Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 206
Phần 206: Giặc Cướp

Bóng đen liếm liếm môi bởi vì hưng phấn mà trở nên khô khốc, gia tăng bước chân đuổi theo, cổ tay lộn một cái, trong tay áo trượt ra một cây thước sắt đen bóng, cầm chắc trong tay sải bước tiến lên.

Hai vị mỹ nhân sóng vai mà đi, Kim Anh Cơ bên trái, Bạch Sương Hoa bên phải, nghe sau lưng truyền tới tiếng bước chân dồn dập, hai nàng tự nhiên nép người vào trong lề để nhường đường.

– Đồ điếm!

Bóng người khẽ thóa mạ, vung thước sắt lên vụt một cái, đập mạnh vào huyệt Thái Dương của một vị mỹ nhân.

Kim Anh Cơ và Bạch Sương Hoa đều thấy được tên này có bộ mặt rỗ chằng rỗ chịt, dưới cằm để một bộ râu ngắn, trán nổi gân xanh, trong mắt tam giác giăng đầy tia máu toát ra tà quang kích động.

Đúng vậy, y rất kích động, thậm chí không ức chế được nhịp tim đập kịch liệt. Dường như y nhìn thấy sau khoảnh khắc, hai nữ tử xinh đẹp tuyệt trần này sẽ lộ ra vẻ kinh hãi bất lực.

– Đánh cướp ư?

Nữ tử bên phải mặc la quần màu cánh sen, dung nhan phiêu dật xuất trần, lạnh lùng thốt ra mấy chữ, trên khuôn mặt tuyệt mỹ cũng không lộ ra chút sợ hãi nào, mà là vẻ khinh thường lãnh đạm.

Nữ tử bên trái vô cùng diễm lệ, đối mặt với thước sắt cũng không tỏ ra kinh hãi chút nào, mà lộ vẻ hài hước nhìn từ trên cao xuống dưới, có thể nói là giễu cợt.

Bất kể hoảng sợ, tuyệt vọng hay là tức giận, bất kỳ vẻ mặt nào cũng không làm kẻ tập kích tức giận như vẻ lãnh đạm và giễu cợt này, y siết thước sắt trong tay chặt hơn, đập xuống mạnh hơn.

Thế nhưng chỉ sau khoảnh khắc, y kinh hãi phát hiện ra thước sắt của mình đã dừng lại giữa không trung.

Nữ tử như thiên tiên bên phải nhẹ nhàng đưa ra một ngón tay, giống như tùy ý vén sợi tóc bên tai cho tỷ muội bên cạnh mình, đầu ngón tay trắng muốt không nhanh không chậm điểm vào thước sắt. Mà thước sắt người tập kích dùng hết sức lực toàn thân đập xuống giống như bị một bàn tay khổng lồ vô hình giữ lại thật chặt, ngay cả nửa tấc cũng không thể đánh xuống.

Không có đạo lý xảy ra hoán đổi giữa thân phận thợ săn và con mồi, sợ rằng người tập kích xui xẻo nằm mơ cũng không thể nào đoán được, hai nữ tử trẻ tuổi bị y nhận lầm là kỹ nữ có một người là Doanh Châu Tuyên Úy Sứ dẫn dắt Ngũ Phong thuyền đội tung hoành tứ hải, mà người còn lại chính là Bạch Liên giáo chủ thần công có một không hai đương thế. Thử hỏi trên đời này còn có kẻ nào xui xẻo hơn nữa hay không?!

Người tập kích nhìn thước sắt bất động giữa không trung, đồng tử lập tức co rút lại trong đôi mắt hiện đầy tia máu, nụ cười trên mặt trong phút chốc biến mất không thấy, tâm trạng nháy mắt thay đổi liên hồi từ nghi ngờ không hiểu đến hoảng sợ. Sau đó y chỉ thấy một quyền trắng trẻo vô cùng nhanh chóng khuếch đại trong tầm nhìn, càng ngày càng lớn hơn. Quyền này mang theo cương phong như tiếng long ngâm, dường như hỏa tinh ma sát không khí mang theo một cái đuôi lửa.

Bịch!

Tiếng vang trầm đục như đánh vào da mục, Bạch Sương Hoa phát hiện người này không biết võ công, đầu quyền của nàng dừng phắt lại trước mũi kẻ tập kích chừng hai tấc. Nhưng chỉ cương phong mà đầu quyền gây ra đã giống như một chưởng vô hình đánh thẳng vào mặt y, thổi cho mặt y chuyển động giống như gợn sóng. Tiếp theo là một luồng lực lượng ập tới như dốc bể lay non, đánh y bay thẳng ra phía sau.

Còn trên không trung, nước mắt nước mũi người tập kích đã lẫn vào máu tươi phun ra xối xả. Sau đó y đập mạnh vào tường, chấn động khiến cho thân thể cơ hồ tan tác, mềm nhũn co quắp ngồi trên mặt đất giống như mền rách, thất khiếu chảy ra máu tươi.

