Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 103
Phần 103: Bà Lão Điếc

Thứ hai, tại sao trên chụp đèn không để lại dấu vân tay hung thủ? Trong nhà không có ánh sáng đèn lửa, đương nhiên không thể nào cắt đứt cổ Chu Đức Hưng chính xác. Nếu như lúc ấy đốt đèn sáng lên, làm thế nào không để lại vân tay trên chụp đèn bằng lụa mà có thể thổi tắt đèn? Nếu như trong nhà từ đầu đến cuối không có chút đèn lửa, chẳng lẽ là có tòng phạm chiếu sáng cho hung thủ sao?

Thứ ba, trên hiện trường thứ hai ở bờ sông, vì sao không tìm thấy que cời lửa mà hung thủ dùng để cời y phục dính máu bị đốt? Chẳng lẽ hung thủ hiểu nguyên lý vân tay cho nên cũng ném que cời lửa xuống sông, hoặc giả chỉ vứt đi một cách vô ý thức?

Gạt những nghi vấn này sang bên, Tần Lâm cố gắng giải thích từ góc độ hành vi phạm tội học, nhưng vẫn cảm thấy có vài chỗ mâu thuẫn với nhau, khó có thể thuyết phục.

Nhà Chu Đức Hưng cách bờ sông không xa, trải qua một hẻm nhỏ vắng vẻ có thể đi tới hiện trường rất nhanh. Thi thể y đã được dời tới phòng xác của phủ nha, trong nhà trống trải để lại vết máu rất nhiều, khiến cho người ta có cảm giác quỷ dị khó tả.

Lục Viễn Chí và Từ Tân Di đều muốn mau sớm phá án, hai người cẩn thận kiểm tra hiện trường lần nữa, tìm tòi từng tấc một không bỏ sót.

Tần Lâm nhìn những đồ vật hết sức bình thường trong nhà, trong lòng xoay chuyển muôn vàn ý nghĩ. Hắn loáng thoáng có cảm giác, dường như lần này mình đã đi sai đường ngay từ đầu…

– Nhiều thuốc dán trị vết thương té ngã như vậy sao?

Tần Lâm mở tủ y phục ra xem, phát hiện một xấp thuốc dán để trên chồng áo vải bông thêu hoa và mã giáp (áo gi lê).

Từ Tân Di không hề tỏ ra kinh ngạc nói:

– Đây là vì Tử Huyên muội muội hạ lệnh đánh Chu Đức Hưng mấy chục hèo, y dùng thuốc dán này để trị vết thương.

Tần Lâm cười cười, đặt xấp thuốc dán xuống, lại cầm một cái bình bằng đồng xinh đẹp lên xem:

– Ủa, dưới đáy cái bình này có dấu vết lõm vào, giống như là đã dùng lực đập qua thứ gì đó. Trong khe hở còn có thứ gì đen đen, rất giống vết máu đã khô…
– A, Tần ca huynh nói cái bình kia ư?

Lục Viễn Chí ngẩng đầu lên:

– Tối hôm qua chúng ta cũng phát hiện, nhưng dấu vết có vẻ đã cũ, vết máu cũ như vậy chắc chắn không phải là do án mạng hôm qua để lại.

Trong nhà có chút máu thì có gì lạ, máu mũi, lúc cắt thức ăn làm đứt tay chảy máu, trẻ con chơi đùa trầy da chảy máu… bất kể thế nào dấu máu cũ kỹ này hẳn không có liên quan gì tới án mạng hôm qua.

Cuối cùng Lục Viễn Chí và Từ Tân Di kết thúc tìm tòi, tên mập tra án cả đêm hôm qua, không có nghỉ ngơi vào lúc này mệt mỏi thở hồng hộc. Tinh thần Từ Đại tiểu thư cũng không tệ lắm, phủi phủi hai tay:

– Không phát hiện được gì cả, Tần Lâm theo huynh phải làm sao? Hay là chúng ta đi hỏi lão bà điếc nhà bên cạnh xem sao?

