Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 62
Phần 62: Thoát Hiểm Nơi Miệng Sói

Cùng lúc đó tiếng súng vang lên đùng đùng như một tràng tiếng pháo, chừng hai mươi con sói dữ đang chạy tới lập tức ngã xuống, miệng phun máu tươi, trên người xuất hiện mấy vết thương đổ máu.

Đột nhiên vang lên tiếng súng làm cho bầy sói trở nên hơi chậm lại, Tần Lâm nhân cơ hội quay đầu ngựa lại. Cũng may nhờ Đạp Tuyết Ô Chuy thần tuấn phi phàm, chở hai người vẫn cực kỳ linh hoạt xoay người lại, lúc này mới chỉnh được phương hướng chạy trở về.

Không ngờ một con sói dữ trúng thương chưa chết lại nhảy lên, hung hăng xông tới, nhe hàm răng sáng chói vồ tới.

Hỏng bét, thân thể Lục Viễn Chí béo mập xoay người lại không kịp, trong tay Tần Lâm chỉ còn khẩu Xế Điện Thương đã bắn mà chưa kịp nạp đạn. Dưới tình thế cấp bách hắn đang định ném Xế Điện Thương vào sói kia, đột nhiên Đạp Tuyết Ô Chuy bước chéo một bước nhỏ, vừa đủ né tránh cái vồ của con sói. Đồng thời chân sau bên trái của nó hất lên, phịch một cái như pháo nổ đá vỡ đầu con sói, khiến cho nó chết ngay tại chỗ.

Cổ đại danh tướng có hảo mã, thường thường sức chiến đấu có thể tăng lên gấp bội, lần này Tần Lâm coi như là kiến thức. Đổi thành ngựa khác ở khoảng cách bầy sói gần như vậy, chỉ sợ bị dọa sợ đến gân cốt tê dại, chạy không nổi nữa. Thớt Đạp Tuyết Ô Chuy này trước kia là của Ngụy Quốc Công Từ gia, không chỉ có là thiên lý lương câu, còn trải qua huấn luyện chiến trận nghiêm khắc, có thể đại hiển thân thủ trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, đá một cước vỡ đầu sói.

Tần Lâm mừng rỡ, giật mạnh dây cương, Đạp Tuyết Ô Chuy vô cùng thông linh, tung mạnh bốn vó chạy về phía lỗ hổng vòng vây bầy sói chưa kịp khép lại.

Chúng Cẩm Y Hiệu Úy rối rít giục ngựa đuổi theo, lúc này muốn nạp đạn đã không còn kịp nữa, ai nấy nắm Tú Xuân đao sáng loáng trong tay tiền hô hậu ủng, đua nhau ùa về phía Nam.

Nhưng lỗ hổng vốn rộng mấy chục trượng lúc trước, bởi vì bọn họ quay lại cứu Lục Viễn Chí và Tần Lâm, lúc này đã gần như khép lại.

Giết! Các huynh đệ Hiệu Úy đỏ ngầu đôi mắt, Tần tướng quân liều mạng xoay người lại cứu Lục Viễn Chí, coi như đã bán mạng cho hắn, cho dù là phải liều mạng mở đường máu, cũng bảo vệ Tần trưởng quan xông ra.

Trong lòng Tần Lâm cũng nóng nảy vạn phần, cho dù là hắn mưu trí bách biến, đối mặt sói dữ không thông nhân tính cũng không có biện pháp thi triển. Chẳng lẽ đi nói với Lang Vương, bản Khâm Sai đại thần gia tài vạn quán lại là bạn tốt của Tam Nương Tử, lúc này tha ta một mạng, tương lai sẽ tặng cho ngươi thật nhiều trâu dê tận tình hưởng dụng?

Trong lúc vô tình sờ bên hông thấy có một bọc nhỏ, nhất thời có chủ ý, Tần Lâm cắn răng một cái, con bà nó, ngựa chết thành ngựa sống, lão tử phải thử thời vận một chút.

Bầy sói đang muốn khép lại vòng vây ở hướng chính Nam, trên gò đất hơi cao một chút có một con sói xám lớn trông vô cùng vạm vỡ mạnh khỏe, đang rống liên tiếp về phía này. Dường như nó đang chỉ huy bầy đàn hợp vây, ăn thịt hết thảy con người đáng ghét.

Theo bầy sói càng ngày càng khép lại, lỗ hổng vòng vây càng ngày càng nhỏ, thậm chí sắp sửa hoàn toàn biến mất. Mấy chục người ngựa tạo thành một đội ngũ nho nhỏ, mắt thấy sắp sửa chìm trong biển sói.

A… Các Hiệu Úy phát ra tiếng thét từ tận đáy lòng, giơ đao chém chết sói dữ cản đường, mà sói cũng không cam yếu thế vừa gầm rống vừa không ngừng xông lên.

Thời khắc mấu chốt, Tần Lâm đưa tay giơ lên không, chỉ trong thoáng chốc khói xanh âm u bay lên, hình thành một luồng thanh quang lấp lóe giữa không trung.

