thóa mạ, bất đắc dĩ rời đi.

Dân chúng Hàng Châu đều hết sức rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.

Phải nói là lương tháng của Chiết binh La Mộc doanh tương đối ít ỏi, mỗi tháng chỉ có vỏn vẹn chín đồng bạc, miễn cưỡng đủ ăn một nhà mà thôi. Ngoài ra thê tử bọn họ ở nhà còn phải làm thêm nữ công thêu may vá để kiếm thêm tiền chi tiêu trong gia đình. Bất quá Chiết binh đa phần là sơn dân, thợ đào mỏ vùng núi Chiết Tây, đã quen cuộc sống khổ sở, trải qua hai mươi năm lãnh đồng lương ít ỏi như vậy vào sinh ra tử, đổ mồ hôi đổ máu cũng vẫn miễn cưỡng sống được.

Cho đến cuối năm ngoái, Tuần Phủ Chiết Giang Ngô Thiện Ngôn bắt đầu dùng tiền mới phát lương, rốt cục cuộc sống Chiết binh không kiên trì nổi nữa.

Nói là lương bằng bạc nhưng sinh hoạt bình thường hàng ngày vẫn dùng tiền đồng, tuyệt đối không tìm ra người nào cầm một thỏi bạc mười lượng đi ra ngoài mua thịt mua thức ăn, mua rau… cho nên lương của Chiết binh từ trước tới nay đều đổi thành tiền đồng phát cho.

Quá khứ phát tiền thông bảo Gia Tĩnh coi như đủ số, nhưng cuối năm ngoái bắt đầu đổi phát tiền thông bảo Vạn Lịch mới đúc. Ở thị trường Giang Nam hai đồng thông bảo Vạn Lịch mới đổi được một đồng thông bảo Gia Tĩnh, nhưng Ngô Thiện Ngôn vẫn phát y như số cũ, như vậy coi như lương tháng của Chiết binh giảm đi một nửa.

Từ Đông đến Xuân trải qua mấy tháng, Chiết binh vốn nổi danh kiên nhẫn rốt cục cũng không chịu đựng được nữa, bọn họ ăn sạch hết tiền, nghèo đến nỗi bốn vách trống không, không thể làm gì khác hơn là đi ra doanh môn thỉnh nguyện với nha môn Tuần Phủ, nhưng nhận được đối xử hết sức lạnh lùng. Không biết là người nào đề nghị kêu oan với Khâm Sai đại thần Tần Thiếu Bảo, cho nên bọn họ đi tới hành dinh Khâm Sai, hy vọng được Tần Khâm Sai trợ giúp, nhưng chậm chạp mãi không thấy Khâm Sai mở cửa.

Mãi không được tiếp kiến, bọn quan binh đều nóng nảy, trong đám binh sĩ có một vị hán tử thân hình cao lớn khôi ngô, mặc sắc phục Bả Tổng nhìn đại môn đóng chặt cất tiếng thở dài:

– Thật ra danh không xứng với thực, xem ra vị Tần Thiếu Bảo này bất quá cũng như vậy.
– Quan với quan bênh nhau, quạ trong thiên hạ con nào cũng đen cả!

Một Sáo Quan bên cạnh có sắc mặt trắng trẻo, ánh mắt hữu thần, lộ ra vẻ vô cùng tinh minh phun một bãi nước bọt xuống đất.

Càng nhiều binh sĩ hơn tỏ ra kích động bừng bừng:

– Mã Đại ca, Lưu Nhị ca, Tần Khâm Sai không gặp chúng ta, làm sao bây giờ? Những người làm quan này không xem đám binh sĩ đầu to chúng ta ra gì!

Bả Tổng khôi ngô tên Mã Văn Anh, Sáo Quan trắng trẻo gọi Lưu Đình Dụng, hai người hết sức nhiệt tình chân thật, các đồng đội ai gặp khó khăn đều được hai người khẳng khái tương trợ. Cho nên mặc dù quan chức hai người không cao, nhưng lại là đầu lãnh chủ chốt của chín đại doanh Chiết binh.

Rốt cục có binh sĩ đã tiêu hao hết kiên nhẫn, giận dữ nói:

– Khâm Sai đại thần không gặp ta, chẳng lẽ ta không thể gặp hắn, cứ xông vào là được!

Cửa chính hành dinh Khâm Sai, cẩm y quan giáo thủ vệ bất quá hai ba mươi người, nhiều Chiết binh như vậy ùa vào một lượt chắc chắn sẽ xông vào.