Lục Viễn Chí bĩu môi:

– Lão bà bà kia điếc tới mức sét đánh cũng không nghe thấy, tìm bà thì có ích gì?
– Cũng phải.

Từ Tân Di ngượng ngùng gãi gãi đầu, nàng cũng muốn tìm cách xoay sở tìm kiếm đầu mối, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút lập tức cảm thấy không có nhiều khả năng tìm được phát hiện gì mới.

Tần Lâm hơi suy nghĩ một hồi, phất tay nói:

– Chậm đã, qua nhà bà xem thử, biết đâu bà biết được chuyện gì đó.

Lão bà điếc có hơn sáu mươi tuổi, ước chừng là một mình vất vả nuôi con khôn lớn, cộng thêm con dâu sớm chết, con trai trở nên góa bụa. Nhìn qua lão bà chừng hơn bảy mươi tuổi, lưng còng xuống thấp, đầu đầy tóc bạc, nếp nhăn trên mặt nhiều như bánh bao.

Lúc xảy ra vụ án, coi như vị lão bà bà này là người duy nhất ở xung quanh hiện trường. Chỉ có điều bà bị điếc nặng, hoàn toàn tương đương với không có ở hiện trường, thật sự làm cho Tần Lâm buồn bực vô cùng.

– Lão bà bà, ừm, bà điếc đúng không?

Tần Lâm sờ sờ mũi, nhờ người bán bánh bột lọc con lão bà bên cạnh trợ giúp, hắn không biết làm thế nào trao đổi với lão nhân gia.

Bất ngờ lão bà điếc nở một nụ cười hết sức hiền hòa:

– Vị hậu sinh này, lão thân biết ngươi nói cái gì, ngươi có lời gì cứ hỏi đi, mặc dù lão thân điếc nhưng không có câm.

Tần Lâm há hốc mồm cứng lưỡi, Từ Tân Di cũng trợn mắt há mồm, hai người ngơ ngác nhìn nhau, như vừa lạc vào trong mộng.

Người bán bánh vội vàng giải thích:

– Lão nương của tiểu nhân bị điếc đã hơn mười năm, chỉ cần nói chuyện trước mặt là bà có thể đọc môi mà biết người đối diện muốn nói gì… Mẹ, vị này là Khâm Sai đại thần Tần Thiếu Bảo!
– “Thanh thái đại thông tần thiêu bao” ư?

Lão bà bà gật đầu một cái:

– A, thì ra là bằng hữu của con, con bán bánh bột lọc, còn hắn bán bánh bao.

Tần Lâm suýt chút nữa ngất đi, hay thật, ta còn bán bánh bao nhân thịt người nữa kìa…

Từ Tân Di, Lục Viễn Chí và chúng quan giáo cười nghiêng ngả, xem ra bản lĩnh lão bà bà đọc môi đoán tiếng cũng rất khá, tối thiểu cũng đoán đúng đại đa số âm tiết.

Từ Tân Di đảo mắt mấy vòng, thầm nhủ có khi nào lão bà bà này giả điếc hay không, mình phải thử bà ấy một lần mới được.

Đại tiểu thư liền lặng lẽ chạy ra ngoài.

Tần Lâm cẩn thận hỏi thăm lão bà điếc này, đa số thời điểm có thể nói chuyện trực tiếp với bà, có đôi khi cần con bà phiên dịch. Thật ra chính là đọc tiếng quan thoại bằng thổ âm Sơn Đông Duyện Châu, lão bà bà đọc môi con mình lập tức hiểu được.

Beng…

Thình lình một tiếng vang thật lớn chấn cho lỗ tai người ta lùng bùng, đầu óc choáng váng, tim đập thình thịch.

Đang lúc các Hiệu Úy chuẩn bị rút súng đối phó, Từ Đại tiểu thư cầm đồng la trên tay cười hì hì xuất hiện ở cửa sổ, chỉ lão bà bà nói:

– Quả thật lão bà bà có thể đọc môi, ta thấy bà hiểu được lời các ngươi còn tưởng là bà giả điếc, không ngờ rằng đồng la vừa vang lên, các ngươi thảy đều giật nảy mình, chỉ có bà ngơ ngác đứng yên, xem ra đúng là điếc thật.

