Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 136
Phần 136: Nghi Hoặc Tiền Đồng

Ta cũng không biết tại sao vậy…

Thanh âm Kim Anh Cơ ngọt ngào mê hồn, híp mắt nhìn Tần Lâm:

– Tiểu oan gia, huynh thật đúng là gặp phải chuyện lạ, thuyền đội ta đến Nhật Bản làm ăn với người Oa, tiền Vạn Lịch rất có giá trị ở Nhật Bản, thế nhưng ở Giang Nam trị giá chỉ có một nửa, thật là không giải thích được.

Tần Lâm để tiền đồng xuống, chân mày khẽ nhướng lên hỏi:

– Nhật Bản cũng dùng tiền của chúng ta sao?

A… Kim Anh Cơ phát hiện mình nói lỡ lời, quay đầu le lưỡi một cái, vội vàng cười nói:

– Đúng vậy, người Oa không biết đúc tiền cho nên chỉ có thể đổi tiền của chúng ta đi sứ, hiện tại Nhật Bản còn thông dụng cả tiền Đường Tống.

Trên thực tế người Nhật Bản cũng biết chế tạo tiền đồng, nhưng thợ Nhật Bản sở trường sản xuất những thứ chậm rãi tỉ mỉ, tỷ như Oa đao. Mà sở đoản của bọn họ chính là sản xuất quy mô số lượng lớn, từ trước tới nay toàn là sản lượng thấp, chi phí cao. Đối với Nhật Bản và các quốc gia khác đúc tiền là chuyện được không bằng mất, cho nên bản thân bọn họ chỉ đúc rất ít tiền, mà nhập rất nhiều tiền đồng Trung Quốc.

Tần Lâm lại nhận ra được nàng nói chuyện hết sức không thật, đi tới sát người Ngũ Phong thuyền chủ, đưa tay ra cù vào eo mềm mại như rắn nước của nàng:

– À, tiền Đường Tống vẫn còn thông dụng, như vậy tiền Gia Tĩnh Vạn Lịch lại càng không ít, Kim thuyền chủ nàng có vận chuyển tiền Trung Quốc tới Nhật Bản hay không?

Kim Anh Cơ bị chọc lét như vậy cười luôn miệng:

– Hi hi, ha ha, chớ có chọc nữa, ta chỉ làm ăn… dùng tiền đồng đổi lấy bạc của người Oa…
– Trời ơi, thì ra tiền mà gia phụ đúc ra đều bị nàng vận chuyển tới Nhật Bản!

Trương Tử Huyên cũng gia nhập đội ngũ chinh phạt, chọc lét Kim Anh Cơ cười sằng sặc liên hồi. Nàng lại bị Tần Lâm giữ lại không có cách nào chống cự, không thể làm gì khác hơn là uốn éo thân thể liên hồi giống như con rắn.

Bên ngoài viện các nàng Thị Kiếm, Giáp Ất Bính Đinh nghe được trong nhà truyền ra tiếng cười to, nhất thời xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, vội vàng bước tránh ra xa.

– Quá, quá hoang dâm vô đạo, giữ ban ngày lại làm như vậy, còn là một đối bốn…

Tiểu Đinh cắn móng tay kêu tanh tách…

Lần này ba vị tỷ tỷ đều lộ vẻ hoàn toàn đồng ý, Tần trưởng quan thật sự làm càn làm bậy.

Chỉ chốc lát sau, tiếng cười trong phòng ngưng lại.

Kim Anh Cơ ngồi ở mép giường, dáng vẻ giống như bé gái vừa làm chuyện gì sai lầm, đỏ mặt hỏi Tần Lâm:

– Thiếp thân làm như vậy dĩ nhiên không tuân theo pháp lệnh triều đình, xin hứa không có lần sau nữa, có được chăng?

Trương Tử Huyên lại chọc lét nàng vài cái, nửa đùa giỡn nửa nghiêm túc nói:

– Đây rõ ràng là tội phạm buôn lậu.
– Không, làm như vậy rất đúng, tương lai nên tiếp tục làm tiếp!

Tần Lâm đột nhiên nói.

A? Chúng nữ đều không nghĩ tới hắn lại quyết định như vậy, Trương Tử Huyên khẽ cau mày liễu hỏi:

– Tần huynh, huynh nói gì vậy, triều đình vì phòng ngừa tiền đồng lưu truyền ra ngoài cho nên từng hạ lệnh nghiêm cấm xuất khẩu tiền đồng, vì sao huynh lại biết pháp phạm pháp?
– Bởi vì lệnh tôn Giang Lăng tướng công thi hành Nhất Điều Tiên Pháp!

Tần Lâm cười nháy mắt một cái.

Trương Tử Huyên hơi suy nghĩ một hồi mới do dự hỏi:

– Huynh muốn nói là lấy bạc thay đồng sao, bất quá… a, dường như tiểu muội đã hiểu…

Không hổ là nữ nhi Trương Cư Chính, được chân truyền của phụ thân, hiểu được ý của Tần Lâm nhanh như vậy.