Đây là vật gì? Thế công bầy sói lập tức trở nên dừng lại, tất cả sói đều bị luồng thanh quang lấp lóe không ngừng kia hấp dẫn lực chú ý, có con còn co rút không chịu tiến lên.

Lang Vương trên gò đất cũng lấy làm nghi hoặc, đám người trước mắt rõ ràng là ra ngoài dự liệu của người ta, không, là ra ngoài dự liệu của sói. Loại vũ khí bắn ra pằng pằng vang dội kia nháy mắt làm cho hơn hai mươi thủ hạ đắc lực của nó lăn đùng ra chết, lần này lại là một luồng thanh quang, còn có điều gì cổ quái nữa?

Bầy sói sợ hết hồn, người cũng không dừng lại. Tần Lâm mang theo Lục mập, Đạp Tuyết Ô Chuy xông nhanh về phía trước, đá bay hai con sói dữ cản đường, xông ra từ lỗ hổng mới bắt đầu khép lại.

Lỗ hổng mới bắt đầu khép lại, chỉ có mấy con sói mà thôi, mấy chục người ngựa ào ào xông qua nơi này, trong phút chốc đột phá vòng vây bầy sói.

Tuy rằng chỉ có mấy con sói cản đường, nhưng chỉ cần bọn họ bị giữ chân lại vài giây, bầy sói đông đúc còn lại kịp thời xông tới, coi như vạn kiếp bất phục.

May nhờ ít ngày trước Tần Lâm vì giúp Uy Linh Pháp Vương giả thần giả quỷ, pha trộn một ít diêm tiêu và phosphor, chưa dùng tới tiện tay mang theo bên mình, vào lúc này đã phát huy tác dụng. Bầy sói nhìn thấy tỏ ra kinh ngạc chững lại, tranh thủ cho mọi người ít thời gian quý giá xông ra vòng vây.

Bầy sói gào thét liên hồi, tiếp tục đuổi theo sau bọn họ. Nhưng sức bền của sói vẫn không thể bằng tuấn mã, Tần Lâm dẫn mọi người chạy về phía Nam thêm mấy dặm, khoảng cách với bầy sói đã được kéo ra càng ngày càng xa.

Lang Vương ré dài một tiếng, bầy sói có vẻ không cam lòng đưa mắt nhìn bọn Tần Lâm chạy xa, sau đó như nước thủy triều thối lui, chạy về chỗ nhốt trâu dê nơi ở của mục đồng trước đó, đúng là một bữa tiệc thịnh soạn của chúng trước mùa Đông.

Chạy về phía Nam chừng mấy chục dặm, gặp phải hai Thiên Nhân đội Tam Nương Tử phái ra tiếp ứng, chúng quan giáo mới nhất tề thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này ai nấy như vừa dỡ bỏ gánh nặng trong lòng, cho dù là hán tử cứng rắn như sắt thép cũng không chịu đựng được nữa, tất cả xuống ngựa ngã ngồi dưới đất thở hồng hộc.

– Lục mập, đệ nên giảm cân!

Tần Lâm tung chân nhảy xuống ngựa, tháo túi nước xuống uống ừng ực mấy ngụm to:

– Bụng đệ thật to, đầy mỡ, chạm vào lưng thật là ghê tởm.

Mọi người nghe vậy phì cười một tiếng, Lục Viễn Chí cùng Tần Lâm ngồi chung một con ngựa, bụng tên này to như vậy chắc chắn là chạm vào ngang lưng Tần Lâm.

Lục Viễn Chí cũng không cười, chuyến này tử lý đào sinh, trong lòng vô cùng cảm kích, thịt béo trên mặt run rẩy từng hồi, hai hàng lệ chảy dài xuống:

– Tân ca, huynh… Huynh nói ai không theo kịp đội ngũ sẽ bị bỏ lại, mọi người sẽ không cứu, vì sao huynh trở lại?
– Ta nói rồi sao?

Tần Lâm nhớ lại một hồi, sau đó nhếch môi cười cười:

– Đó là hù dọa các ngươi chơi.

Ha ha ha… Tần Lâm cười lớn, dáng vẻ trò đùa ác đã diễn ra như ý mình. Hắn bỏ Lục Viễn Chí lại đó, đi căn dặn hai tên Thiên Hộ Mông Cổ cầm binh, bảo bọn họ nhắc nhở chư bộ tạm thời không nên đi tới chỗ ở của mục đồng dưới chân Âm Sơn kia. Trước mắt phải tận dụng hết binh lực đối phó Hoàng Đài Cát, chờ đại cục đã định sẽ phái đại quân đi tới đó săn sói dữ.

Các vị huynh đệ quan giáo như Lục Viễn Chí, Triết Biệt lại không cười nổi, ai nấy nhìn theo bóng của Tần Lâm, khóe mắt rưng rưng lệ.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220