Mọi người nghe vậy ngẩn ra, lòng nói Đại tiểu thư nàng thật đúng là…

Tần Lâm xoa xoa tai cùng đang lùng bùng, sa sầm nét mặt muốn sửa trị Từ Tân Di. Từ Đại tiểu thư đã làm mặt quỷ nói với hắn:

– Chàng có thể bắt được bản tiểu thư sao? Lão bà bà điếc đã lâu ngày có thể đọc môi được, bản tiểu thư bị chàng hại đã lâu, công phu chạy trối chết, ối…

Thình lình trượt chân một cái, Từ Tân Di vung vẩy đôi tay lảo đảo ngã xuống, đồng la không biết tìm ở đâu cũng bay ra.

May là Tần Lâm đã đi ra khỏi phòng, cách nàng rất gần, lập tức nhanh chóng tiến tới hai tay ôm eo thon nhỏ Đại tiểu thư, ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng.

Xem ra công phu chạy trối chết của Từ Tân Di vẫn chưa luyện tới nơi tới chốn.

– Buông… buông ra… Nhiều người như vậy, lão phu lão thê cũng không sợ bị…

Từ Tân Di thẹn thùng đỏ mặt, giãy giụa muốn đứng dậy khỏi lòng Tần Lâm. Nhưng toàn thân hắn đã trở nên cứng lại, kinh ngạc ôm Từ Đại tiểu thư xuất thần.

– Khụ khụ, chúng ta không nhìn thấy gì cả…

Lục Viễn Chí và các huynh đệ quan giáo xoay lưng lại, nháy nhó cười cợt với nhau.

Đôi môi khô nẻ của lão bà bà giật giật, dường như có vẻ cảm khái nói:

– Ôi, hai vợ chồng tương thân tương ái như vậy thật là cảm động… Từ khi con dâu ta qua đời, chưa từng thấy qua phu thê ân ái như vậy…
– Này này…

Lục Viễn Chí huơ huơ tay trước mặt lão bà:

– Lão bà bà hồ đồ rồi sao, hai vợ chồng phải cử án tề mi, tương kính như tân mới coi là ân ái, Tần ca và Đại tiểu thư chúng ta như vậy cũng được sao?

Lão bà bà bĩu môi:

– Người tuổi trẻ như ngươi biết cái gì, hai người đánh là thân, mắng là yêu, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, nếu như không gây gổ không lớn tiếng, vậy mới là phiền phức lớn.

Lục Viễn Chí nghe vậy ngẩn ra, tiếp theo hớn hở ra mặt. Nữ binh Giáp và y suốt ngày cãi nhau giống như một đôi oan gia, theo lời lão bà xem ra là rất tốt.

Bên kia Từ Tân Di bị Tần Lâm ôm vào trong ngực, sắc mặt đã bừng đỏ, vỗ vào ngực hắn:

– Muốn chết hay sao, trước mặt đông người như vậy, chàng…

Không ngờ Tần Lâm đột nhiên cười ha hả, chậm rãi buông Từ Tân Di ra, chờ nàng đứng vững vàng mới cười hỏi:

– Nàng mới vừa nói gì, đúng rồi, chính là câu mà nàng nói trước khi ngã…
– Ta nói gì chứ?

Từ Tân Di suy nghĩ một chút mới nói:

– Ừm, ta nói lão bà bà điếc đã lâu ngày có thể đọc môi được, bản tiểu thư bị chàng hại đã lâu, công phu chạy trối chết tự nhiên cũng lợi hại, kết quả còn chưa nói hết đã ngã xuống liễu, hừ, không cho cười!
– Không, không.

Tần Lâm cười khoát khoát tay, không biết bắt đầu từ khi nào, trong mắt hắn đã lấp lánh tinh quang rực rỡ, khóe miệng cũng nhếch lên đắc ý:

– Ta không có cười nàng, là cảm thấy nàng nói rất có lý, một lời đánh thức người trong mộng!