Trước kia cấm chỉ xuất khẩu tiền đồng là bởi vì các triều trước đều thực hành lấy tiền đồng là đơn vị tiền tệ gốc để lưu hành, nếu như xuất khẩu ra ngoài quá nhiều sẽ khiến cho tiền tệ cung ứng không đủ, dẫn tới thị trường tiêu điều.

Giống như vào triều Tống cũng bởi vì xã hội kinh tế phát đạt đưa đến cung ứng tiền đồng không đủ, vô tình khiến cho sinh ra tờ tiền giấy đầu tiên trong lịch sử loài người. Đây là vì không có cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là dùng giấy để thay thế tiền đồng, nếu như tiền đồng còn xuất khẩu ra ngoài nhiều như vậy, thiết tưởng tình huống càng khó chịu hơn nữa.

Nhưng đến năm Vạn Lịch, Trương Cư Chính thực hành Nhất Điều Tiên Pháp, trên bản chất chế độ tiền tệ đã chuyển từ tiền đồng là sang bạc là đơn vị tiền tệ cơ bản, lập tức tình huống trở nên hoàn toàn khác hẳn.

Làm một phép tính, tỷ như trên thị trường Trung Quốc vốn có một vạn lượng bạc trắng, Trương Cư Chính lại chế tạo một vạn xâu tiền đồng bổ sung (mỗi xâu là một ngàn văn tiền), mỗi xâu tiền Trung Quốc trị giá một lượng bạc, vì vậy trên thị trường sẽ đồng thời có bạc và tiền đồng trị giá hai vạn lượng bạc lưu thông song song.

Nhưng ở Nhật Bản, giá trị tiền đồng cao, mỗi xâu trị giá hai lượng bạc, Kim Anh Cơ bèn đem một vạn xâu tiền này đi Nhật Bản đổi trở về hai vạn lượng bạc trắng, cộng thêm một vạn lượng sẵn có trước đó của Trung Quốc, tính ra bạc trắng lưu thông trên thị trường có tới ba vạn lượng.

Trương Cư Chính thực hành Nhất Điều Tiên Pháp, bởi vì Trung Quốc thiếu mỏ bạc, đang lo vì thị trường thiếu bạc, lần này chẳng phải là đúng như mong muốn của lão?

– Hơn nữa tiền đồng có thể đúc mới bất cứ lúc nào, đổi nhiều bạc từ Nhật Bản trở về cuồn cuộn không ngừng!

Trương Tử Huyên nói tới đây mặt lộ vẻ vui mừng, cuối cùng lộ vẻ áy náy vịn vai Kim Anh Cơ:

– Kim tỷ tỷ, mối làm ăn tiền đồng đổi bạc trắng này, tỷ làm càng nhiều càng tốt.

Kim Anh Cơ thở phào nhẹ nhõm, giơ tay điểm nhẹ vào trán ngọc trắng trẻo của thiên kim tướng phủ một cái:

– Muội đó, lúc nãy còn nói ta là tội phạm buôn lậu.

Không trách Kim Anh Cơ có thể lấy ra năm vạn lượng bạc mặt bất cứ lúc nào, thì ra rất nhiều bạc của nàng là dùng tiền đồng đổi lấy từ Nhật Bản. Suy nghĩ tới chuyện bạc của người Nhật Bản bị nàng lợi dụng lũng đoạn mua bán đổi về với giá rẻ, vận chuyển về Trung Quốc phát lương cho Chiết binh đánh nhau với giặc Oa, đây quả thật là trên chiến trường Nhật Bản bị Chiết binh đánh bại, trên thương trường lại bị Kim Anh Cơ đánh bại.

Bất quá đây cũng là chuyện đương nhiên, từ Ngũ Phong hải thương cho tới Trịnh thị tập đoàn sau này, Đông Á hải dương vẫn thuộc về hải thương Trung Quốc, người Nhật Bản chỉ có thể đứng sang bên, người Tây Dương cũng không dám càn rỡ giống như ở Nam Dương vậy.

Dùng tiền đổi bạc trắng Nhật Bản, sẽ phải thu mua thật nhiều tiền đồng ở Trung Quốc, như vậy sẽ làm nâng cao giá trị tiền đồng. Hơn nữa theo Kim Anh Cơ nói, người Nhật Bản cũng không cần biết là thông bảo Gia Tĩnh hay thông bảo Vạn Lịch, hay là thông bảo Khai Nguyên triều Đường, chỉ cần là tiền đồng đều thu hết với một mức giá, cho nên gần đây nàng cũng cho thuộc hạ thu mua thông bảo Vạn Lịch với giá rẻ.

– À, như vậy nàng thu mua rất nhiều thông bảo Vạn Lịch sao?

Tần Lâm cười lên.

Đúng là đi rách gót giày tìm chẳng thấy, thấy ra không mất chút công phu, thông qua Kim Anh Cơ thu mua thật nhiều, có lẽ có thể phát hiện một ít đầu mối.

Mặt trái xoan của Kim Anh Cơ ửng đỏ, bởi vì buôn lậu tiền đồng là vi phạm pháp lệnh triều đình, lúc đầu nàng cũng không nói cho Tần Lâm biết chuyện này.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220