Không hổ là giáo chủ Ma giáo, truyền nhân của Đỗ Khả Dụng, Chung Minh Lượng và Đường Tái Nhi, uy lực quyền này của Bạch Sương Hoa không kém gì bọn họ.

– Thật ghê tởm!

Kim Anh Cơ nhìn gương mặt biến dạng sưng phù của người nọ, nước mắt nước mũi lẫn vào máu tươi chảy dài, rất nhanh nàng đã dời ánh mắt sang chỗ khác, kéo kéo cánh tay Bạch Sương Hoa:

– Người này không có võ công, hẳn không phải là…

Dĩ nhiên không phải triều đình phái tới tập nã Bạch Liên giáo đồ, bất kể là Xưởng Vệ hay là Lục Phiến môn, cũng không đến nỗi bất tài như vậy.

Bạch Sương Hoa nhàn nhạt nói:

– Là một tên giặc cướp, có lẽ là nhắm vào số trang sức của nàng.

Tóc của Kim Anh Cơ búi cao lên, cắm xéo một cây trâm vàng, trên khảm bảo thạch đỏ như máu, toát ra hào quang sáng chói.

– Này tên giặc kia, ngươi mới xuất đạo hay sao, đối phó hai nữ tử cũng giở trò bỉ ổi như vậy?!

Kim Anh Cơ chỉ chóp mũi mình, cười lạnh nói:

– Hừ, cô nãi nãi không rảnh, bằng không sẽ vứt ngươi xuống biển nuôi cá mập, để cho cá mập moi ruột ngươi ra từng đoạn ăn hết sạch!

Dứt lời Kim Anh Cơ nghịch ngợm nhìn người tập kích thè lưỡi một cái, tựa như uy hiếp nhưng chỉ là đùa giỡn. Có lẽ có người sẽ cho rằng đây chỉ là nữ tử xinh đẹp làm nũng, nhưng đổi lại là địch nhân của Ngũ Phong thuyền chủ, nhất định sẽ không rét mà run.

– Hì hì, thật may là có Bạch tỷ tỷ.

Kim Anh Cơ nhẹ nhàng cầm tay Bạch Sương Hoa, hai nàng không nhanh không chậm đi xa.

Bao nhiêu ưng khuyển Xưởng Vệ, cao thủ đại nội bị mất mạng dưới chưởng Bạch Liên giáo chủ, tên vô lại này cũng dám tới vuốt râu hùm, thật là ông Thọ uống thuốc độc, sợ mình sống quá lâu.

Hai nàng cũng không coi chuyện này ra gì, nếu mang so sánh một tên cướp cạn vô lại như vậy với đám ưng khuyển triều đình, tham quan ô lại và cự phách hai đạo hắc bạch, quả thật không bằng tôm tép.

Hồi lâu, toàn thân người tập kích cơ hồ tan nát rã rời mới chật vật chống tay bò dậy, khạc ra hai búng máu tươi, oán độc nhìn về phía hai nữ nhân biến mất. Rốt cục y vịn tay vào tường, thân thể lom khom bỏ chạy, giống như con chó bị gãy xương sống.

Bạch Sương Hoa cùng Kim Anh Cơ đi ra hẻm nhỏ, lại là một con đường lớn, dòng người tấp nập nhộn nhịp, ngựa xe như nước, so sánh với hẻm nhỏ vừa rồi, đây mới là thế giới sinh động.

Quả nhiên lại thấy có mấy kỹ nữ chạy tới đầu đường bên kia, cách đó không xa có ngôi lầu hai tầng, phía trước có không ít kẻ nhàn rỗi hiếu sự đang đứng, không ngừng có kỹ nữ đi vào, không ngừng có kỹ nữ đi ra.

Là nơi này rồi!

Bạch Sương Hoa, Kim Anh Cơ nhất tề gật đầu một cái, sóng vai đi tới, kỹ nữ đi vào không kịp chờ đợi, kỹ nữ ra ngoài có biểu lộ cổ quái, dường như có vẻ xấu hổ. Cũng thật là kỳ quái, những nữ nhân này có thể nói là trải qua đầu gối tay ấp biết bao nhiêu người, ngồi kiệu nhỏ trên đường cái còn phô trương phong tình, vì sao lại xấu hổ như vậy?!

Một tên du thủ thấy hai mỹ nhân trên đời hiếm thấy cũng tới đây, nhất thời huýt sáo, còn có người tuổi trẻ cử chỉ khinh bạc cười nói:

– Hai vị tiểu nương tử, đi theo ta một chuyến, năm lượng có được chăng, ở đây chỉ cho ba lượng… Ôi chao!

Một tên tráng hán cao to thô kệch nắm lấy cổ người tuổi trẻ này ném y ra xa, ngã sóng soài dưới đất.

– Kim trưởng quan, Bạch cô nương…

Tráng hán nhìn về phía hai vị mỹ nữ tươi cười, làm như vô ý chắn ngang đường đi của hai nàng.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220