Từ Tân Di cũng trở nên nghiêm túc, nàng hiểu rõ dáng vẻ vui mừng của Tần Lâm hiện tại. Nếu như hắn có biểu lộ như vậy, e rằng đã đến rất gần chân tướng của vụ án.

Lúc này, Ngưu Đại Lực dẫn các huynh đệ quan giáo ủ rũ cúi đầu đi tới, hướng về phía Tần Lâm ôm quyền hành lễ:

– Tần Thiếu Bảo, thuộc hạ dẫn người đi thăm dò búa và dao, kết quả toàn là sản phẩm của cửa hàng thợ rèn lớn nhất nơi này. Mỗi năm bán ra sản phẩm giống như vậy có hơn ngàn món, trên thị trường còn tồn hơn vạn món như vậy, thật sự không thể tìm được ai là chủ nhân của chúng.

Tần Lâm cười hắc hắc, nhìn Ngưu Đại Lực vẫy vẫy tay, bảo y kê sát lỗ tai vào dặn dò mấy câu như vầy như vầy.

Ánh mắt của Ngưu Đại Lực lập tức sáng lên, ôm quyền nói:

– Thuộc hạ tuân lệnh!

Hán tử như người khổng lồ này lập tức xoay người, dẫn theo các huynh đệ quan giáo hấp tấp đi, không biết thi hành mệnh lệnh gì của Tần Lâm.

Từ Tân Di, Lục Viễn Chí cũng không biết Tần Lâm muốn làm gì, đang muốn hỏi, hắn đã khoát tay:

– Đi, chúng ta vào đại lao bản phủ xem thử.

Đương nhiên ngục giam của Duyện Châu phủ không có cách nào so sánh với chiếu ngục dưới quyền cai quản của Bắc Trấn Phủ Ty, nhưng cũng toát ra một mùi vô cùng khó ngửi. Lúc này đang là đầu Xuân, khí đất bốc lên, mùi ẩm mốc lâu ngày cũng đặc biệt nồng đậm, chui vào lỗ mũi khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.

Phòng giam nữ càng tối tăm đáng sợ hơn cả những phòng giam bình thường, ngoài cửa có mấy nữ quan mặt nung núc thịt, biểu lộ vô cùng phách lối.

Nữ phạm nhân giam trong phòng giam nữ không nhiều, bất quá Duyện Châu phủ là đại phủ Sơn Đông, chu vi hơn ngàn dặm, nhân khẩu có tới mấy trăm vạn. Nơi này đang nhốt chừng mười tên nữ tù, ai nấy y phục bẩn thỉu, vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía nữ quan mang theo vẻ sợ hãi nịnh hót.

Phàm là nữ phạm nhân bị định tội cũng sẽ bị nữ quan dùng đủ loại thủ đoạn hành hạ, sau đó uy hiếp các nàng bán thân. Nữ quan nhờ vậy kiếm được một khoản, hoặc là lợi dụng biện pháp như thế lấy lòng lại viên có quyền thế mà tham sắc.

– Ngô thị, nàng cho rằng nàng còn là thê tử Chu Bộ Đầu, không coi chúng ta ra gì sao?

Một tên nữ quan trán dán thuốc dán phun vỏ hạt dưa bừa bãi xuống đất:

– Ta khuyên nàng thức thời đi thôi, mau mau mang tiền hiếu kính cho chúng ta. Bằng không ta cũng bất chấp tình hương hỏa với Chu Bộ Đầu ngày xưa, không thể làm gì khác hơn là theo như lệ cũ mà làm.

Cái gọi là lệ cũ là gì, đương nhiên trong lòng Ngô thị biết rất rõ ràng. Tối hôm qua nàng đã thấy một tên nữ phạm nhân có nhan sắc rất khá thoa son đánh phấn, sau đó bị một tên Thư Bạn cười hì hì dâm đãng dẫn ra ngoài.