Nhưng lập tức có người lên tiếng phản bác:

– Tần Khâm Sai là một vị quan tốt, chúng ta không thể hành sự lỗ mãng, có lẽ hắn đang nghĩ biện pháp giúp chúng ta…

Mã Văn Anh cùng Lưu Đình Dụng ngơ ngác nhìn nhau, hai người do dự nói:

– Các huynh đệ chờ một chút xem sao, lần trước vị Khâm Sai đại thần này giải quyết vụ án Hải Sa hội, dường như cũng không phải là quan xấu. Bắt giữ Khâm Sai bằng như tạo phản, ắt phải rơi đầu!

Các binh sĩ không kiềm chế được, tiếng kêu càng phát ra cao hơn, chẳng qua nhờ hai người Mã Văn Anh, Lưu Đình Dụng ước thúc, cộng thêm rất nhiều người tin tưởng Tần Lâm, cuối cùng vẫn không làm ra cử động quá khích.

Nơi xa trong một cửa sổ khách sạn sát mặt tiền đường, trong góc tối ánh mặt trời không chiếu tới có một chiếc mặt nạ bạc sáng lấp lánh, trên có hai ánh mắt vô cùng lợi hại giống như ngọn lửa đang bừng bừng cháy.

– Tần Lâm, bản giáo chủ cũng không tin ngươi ẩn núp mãi không hiện thân!

Bạch Liên giáo chủ cười lạnh.

Các thuộc hạ trong giáo như Ngả Khổ Thiền, Tử Hàn Yên cùng kêu lên khen ngợi:

– Thánh giáo chủ coi như là tính không bỏ sót, cho dù là Tần ma đầu quỷ kế đa đoan cũng không trốn thoát lòng bàn tay Thánh giáo chủ!

Các cao thủ Bạch Liên giáo kể từ khi thoát khỏi lưới của Cẩm Y Vệ giăng bắt ở Sơn Đông Duyện Châu, bèn xuôi Nam xuống Giang Nam chờ Tần Lâm, cố gắng đoạt lại Bạch Ngọc Liên Hoa. Không ngờ rằng vị Khâm Sai đại thần này đột nhiên thay đổi tính nết, dọc đường ẩn nấp không ra, ngay cả bóng dáng cũng không thấy được, khiến cho bọn họ vô kế khả thi, cho đến khi tới Hàng Châu thành mới có cơ hội tốt như vậy.

Vẻ giảo hoạt chợt lóe trong mắt Cao Thiên Long rồi biến mất, chắp tay nói:

– May nhờ tên cẩu quan Ngô Thiện Ngôn này tự mình mê muội, chúng ta mới có thể lợi dụng tình thế dẫn dắt đưa tới cục diện như bây giờ. Có thể thấy được Thánh giáo chủ hồng phúc tề thiên, tự có Vô Sinh Lão Mẫu quê quán chân không tương trợ, tất có thể đoạt lại Bạch Ngọc Liên Hoa từ trong tay Tần ma đầu, trung hưng Thánh giáo, tru diệt Ngụy triều!

Chuyện liên quan đến thân mình, Cao Thiên Long nói câu nào cũng nhắc nhở rằng Tần Lâm đã cướp mất Bạch Ngọc Liên Hoa từ trong tay lão, sau đó lại nháy mắt ra hiệu với Hồ Vân Bằng.

Hồ Vân Bằng lập tức cười nói:

– Thánh giáo chủ, bên kinh sư đã đả thông mấu chốt, một khi tiểu tử Lương gia làm Phò mã, nhà y chính là hoàng thương, Thánh giáo ta nắm yếu điểm bọn họ lừa gạt cưới Trưởng Công chúa, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy danh nghĩa bọn họ ra biển. Đến lúc đó chính là trời cao mặc tình chim bay, biển rộng tha hồ cá nhảy, sẽ không bị Ngũ Phong hải thương làm cho tức chết nữa!

Bởi vì Lương Bang Đoan mới vừa được chọn Phò mã, Hồ Vân Bằng đã rời đi kinh sư chạy tới phương Nam, cho nên y cũng không biết chuyện đã xảy ra sau đó.

Bạch Liên giáo chủ gật đầu một cái:

– Hỏa khí Tây Dương vô cùng lợi hại, Thánh giáo ta nhiều lần nghĩ cách lấy đều bị Ngụy triều ngăn chặn. Nếu như có thể đánh vỡ phong tỏa, vậy coi như làm chơi ăn thật, Hồ trưởng lão, ngươi làm rất khá! Bất quá bên kinh sư là hư, Hàng Châu này là thực, chín doanh Chiết binh là quan quân tinh nhuệ, một khi có biến, chúng ta khởi sự từ bên trong há chỉ đả thông phong cấm trên biển, còn có thể quét ngang nửa dãy Giang Nam!
– Vậy chúng ta còn phải đa tạ Ngô Trung Thừa hỗ trợ!

Ngả Khổ Thiền nhếch môi, cười ha hả.

(Trung Thừa: Chỉ chức Tuần Phủ kiêm Đô Ngự Sử, Thiêm Đô Ngự Sử…)

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220