Bất quá nàng cũng không có ý khuất phục:

– Ta không phải là phạm nhân, chẳng qua ta là nhân chứng tạm thời bị giữ. Các ngươi dám làm gì ta, ta sẽ đập đầu mà chết, xem các ngươi làm sao thoát thân.
– Giỏi cho ả điếm này…

Nữ quan không chỗ phát tiết, xông tới định xé toạc miệng Ngô thị. Nhưng khi nàng nhìn thấy trong đôi mắt Ngô thị lóe ra ánh sáng nghiêm nghị, nhất thời chịu thua, hậm hực đi sang bên cạnh.

– Xuân tẩu tử, tẩu nên bớt chuyện là hơn…

Một tên đồng bạn khuyên nữ quan này:

– Tính tình Ngô thị rất ương ngạnh, chúng ta nên hầu hạ nàng, nếu không nàng nói được là làm được, nói chết thì chết, lúc ấy chúng ta mang tội, Tần Khâm Sai hỏi tới ai dám gánh vác?

Nữ quan rùng mình, danh tiếng Tần Khâm Sai cưa đầu người, moi tim người cũng không phải là giả. Mấy ngày nay nhìn vẻ mặt lão nhân gia ôn hòa, ai biết sau khoảnh khắc có trở mặt vô tình hay không?

Đang khi nói chuyện, bên ngoài chợt có tiếng kêu to:

– Khâm Sai đại thần Tần Thiếu Bảo giá đáo! Đưa phạm phụ Ngô thị thăng đường!

Phạm phụ Ngô thị?

Phạm phụ?

Phạm phụ!

Mấy tên nữ quan lấy làm kinh hãi nhìn chằm chằm Ngô thị, lòng nói chẳng lẽ thật là nữ nhân này…

Ngô thị nghiến răng một cái, sắc mặt tỏ vẻ coi thường, sửa sang lại y phục, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra phía ngoài.

Tần Lâm đại giá quang lâm, bên ngoài ngục giam đã bày ra bàn xử án, chỉ có một cái bàn, một cái ghế, đơn giản hết mức. Mà quan giáo tham gia cũng không nhiều, chỉ có Lục Viễn Chí cùng hai tên Hiệu Úy, ngoài ra còn có thêm Từ Đại tiểu thư.

– Dân nữ ra mắt Khâm Sai đại thần!

Ngô thị quỳ trên mặt đất, dập đầu trước Tần Lâm.

– Tìm chết!

Một tên nữ quan từ phía sau đâm nàng một chỉ:

– Trước mặt Khâm Sai đại thần còn dám giở trò quỷ, cũng dám tự xưng dân nữ sao, phải xưng là phạm phụ!

Mấy tên nữ quan cũng khác đấm đá Ngô thị, đồng thời ném nụ cười nịnh hót cho Tần Lâm, nét mặt già nua cười nhăn nhúm như hoa cúc.

Các nàng chỉ biết là bất kể mình diễu võ giương oai trước mặt nữ phạm nhân thế nào, kết giao lại viên Thư Bạn có quyền thế thế nào, chỉ cần Khâm Sai đại thần tùy tiện búng đầu ngón tay là có thể nghiền nát mình giống như con kiến vậy.

Tần Lâm nhíu mày một cái, khoát tay nói:

– Các ngươi khoan hãy đánh nàng, theo bản quan thấy án này về pháp lý khó có thể tha thứ, nhưng về tình lại có thể nguyên lượng, cứ để cho Ngô thị đứng lên nói chuyện!

Cái gì mà về pháp lý khó có thể tha thứ, về tình lại có thể nguyên lượng? Chúng nữ quan nghe vậy hoang mang ngơ ngác, nhưng Khâm Sai đại thần bảo vệ Ngô thị đã rất rõ ràng, đương nhiên các nàng cũng không dám chống lại, vội vàng cho Ngô thị đứng lên. Thậm chí nữ quan lúc nãy đánh nàng đầu tiên còn đưa tay sửa lại y phục cho nàng.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220